Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 3010: CHƯƠNG 3009: TIỆC SINH NHẬT CỦA THÁNH NỮ

Tiệc sinh nhật của Thánh nữ

Đây đúng là lớn chuyện mà.

Lưu Tam Tinh nuốt một ngụm nước bọt.

Hắn đi chung với Diệp Thiên Dật, vậy tới lúc đó có khi nào bị vạ lây không?

Trong lòng của Thiên Dật rất sảng khoái.

Tuy nửa năm này hắn không thèm đếm xỉa đến tên Vương Thạch này, nhưng nói thật thì chính Diệp Thiên Dật là người có thù tất báo. Hôm nay tên Vương Thạch này cũng tính là lần đầu tiên lên tiếng mắng hắn, Diệp Thiên Dật không nhịn nữa, trực tiếp ra tay.

"Quản giáo! Quản giáo!"

Lưu Tam Tinh vội hét lên, sau đó ngồi xổm xuống đỡ Vương Thạch, vẻ mặt hốt hoảng.

Diệp Thiên Dật: "Không phải chuyện to tát, chỉ là bị ngất mà thôi. Dù gì thì tên Vương Thạch này cũng là võ giả của Thần Hư cảnh, không chết nổi đâu."

Thần Hư cảnh này ở Trường Sinh Môn không tính là gì, đệ tử Thần Hư cảnh bình thường cũng không có địa vị lớn.

Nhưng tại sao tên Vương Thạch này có thể lấy thân phận là Thần Hư cảnh mà trở thành quản giáo?

Thật ra hoặc là thời gian hắn ở tông môn đủ lâu, hoặc là hắn có một số nguyên nhân đặc thù, chẳng hạn như có thân thích đại loại vậy.

Mọi thứ đều có khả năng.

Nhưng người quản giáo như hắn thật ra cũng không có nhiều bản lĩnh và quyền lợi.

Hắn ở Tiểu Quỳnh Phong cũng có chút quyền lợi, đi tới nơi khác thì đám đệ tử kia có thể sẽ coi thường hắn. Chẳng qua hắn là quản giáo, thân phận rành rành trước mắt, ở trước mặt vẫn phải cho hắn một chút thể diện.

Lưu Tam Tinh đỡ Vương Thạch rồi nói với Diệp Thiên Dật: "Không cần ngươi nói, tự ta biết, nhưng ta muốn nói rõ với ngươi một chút, ta chỉ quen biết với ngươi mà thôi chứ không thân. Ta chỉ trùng hợp được phân nhóm đến nhóm lửa với người. Ngươi đánh quản giáo, chuyện này không liên quan đến ta nha."

Lưu Tam Tinh nói xong, nhanh chóng đỡ Vương Thạch đi khỏi đó.

Diệp Thiên Dật không nhịn được mà bật cười ra tiếng.

Đúng là thú vị.

Hắn vốn nghĩ Lưu Tam Tinh này cũng là người khá là chính phái, dẫu sao từ khi mình vào Tiểu Quỳnh Phong này, người thân nhất cũng chính là Lưu Tam Tinh.

Thật không ngờ gặp phải chuyện này, mình và hắn cũng không liên quan, hắn còn cố tình nhấn mạnh không liên quan tới mình, sợ rước họa vào thân.

Đúng là thú vị thật.

Lưu Tam Tinh đỡ Vương Thạch đi ra ngoài.

"Ôi trời, chuyện này là sao? Sao Vương Thạch lại ngất, còn chảy máu nữa?"

"Bị đánh hả? Không phải chứ, ai đánh thắng ta vậy?"

"Ta cảm thấy có thể giấc mộng đêm qua của ta đã hiển linh."

"Ồ? Đêm qua Bạch huynh đã nằm mơ thấy gì?"

"Ha ha ha ha, ta nằm mơ thấy Vương Thạch bị ta đá một cước vào mông rồi ngất, ha ha ha."

"Ha ha ha ha."

"..."

Lưu Tam Tinh đỡ Vương Thạch rồi nói: "Quản giáo bị Diệp Thiên Dật sư đệ đánh, nhưng không liên quan đến ta. Các ngươi đã thấy đấy, là ta chăm sóc quản giáo."

"Ôi trời, là Diệp sư đệ đánh Vương Thạch?"

"Theo tông quy, dĩ hạ phạm thượng, nhẹ thì phạt đánh năm mươi trượng, nặng thì trục xuất khỏi tông môn. Hơn nữa, người mà Diệp sư đệ đánh là Vương Thạch, với tính cách của hắn, toang rồi, Diệp sư đệ này hoàn toàn không thể lăn lộn tiếp ở tông môn này được rồi."

"Thật kỳ lạ dù sao thì Vương Thạch cũng có tu vi của Thần Hư cảnh, Diệp sư đệ này có tu vi gì? Cũng là Thần Hư cảnh ư? Ôi trời, tu vi cũng không thấp nha."

"Bình thường tuổi của Diệp sư đệ chắc cũng không lớn hơn chúng ta bao nhiêu."

"..."

Lúc này, Diệp Thiên Dật đi tới.

Một người đàn ông nhìn sang hắn rồi nói: "Diệp sư đệ à, ngươi hại chúng ta thảm rồi. Trước tiên không nói tên Vương Thạch này có thù tất báo, hôm nay Tiểu Quỳnh Phong chúng ta phụ trách các món cho tiệc sinh nhật của Thánh nữ điện hạ, bọn ta đều là người thô lỗ, ai biết nấu nướng đây? Tên Vương Thạch đó biết nấu ăn, bây giờ hắn ngất rồi, cho dù chúng ta nhóm lửa nấu nướng, nhưng chúng ta không biết nên làm thế nào."

"Cho nên, mặc kệ ra sao thì bây giờ quan trọng nhất là phải làm cho Vương Thạch tỉnh lại."

"Để ta gọi quản giáo dậy."

Một người đệ tử đi tới chỗ Vương Thạch, sau đó chắp hai lòng bàn tay.

Chát...

Âm thanh của cái tát dứt khoát truyền đến.

"Quản giáo, quản giáo, ngươi tỉnh lại đi."

Hắn nói xong, lại tát lần nữa.

Chát...

"Quản giáo, ngươi tỉnh lại đi."

Những người khác nhìn nhau.

Sau đó lại có một đệ tử nhanh bước tới đó, một tay kéo ra.

"Lưu huynh, cách gọi dậy không phải như ngươi làm đâu."

Hắn nói xong, nhấc chân lên tung một cước vào bụng của Vương Thạch.

"Quản giáo, mau tỉnh lại. Không được xem ra vẫn chưa đủ sức."

Ầm...

Hắn lại dùng sức đá một chân qua nữa.

"Quản giáo, ngươi mau tỉnh lại đi. Ta sốt ruột, ta sắp lo chết rồi đây."

"Ta cũng làm, ta cũng làm, ta cũng lo cho quản giáo lắm, để ta!"

"Quản giáo không tỉnh, chắc chắn chúng ta sẽ gặp nạn, để cho ta."

"Ta mới là người quan tâm quản giáo nhất, để ta."

Chát...

Chát...

Tiếng bạt tay không dứt bên tai.

Lưu Tam Tinh đứng tại đó.

"Các ngươi... các ngươi..."

Hắn chỉ về đám người kia.

"Đứng dậy đi, đồ nịnh đầm."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!