Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 3011: CHƯƠNG 3010: TIỆC SINH NHẬT CỦA THÁNH NỮ (2)

Tiệc sinh nhật của Thánh nữ (2)

Một người trực tiếp đẩy Lưu Tam Tinh ra.

"Đúng đó. Ngày thường hắn cùng chúng ta mắng Vương Thạch sau lưng, lần này xảy ra chuyện, ngươi là người đầu tiên trở mặt, cái đồ nịnh bợ, gió chiều nào theo chiều đó, ông đây coi thường nhất chính là loại người như ngươi."

"Đúng đó. Loại người như ngươi định sẵn cả đời này chắc chắn không thể lập nên thành tích gì cả."

"Ghê tởm, ngươi mau cút đi."

"..."

Lưu Tam Tinh đứng đó, cắn răng.

Sau đó, hắn lấy một quyển sổ nhỏ, nhanh chóng viết gì đó.

"Lưu Tiểu Châm tát hai cái, đá ba cái."

"Triệu Đại Căn tát tám cái."

"Vương Cự Trụ tát ba mươi cái, đá sáu mươi cái."

"..."

Diệp Thiên Dật đi tới.

Sau đó, hắn vỗ lên vai của Lưu Tam Tinh, nói: "Thật ra ta khá là thông cảm cho ngươi, dù gì cũng không có bối cảnh, không có năng lực đặc biệt, quả thật muốn trèo cao thì không thành vấn đề."

"Ngươi cũng coi thường ta?"

Lưu Tam Tinh ngẩng đầu ngước mắt đầy tơ máu nhìn chằm chằm vào Diệp Thiên Dật.

Hắn chỉ mỉm cười mà không trả lời, sau đó đi tới bên cạnh, gọi: "Các vị!"

Đám đông nhìn sang Diệp Thiên Dật, cũng nhao nhao đi qua.

Lưu Tam Tinh cắn răng, ghi vào sổ tay 'Diệp Thiên Dật dùng sức đá vào bi'.

Sau đó, nhân lúc không ai để ý, hắn đá một cú vào giữa hai chân của Vương Thạch, đá xong còn dùng sức nghiền nát.

Diệp Thiên Dật nhìn đám đông, nói: "Là ta đánh Vương Thạch, dù muốn phạt thì ta cũng không sợ, nhưng ta không muốn liên luỵ mọi người."

"Diệp sư đệ nói đi đâu vậy, không làm chức đầu bếp này thì thôi, ai thèm chứ!"

"Đúng vậy, người trong thôn đều tưởng ta có thể tới Trường Sinh Môn là vinh dự, thậm chí nói ta là nhờ tạo hoá ân đức từ tổ tông mười tám đời đổi cho ngày hôm nay, chỉ có bản thân ta biết, ở Trường Sinh Môn, với khả năng thiên phú của chúng ta, thật sự chỉ làm trâu bò khổ sai mà thôi, ngoài mặt thì vẻ vang, trên thực tế chẳng phải là cái gì!"

"Hơn nữa, ngày nào cũng phải chịu đựng Vương Thạch sỉ vả, thậm chí bị đánh đòn. Diệp sư đệ, ngươi đánh hay lắm! Nếu không phải ông đây không đánh lại hắn, ta đã xử hắn từ lâu."

"Một quản giáo nhỏ nhoi, thần khí từ sáng tới tối là gì? Ở đây hắn là lão đại, tới khi ra ngoài, đệ tử ngoại môn cũng coi thường hắn."

"..."

Đám đông bàn tán xôn xao.

Diệp Thiên Dật mỉm cười, đôi mắt thâm thuý nhìn lướt qua đám đông, sau đó lên tiếng: "Chư vị, chuyện nào ra chuyện đó, Vương Thạch đã ngất, nhưng tiệc sinh nhật của Thánh nữ điện hạ vẫn phải làm cho tốt."

"Nhưng các món ăn đều do Vương Thạch chuẩn bị, nấu món gì thì bọn ta cũng không biết. Cho dù bọn ta có biết xào rau, cũng không nấu ra được món gì đặc biệt ngon đâu."

"Đúng đó. Thật sự không được, bọn ta tuỳ tiện làm món khoai tây sợi, thịt kho tàu gì đó, chắc chúng ta cũng làm được."

"Không được không được, hôm nay ta thấy các món của Vương Thạch, gọi gì mà 'Bát Tiên Quá Hải', gì mà 'Uyên Ương Tề Phi', chúng ta làm món khoai tây sợi này, ngay tại tiệc sinh nhật của Thánh nữ điện hạ, không phải trực tiếp xảy ra chuyện ư?"

"..."

Thật ra nửa năm nay, Diệp Thiên Dật cũng hiểu được một vài thứ khác.

Đó chính là về khía cạnh ăn uống ở Thần Vực tương đối yếu kém.

Không chỉ là thức ăn, kỹ thuật của Thần Vực... đều không bằng những nơi khác.

Tuy nơi này võ đạo kinh khủng hơn, nhưng cũng kém hơn nhiều so với những nơi khác.

Thậm chí nơi này cũng không có trứng chiên cà chua.

Một trong những món ăn giản dị nhất, trứng chiên cà chua.

Không có!

Ngược lại thì có món thịt kho.

Vậy Diệp Thiên Dật đã có cách.

Hắn nói: "Các vị, không cần lo lắng, nấu nướng mà, cũng không có quá khó khăn, muốn tạo hình, chúng ta có thể làm được. Gì mà Bát Tiên Quá Hải, Uyên Ương Tề Phi, chẳng qua chỉ là kiểu tạo hình cho món ăn, sau đó đặt cái tên cho hoa mỹ mà thôi."

"Diệp sư đệ, vậy cách của ngươi là..."

Diệp Thiên Dật nói: "Chúng ta tự nấu, nấu một số món mà mọi người ít khi thấy, ít khi nghe đến, cũng tính là tràn đầy cảm giác tươi mới. Ta nghĩ đây cũng là một tấm lòng."

"Món ít thấy? Cùng lắm thì bọn ta biết cách ăn, nấu rau, nhưng món ăn mang cảm giác tươi mới... làm sao mà tìm được?"

"Các vị nghe theo ta là được đi lấy vài quả cà chua tới đây, chúng ta làm món đầu tiên."

"Cà chua? Thứ này cũng có thể đem nấu ăn à?"

"Đúng vậy, cái thứ này không phải ăn sống ư?"

"Đừng nói nữa, ta đã từng nghe nói, hình như ở Chúng Thần Chi Vực cũng có người dùng cà chua nấu ăn, ta chỉ nghe nói mà thôi."

"Vậy sao?"

"..."

Gần như không có thông tin qua lại giữa Thần Vực và Chúng Thần Chi Vực.

Internet có tồn tại, nhưng Internet giữa Thần Vực và Chúng Thần Chi Vực là hai mạng lưới hoàn toàn khác nhau.

Thậm chí món trứng chiên cà chua đơn giản vô cùng này cũng chưa truyền tới Thần Vực.

Mấu chốt cũng là vì người tới Chúng Thần Chi Vực, đều là cường giả. Đám cường giả này, ai lại có hứng thú với món ăn này chứ?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!