Tiệc sinh nhật của Thánh nữ (4)
Uổng Nam Sơn chợt hiểu ra, nói: "Ừm, chuông gió này quả thật lão phu cũng mang bên người cũng không có lợi ích gì nhiều."
Hắn nói xong, mở tay phải ra, chuông gió màu tím xinh đẹp hiện trong lòng bàn tay, sau đó hắn nhẹ nhàng đẩy một cái, chuông gió màu tím bay tới trước mặt của Mặc Li.
"Mặc Li cảm ơn đại trưởng lão."
Mặc Li hết cách, đành phải nhận lấy món quà này.
Uổng Nam Sơn thấy nàng mấp máy khoé môi, sau đó lớn tiếng hỏi Trần Tuyết Thiên: "Mặc Li lại nói gì thế?"
Trần Tuyết Thiên nhìn sang Uổng Nam Sơn rồi nói lớn tiếng: "Mặc Li lại nói, nàng sắp thăng cấp, hỏi liệu rằng đại trưởng lão có thể cho nàng cửu giai đại quy nguyên đan hay không."
Mặc Li: "..."
Đám đông: "..."
Uổng Nam Sơn bỗng nhiên tỉnh ngộ, sau đó nhìn sang chàng trai trẻ dưới sân khấu"
"Thì ra là vậy, chuyện tốt, là chuyện tốt. Thiên Hằng, ngươi tới Nam Sơn điện lấy một viên đại quy nguyên đan tới đây."
"Sư tôn, giọng của ngươi quá nhỏ, Thiên Hằng không nghe rõ, ngươi nói gì vậy?"
Chàng trai trẻ nghi ngờ, chắp tay hỏi lại.
Uổng Nam Sơn chỉ thấy khóe môi đệ tử của mình đang mấp máy, nhưng không nghe rõ âm thanh, hắn liền tăng âm lượng:
"Ngươi nói lớn tiếng một chút, lão phu không nghe rõ ngươi nói cái gì."
Trần Tuyết Thiên bên cạnh vỗ vai của đại trưởng lão, nói lớn tiếng: "Đại trưởng lão, Thiên Hằng nói, chân khí của Mặc Li mộc mạc, có thể cần hai viên đại quy nguyên đan mới có thể thăng cấp."
Bạch Thiên Hằng: "..."
"Đúng đúng đúng!" Uổng Nam Sơn gật đầu, nhìn sang Bạch Thiên Hằng, nói lớn tiếng: "Đồ nhi, đi lấy hai viên đại quy nguyên đan cho Mặc Li."
"Dạ, đồ nhi đi ngay."
Bạch Thiên Hằng nhìn Mặc Li, sau đó đứng dậy đi khỏi.
Sau đó, Uổng Nam Sơn cười nói: "Hôm nay lão phu rất là vui."
"Ha ha ha, hôm nay bổn tôn thấy vui hơn, ha ha ha..."
Trần Tuyết Thiên sờ râu và nói.
Hắn cười cũng méo miệng.
Nhị trưởng lão nhìn sang Trần Tuyết Thiên, nói:
"Đỉnh chủ, cũng sắp tới giờ trưa rồi, món ăn còn chưa dâng lên, lão phu cử người đi giục."
Trần Tuyết Thiên gật đầu: "Cũng được, đi giục đi."
Chính ngay lúc này, một vị đệ tử đi vào đại điện, nửa quỳ dưới đất và chắp tay hành lễ: "Đỉnh chủ, các vị trưởng lão, chúng đệ tử dã đưa món ăn tới."
"Được. Cho họ vào đi."
Diệp Thiên Dật nhận hàng mấy chục đệ tử, xếp thành một hàng có thứ tự đi vào trong đại điện.
Trong tay của mỗi người đều cầm một cái giỏ dùng để làm hộp đựng thức ăn.
Ai nấy cũng cúi đầu, không ngước lên nhìn họ.
Đây là phép lịch sự.
Thật ra rất nhiều khía cạnh ở Thần Bực này khá là lạc hậu.
Đồ để đựng thức ăn cũng là thứ tương tự như thời cổ đại.
Cũng có thể là vì nơi này là tông môn. Tông môn thì không thích bất kỳ sự tồn tại nào liên quan công nghệ, nhất là ở nơi như Thần Vực thế này, cho nên sẽ càng giống thời cổ đại.
Dù sao trước mắt cho tới bây giờ là thế, Diệp Thiên Dật chưa từng thấy món vật nào của công nghệ hiện đại.
Thậm chí đệ tử ở đây, quần áo mọi người hay mặc đều là cổ trang.
Nhưng cho dù trong thành phố của Thần Vực này thì cũng có rất nhiều người mặc đồ cổ trang.
Hàng chục đệ tử đi vào dưới ánh nhìn của đám đông.
Nhìn thấy họ lần lượt bày từng món ăn lên bàn.
Trần Tuyết Thiên nhìn các món ăn trên bàn trước mặt, hắn tò mò:
"Hả? Món ăn hôm nay đúng là cầu kỳ, bổn tôn vẫn chưa nhận ra món nào cả."
Một vị trưởng lão cúi đầu ngửi thử, cũng gật đầu: "Chính xác, mấy món này không chỉ có mùi thơm nức mũi, màu sắc cũng khiến người khác nhìn mà vui vẻ thoải mái, cảm giác thèm ăn tăng lên rất nhiều. Món tươi mới thế này, lão phu trước giờ chưa từng thấy qua món ăn nào có màu đỏ tươi như vậy, mang lại cho người ta cảm giác như có độc vậy, ha ha ha."
"Vương Thạch này đúng là dụng tâm nha, bổn tôn cần phải thưởng cho hắn, người đâu?"
Lúc này, Lưu Tam Tinh chắp tay, nói: "Đỉnh chủ, quản giáo bị người ta đánh rồi, đánh đến mặt mũi sưng tím, cho tới giờ còn hôn mê chưa tỉnh lại."
Sau đó, hắn chỉ sang Diệp Thiên Dật và nói: "Chính là hắn làm ạ."
"Cái gì?"
Đám đông gạc nhiên và bàng hoàng!
Một tên đệ tử nhỏ nhoi mà đánh quản giáo ra nông nỗi này?
Đây đúng là chuyện ác độc mà.
Đôi mắt xinh đẹp của Mặc Li nhìn lướt qua Diệp Thiên Dật.
Đệ tử này đẹp trai thật.
Từ lúc nào mà Thiên Nhân Phong này lại có một đệ tử đẹp trai như vậy?
Đám cường giả kia nhìn sang Diệp Thiên Dật thì cũng cảm thấy ngạc nhiên.
Nhưng chuyện nào ra chuyện đó.
Diệp Thiên Dật chắp tay, nói: "Đỉnh chủ, các vị tiền bối, là đệ tử và quản giáo có chút xích mích, cũng do sơ suất mà dẫn đến phạm tội."
Trần Tuyết Thiên hừ lạnh, lên tiếng: "Bổn tôn cũng mặc kệ là ai ra tay trước, ai đúng ai sai, là một đệ tử, dĩ hạ phạm thượng chính là sai, theo tông quy thì phạt năm mươi trượng, trục xuất khỏi tông môn."
Diệp Thiên Dật cũng hết cách.
Đó quả thật là chuyện nghiêm trọng trong tông môn.
Thôi đi, nhịn thôi.
Nhìn Thánh nữa kìa.