Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 3012: CHƯƠNG 3011: TIỆC SINH NHẬT CỦA THÁNH NỮ (3)

Tiệc sinh nhật của Thánh nữ (3)

Thần Vực có bao nhiêu người hứng thú với món này?

"Diệp sư đệ, sẽ không xảy ra vấn đề gì đấy chứ?"

Diệp Thiên Dật nói: "Yên tâm đi, sẽ không có chuyện gì đâu. Xảy ra chuyện thì cũng do ta gánh, cứ yên tâm."

"Được."

Một món trứng chiên cà chua đơn giản được nấu xong.

"Để ta nếm thử!"

Một người đệ tử không chờ kịp muốn ăn thử trước.

Cạch...

Sau đó, hắn không nhịn được lộ nét mặt ngạc nhiên.

"Món này..."

Hắn lại không nhịn được mà ăn vài miếng.

"Thật thần kỳ, món cà chua và trứng có thể hoà vào nhau lại tạo phản ứng hoá học lợi hại như vậy."

"Ta thử xem!"

Rất nhiều người khác cũng nhao nhao nếm thử một phen.

"Ồ, mùi vị cũng không tệ."

"Ừm, tuy trông có vẻ đơn giản nhưng đắc giá ở chỗ là món mới."

"Quả nhiên Diệp sư đệ có tay nghề, lần này chúng ta có thể an toàn rồi."

Họ thở phào nhẹ nhõm, hài lòng mà gật đầu.

Một người đàn ông đứng ở khung cửa, cau mày, thấp giọng nói: "Nhưng, lúc nãy chúng ta tát quản giáo, lại đá hắn, đây có tính là tội không?"

"Lưu huynh, ngươi đừng có nói linh tinh, bọn ta tát quản giáo lúc nào? Bọn ta chỉ sốt ruột muốn gọi hắn tỉnh lại thôi."

"Đúng đúng đúng. Bọn ta chỉ muốn gọi quản giáo tỉnh lại, các vị đừng có không phân biệt tình hình."

"..."

Thiên Nhân điện.

Trong điện, cây đàn hương dùng làm đèn chùm, ngọc thạch anh làm đèn, trên đỉnh của đại sảnh treo một hạt mặt trăng rất lớn, tỏa sáng rực rỡ.

Đám đông ngồi ở hai bên, trước mặt họ bày chiếc bàn thủy tinh trắng, rượu hổ phách, bích ngọc thương, kim đủ tôn, đĩa phỉ thúy.

Một người phụ nữ ngồi trên sân khấu và tấu cổ cầm, xuất trần như tiên, kiêu hãnh ngồi đó, như tiên hạ phàm, khiến người khác không dám nhìn thẳng. Mặc bộ váy tiên trắng tao nhã cao quý, mái tóc dài xoã xuống, trên eo có kiếm hàn quang, trường kiếm thắng tuyết, đẹp không thể tả, tao nhã cao quý, diễm lệ.

Đám đông chăm chú lắng nghe.

Tiếng đàn dạo lên, có tiếng vỗ tay.

"Cầm nghệ của Li Nhi khiến người khác nghe mà tinh thần thoải mái."

Một người đàn ông mặc áo choàng trắng, ngồi ở ghế chính, trên môi nở nụ cười nhìn sang Mặc Li.

Phong chủ thứ mười ba của Thiên Nhân Phong Trường Sinh Môn, Trần Tuyết Thiên.

Tuy đầu tóc của hắn bạc phơ, để râu dài, nhưng da dẻ vô cùng mịn màng.

Còn Mặc Li là Thánh nữ Thiên Nhân Phong.

Mười ba đỉnh núi đều có Thánh nữ, Thánh tử riêng. Toàn bộ Trường Sinh Môn cũng sẽ có Thánh nữ, Thánh tử của mình, đều khác nhau.

Vì quá lớn, cho nên đỉnh núi bên này thật ra có thể được hiểu là một tông môn.

Mười ba tông môn kết nối thàn một Trường Sinh Môn.

Mặc Li đứng dậy, chậm rãi khom người.

"Cảm ơn sư tôn quá khen."

"Ừm, trở về chỗ ngồi đi."

"Dạ."

Sau đó, Mặc Li ngồi vị trí đầu tiên bên dưới chỗ của Trần Tuyết Thiên.

Bên cạnh đỉnh chủ Trần Tuyết Thiên lại có một vị lão giả nhìn Mặc Li, hắn nở một nụ cười nhân hậu.

"Mặc Li!"

Hắn gọi, âm thanh có vẻ lớn, lớn đến mức giống như đang quát nàng vậy.

Trần Tuyết Thiên siết nhẹ tay trái, ho khan vài tiếng: "Đại trưởng lão, ngươi chú ý âm thanh một chút, lớn quá rồi."

"Vậy sao?"

Uổng Nam Sơn cũng ho khan, nhìn sang Mặc Li, giọng yếu ớt như ruồi muỗi: "Mặc Li, hôm nay là sinh nhật hai mươi tuổi của ngươi, đại trưởng lão ta cũng rất vui, có tâm nguyện gì thì cứ nói với ta."

Cảnh này đúng là kỳ lạ trong mắt mọi người.

Họ chỉ thấy khoé miệng của Uổng Nam Sơn mấp máy nhưng lại không phát ra âm thanh.

Quá nhỏ ư.

Lúc trước Uổng Nam Sơn bị thương ở tai trong một trận chiến lớn.

Vậy sau này thì sao? Trong tai của hắn luôn có tiếng ong ong ù tai, đúng là giày vò. Nhưng bao nhiêu năm qua, có lẽ hắn đã quen rồi.

Vì trong tai luôn có âm thanh, cho nên hắn không phân biệt được độ lớn của giọng nói. Nói nhỏ quá, trong tai hắn có âm thanh nhưng chính hắn lại không nghe thấy, cho nên hắn sẽ cảm thấy quá nhỏ. Thường bởi vì như thế, âm thanh mà hắn phát ra vô cùng lớn.

Mặc Li đứng lên, hai tay đặt phía trước và khom người: "Đại trưởng lão, Mặc Li chưa nghe, phiền ngươi nói lại."

Trần Tuyết Thiên nhìn Mặc Li, nói: "Ý của đại trưởng lão là hôm nay là sinh nhật của ngươi, hắn rất vui, hỏi ngươi có muốn cái gì không, hắn sẽ thoả mãn cho ngươi."

Mặc Li hành lễ, nói: "Đệ tử ở Thiên Nhân Phong tu luyện đã rất hài lòng, không có mong muốn gì, cảm ơn ý tốt của đại trưởng lão."

"Mặc Li nói gì vậy?"

Uổng Nam Sơn nhìn sang Trần Thiên Tuyết bên cạnh và lớn tiếng hỏi.

Chứng ù tai xuất hiện, hắn không nghe rõ những gì Mặc Li nói.

Giọng của Trần Tuyết Thiên lớn một chút, nói với Uổng Nam Sơn: "Mặc Li nói, nàng cảm thấy chuông gió màu tím của đại trưởng lão rất hay, nàng muốn nó."

Mặc Li: "..."

Đám đông: "..."

"Khụ khụ..."

Bên dưới, đám đông ho khan một tiếng, sau đó đồng loạt bưng ly trà hoặc ly rượu lên uống một ngụm để che vẻ xấu hổ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!