Nửa năm sau
Một người muốn nhắc nhở Diệp Thiên Dật gì đó, nhưng bị một người khác dùng tay cắt ngang.
Sau đó, người kia nói: "Ha ha ha, phải, quản giáo kêu bọn ta tìm ngươi, nay đã tìm thấy rồi, vậy bọn ta đi gặp quản giáo đây."
"Được."
Sau đó, Diệp Thiên Dật theo họ đi tìm Vương Thạch.
"Quản giáo, Diệp sư đệ tới rồi."
Vương Thạch nhìn Diệp Thiên Dật.
"Hai bao tải này là gì vậy?"
Vương Thạch hỏi.
"Là rác ạ."
Vương Thạch: "..."
Tên Diệp Thiên Dật này thật sự ngốc hay là giả ngốc thế?
Hắn thật sự cẩn thận quét nhiều rác đến vậy à?
"Ngươi chạy đi đâu thế?" Vương Thạch hỏi.
"À, ta đi xuống dưới vách đá xem thử, thấy có khá nhiều rác." Diệp Thiên Dật nói.
"Ngươi xem đi!"
Vương Thạch nhìn rất nhiều lá cây dưới đất, nói: "Lá cây dưới đất còn quét chưa xong, ngươi xuống dưới vách núi quét cái gì?"
Diệp Thiên Dật nói: "Mấy thứ này chắc là lúc sau rơi xuống, ta nhớ mình đã quét sạch rồi."
"Còn già mồm! Ta mặc kệ có phải là rơi xuống lúc sau hay không, ngươi tiếp tục quét cho ta, quét xong rồi mới đi nghỉ ngơi."
Vương Thạch nói xong, chắp tay sau lưng và rời đi.
"Haiz."
Những người khác thở dài.
"Diệp sư đệ à, ngươi tìm cơ hội tặng chút quà cho quản giáo đi."
Một người nói với Diệp Thiên Dật.
"Cả người ta chỉ có mấy xu, đã cho hắn hết rồi."
Diệp Thiên Dật nói.
"Linh khí gì cũng được, Nguyên Linh Tinh cũng được."
"Ta có mấy thứ đó thì tới Trường Sinh Môn làm gì?" Diệp Thiên Dật nhún vai.
"Không phải chứ? Cảnh giới của đám đệ tử bọn ta có thế nào thì cũng có Thiên Đạo cảnh, thậm chí là trên Thiên Đạo cảnh, không đến nỗi ngay cả Nguyên Linh Tinh, linh khí cũng không có ư?"
"Có linh khí, nhưng đều là tính mạng cả nhà của ta, dĩ nhiên không thể cho hắn."
"Haiz, vậy ngươi đành phải từ từ quét, quản giáo này rõ ràng đang gây khó dễ ngươi mà."
Họ lắc đầu rồi cũng từ từ rời đi.
Diệp Thiên Dật sao cũng được.
Coi như rèn luyện bản thân thôi.
"Đi nào."
Diệp Thiên Dật tiếp tục quét đất, quét được một lúc, sau đó hắn lại trở vào túi không gian vô hạn để tu luyện.
Buổi tối, tên Vương Thạch kia cũng không còn nói muốn đi tìm Diệp Thiên Dật nữa.
Cho dù hắn tìm thì cũng không tìm được.
Chớp mắt nửa năm đã trôi qua như thế.
Thời gian nửa năm này, Diệp Thiên Dật cũng cơ bản đã tìm hiểu rõ nơi này.
Đều ngượng nhất chính là, hắn quả thật không thể trở thàn một đệ tử ngoại môn.
Lăng Vân tôn giả phụ trách đưa Diệp Thiên Dật vào đây, sau đó thì sao, hắn cũng chưa thể hiện được gì trong việc tu luyện.
Cộng thêm, tông môn quả thật không quan tâm mấy đến những đệ tử tạp dịch tương tư vậy chứ đừng nói tới Diệp Thiên Dật. Nửa năm ở Tiểu Quỳnh Phong,
Cũng không có bất kỳ tử khác nào trở thành đệ tử ngoại môn.
Mặc dù trước đây quả thật đã từng có, nhưng chính xác thì thật sự rất hiếm.
Tên Vương Thạch kia đúng là gây khó dễ cho Diệp Thiên Dật ở khắp nơi, thời gian nửa năm cũng không ngừng.
Tu vi của Diệp Thiên Dật trong thời gian nửa năm đã thăng cấp lên Chân Thần cảnh cửu giai.
Cửu Thiên Ngự Lôi Quyết của hắn mất thời gian nửa năm mới học được chiêu thứ năm. Chiêu thứ năm con chỉ mới là Tiểu thành, nhưng bốn chiêu trước đã là Đại Thành rồi.
Chủ yếu là vì hắn quả thật không có quá nhiều thời gian để tu luyện.
Trong thời gian một ngày thì nửa ngày là làm việc khác.
Nhưng ngược lại Diệp Thiên Dật cảm thấy không tệ.
Trừ tên Vương Thạch, những người khác không gây ảnh hưởng gì cho Diệp Thiên Dật.
Nửa năm nay, hắn đang ở Tiểu Quỳnh Phong, trước giờ chưa từng rời khỏi Tiểu Quỳnh Phong nửa bước.
Nói thật thì hắn cũng thấy chán rồi.
Nhưng đối với đệ tử mà nói thì chuyện này là vô cùng bình thường.
Trời vừa hừng đông.
Diệp Thiên Dật đang ngủ trong phòng.
Ầm...
Tiếng gõ cửa lớn khiến hắn mở mắt.
Diệp Thiên Dật ngồi dậy, nhìn thấy Vương Thạch đứng ngoài cửa.
"Mấy giờ rồi? Còn ngủ? Mau thức dậy cho ta, nếu không thì thước tới phục vụ!"
Vương Thạch cầm cây thước trong tay và đập vài cái 'chát chát' lên khung cửa.
Diệp Thiên Dật nhìn ra bên ngoài.
Trời vẫn còn tối.
"Quản lý, giờ này mấy giờ? Còn chưa tới thời gian dậy mà?"
Diệp Thiên Dật nói một câu.
"Hừ! Ngươi quên hôm nay là ngày gì rồi à? Mau ra đây, nếu không thì ăn đòn."
Tên Vương Thạch kia nói xong thì đi khỏi.
Diệp Thiên Dật vươn vai.
"Không phải chỉ là chưa tặng quà cho ngươi hay sao? Đến mức nửa năm nay ngươi cứ luôn nhắm vào ta?"
Diệp Thiên Dật nở một nụ cười bất lực.
Nhưng thử nghĩ xem, một người bụng dạ hẹp hòi như vậy, ngày đầu tiên Diệp Thiên Dật tới thì đã khiến hắn khó chịu, nửa năm sau này cũng không cho hắn mặt mũi.
Tuy Diệp Thiên Dật trước giờ chưa từng xung đột trực diện với hắn, nhưng hắn này càng hời hợt, hắn lại càng muốn nhắm vào Diệp Thiên Dật.
"Ra ngoài đi."
Diệp Thiên Dật vươn vai, sau đó đi ra ngoài.
Bên ngoài gian bếp củ Tiểu Quỳnh Phong.
Mấy chục tên đệ tử đã tập trung tại đó.