Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 3009: CHƯƠNG 3008: NỬA NĂM SAU (2)

Nửa năm sau (2)

Vương Thạch cầm thước ở trước mặt họ đi tới đi lui.

Hắn nghe tiếng động, ánh mắt nhìn sang hướng Diệp Thiên Dật đang chạy tới.

"Hừ! Mặt mũi của Diệp Thiên Dật ngươi cũng lớn ha, bổn quản lý và mấy chục người cùng chờ một mình ngươi à?"

Vương Thạch cầm cây thước trong tay chỉ vào Diệp Thiên Dật rồi quát tháo.

"Đệ tử chưa trễ đúng chứ? Đã nói là sáu giờ sáng, bây giờ mới năm giờ rưỡi, quản lý lại gọi ta trước mười phút, cho dù là nhắc trước, vậy cũng không thông báo trước, cho nên đệ tử chắc không tính là có vấn đề gì phải không?"

Dĩ nhiên Vương Thạch cũng biết, hắn chính là muốn gây khó dễ cho Diệp Thiên Dật mà thôi.

"Đi vào trong đứng."

Diệp Thiên Dật cười toét miệng.

"Cảm ơn quản lý."

Sau đó, hắn đi vào đám đông.

Vương Thạch chắp tay và đi tới trước mặt đám đông, chậm rãi lên tiếng: "Hôm nay là ngày đặc biệt, là sinh nhật của Thánh nữ điện hạ của Thiên Nhân Phong Trường Sinh Môn, mà Tiểu Quỳnh Phong chúng ta rất may mắn, các món trong tiệc sinh nhật của Thánh nữ điện hạ hôm nay sẽ do Tiểu Quỳnh Phong chúng ta phụ trách."

Đám đông lộ nét mặt vừa mừng vừa ngạc nhiên.

Vương Thạch nói tiếp: "Ta nói cho các ngươi biết, đây không chỉ liên quan tương lai của Tiểu Quỳnh Phong, đối với các ngươi mà nói, nếu làm tốt thì nói không chừng cũng có thể trờ thành đệ tử ngoại môn. Các ngươi càng có cơ hội tiến vào đại điện, lần đầu tiên có thể gặp cường giả của Thiên Nhân Phong."

"Các món lần này do ta làm chủ, các ngươi phụ trách rửa rau, nhóm lửa, nấu cơm là được. Tuy thời gian còn nhiều nhưng ũng không thể cẩu thả, hiểu không?"

"Rõ!"

"Tranh thủ thời gian."

Sau đó, đám đông dần dần tản ra.

Diệp Thiên Dật và Lưu Tam Tinh đi tới một gian bếp để nhóm lửa.

"Diệp huynh, vẫn chưa gặp Thánh nữ điện hạ phải không?"

Diệp Thiên Dật lắc đầu.

Lưu Tam Tinh vừa nhóm lửa vừa hỏi.

"Ừm, chưa từng gặp, sao vậy?"

Ánh mắt khao khát Lưu Tam Tinh nhìn hắn và nói: "Đẹp, Thánh nữ điện hạ thật sự rất đẹp. Lúc trước ta may mắn gặp một lần, haiz, tuy Vương Thạch nói chúng ta có cơ hội đi gặp họ, nhưng đệ tử đông thế này chắc cũng chỉ có mười mấy hai mươi người tới đại điện thôi."

Sau đó, Lưu Tam Tinh nghiến răng nghiến lợi giận dữ nói: "Đều tại cái tên Vương Thạch đáng ghét kia, nửa năm trước ta vốn chính là được phá lệ làm đệ tử ngoại môn, cũng không khác biệt lắm sao với lúc ngươi vừa tới, một câu của tên Vương Thạch kia nói ta nhóm lửa rất thạo, hạt giống nhóm lửa tốt, trực tiếp đưa về làm bếp nhóm lửa, con mẹ nó!"

Diệp Thiên Dật âm thầm lắc đầu.

Tên Vương Thạch kia quả thật không là gì cả.

"Không sao đâu Lưu sư huynh, dù gì ngươi cũng là người già, lúc trước có thể đề bạt, bây giờ cũng có thể, thiếu cơ hội thôi mà."

Lưu Tam Tinh thở dài.

Chính lúc này, Vương Thạch cầm thước đi vào.

"Hai ngươi đang nói thầm cái gì vậy?"

Cạch...

Lưu Tam Tinh lập tức đứng dậy, cúi đầu khom người cười nói: "Quản giáo, đệ tử và Diệp sư đệ nói lời tốt về ngươi."

"Hả? Nói gì thế?"

Vương Thạch hỏi.

Sau đó, hắn nhìn sang Diệp Thiên Dật, phát hiện hắn vẫn còn đang nhóm lửa thì bèn khiển trách: "To gan, gặp bổn quản giáo mà không gọi tiếng nào, còn ngồi nhóm lửa? Trong mắt ngươi có còn người quản giáo là ta không?"

"Quản giáo, đệ tử sợ rau bị khét."

"Hừ, đừng để lần sau."

Hắn nói xong, lại nhìn sang Lưu Tam Tinh: "Sao lại khen ta?"

Lưu Tam Tinh nịnh bợ:

"Bọn ta khen ngươi phong thái hiên ngang, dáng vẻ bất phàm, tuổi trẻ đã là quản giáo của Tiểu Quỳnh Phong."

Vương Thạch nghe Lưu Tam Tinh nói vậy thì hài lòng mà gật đầu.

"Ừm, còn gì nữa?"

"Còn nữa, còn nữa chính là... ta và Diệp huynh nói, mục tiêu cả đời này của ta chính là có thể trở thành người giống như ngươi."

Vương Thạch vỗ vai của Lưu Tam Tinh: "Ngươi phải cố gắng từ từ, cũng có cơ hội thôi."

"Rõ!"

Sau đó, ánh mắt của Vương Thạch nhìn sang Diệp Thiên Dật.

Đột nhiên, hắn nhìn vào cái nồi đang được nấu.

"Khét rồi, rau khét cả rồi!"

Diệp Thiên Dật nhanh chóng lấy một ít củi xuống.

"Đồ bỏ đi, ngay cả nhóm lửa mà cũng không xong."

Vương Thạch giận dữ mắng Diệp Thiên Dật.

Hắn nói: "Không phải quản giáo nói ta coi thường ngươi, kêu ta đứng ở đây sao? Vậy ta đứng ở đây thì không nấu đồ ăn được."

"Lẽ nào ngươi còn trách ta?"

Hắn nói xong, rút cây thước trong tay hướng về phía Diệp Thiên Dật.

Mà hắn lại trực tiếp nắm chặt cây thước.

"Hỗn láo, đồ khốn kiếp, ngươi còn dám đánh trả?"

Diệp Thiên Dật cau mày: "Bình thường ngươi nhắm vào ta thì thôi đi, bây giờ mắng ta, vậy ta không nhịn nữa."

Diệp Thiên Dật đấm một phát vào mũi của Vương Thạch.

Đột nhiên máu mũi phun ra.

Mà cơ thể của Vương Thạch cũng ngã hẳn xuống đất và ngất đi.

Trong phút chốc, Lưu Tam Tinh đơ ra tại chỗ.

Ôi trời!

Mẹ nó!

Ôi trời!

Là một đệ tử, hơn nữa, còn là đệ tử chưa có bất kỳ địa vị nào, vậy mà hắn đánh quản giáo.

Điều này tương đương gì đây?

Học sinh đánh giáo viên trong trường!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!