Ruột heo (2)
Sau đó, tam trưởng lão ngập ngừng gắp một đũa rồi cho vào miệng.
Sau đó, hắn nhai chậm rãi, hai mắt sáng rực.
"Ngon lắm nha! Mùi vị này thật sự là khiến lão phu không ngờ đấy."
Tam trưởng lão cảm thán.
"Thật sao?"
Những người khác cũng nếm thử một miếng.
"Ngon tuyệt! Không ngờ món cà chua và trứng khi hoà làm một lại kích thích vị giác thế này."
Nhị trưởng lão nhìn phản ứng của đám người này, cũng nuốt nước bọt.
Thật hay giả thế? Ngon như vậy ư?
Hừ!
Làm sao một món ăn lại có thể khiến hắn doa động chứ?
Mặc Li cũng gắp một chút và cho vào đôi môi đỏ thắm của mình.
Quả thật rất ngon.
Trước giờ nàng chưa từng nếm qua mùi vị này.
"Ừm... rất ngon."
Trần Tuyết Thiên còn muốn gắp thêm một đũa, đột nhiên cảm thấy có phải mình hơi quá lố. Sau đó, hắn lau miệng, ánh mắt nhìn sang món thứ hai, vừa cầm đũa vừa chỉ rồi nhìn sang Diệp Thiên Dật mà hỏi: "Diệp Thiên Dật, món thịt này lại là món mới gì đây?"
"Ruột già, ruột già kho."
"Ruột già? Là thứ gì vậy?"
Họ đều lộ vẻ mặt ngạc nhiên.
"Ruột heo, ruột của con heo."
Nhiều người nhìn nhau.
Ầm...
Trần Tuyết Thiên vỗ một cái chát lên bàn.
"Xằng bậy! Đúng là xằng bậy!"
Ruột già?
Nói thật thì người ở đây quả thật cứng ngắc so với Chúng Thần Chi Vực và những nơi khác.
Nhất là đám cường giả này.
Khi họ nghe nói món ăn trước mắt là ruột heo, họ chỉ đơn giản là vừa tức giận vừa buồn nôn.
"Diệp Thiên Dật, ngươi có rắp tâm gì? Hôm nay là sinh nhật của Mặc Li, ngươi làm mấy món này là để sỉ nhục ai thế?"
Trấn Tuyết Thiên chỉ vào Diệp Thiên Dật rồi quát mắng.
Diệp Thiên Dật: "..."
Ôi trời!
Đám người này đúng là quá cổ hủ.
Diệp Thiên Dật vội hành lễ, nói: "Đỉnh chủ, ngươi bớt giận. Ruột già là một nguyên liệu rất ngon. Tuy có rất nhiều người không chịu nổi mùi của ruột già, nhưng đệ tử cố tình làm ruột kho cay. Nói chung thì mùi vị cũng chấp nhận được."
Trần Tuyết Thiên hừ lạnh một tiếng, đáp: "Ý của bổn tôn là như vậy sao? Ngươi có biết ruột heo này là bộ phận nào không? Đó là vị trí heo đi phân, ngươi đem cái thứ ở chỗ heo đi phân mà nấu cho bọn ta ăn hả?"
"Cái này..."
Những vị trưởng lão khác nhìn nhau, cũng đúng là khiến người khác cảm thấy phẫn nộ.
Có vài người ngay từ đầu không hiểu tại sao Trần Tuyết Thiên giận.
Nghe hắn nói vậy thì họ đã hiểu chuyện.
Diệp Thiên Dật chắp tay rồi nói: "Đỉnh chủ, các vị trưởng lão, món ruột này ở chỗ chúng ta đúng là một món rất ngon lại hao cơm. Hơn nữa, nó là nguyên liệu rất phổ biến. Đệ tử tuyệt đối không có ý khác, thuần túy chỉ muốn nấu ra món ăn ngon cho mọi người. Món ăn hôm nay có rất nhiều món mới, cũng hy vọng một năm của Thánh nữ điện hạ có thêm nhiều điều mới."
"Được được được, coi như ngươi khéo nói."
Trần Tuyết Thiên xua tay.
"Đỉnh chủ, đệ tử không nói nhảm. Đỉnh chủ có thể nếm thử trước. Nếu đỉnh chủ cảm thấy không ngon, hay món này sỉ nhục mọi người, vậy thì đệ tử cam lòng chịu phạt!"
Trần Tuyết Thiên quơ tay: "Ta không ăn, ai thích ăn thì ăn."
"Vậy lão phu nếm thử nha. Tên nhóc này nói thần kỳ như thế, lão phu cũng muốn xem thử rốt cuộc có ngon như ngươi nói hay không."
Sau đó, tam trưởng lão gắp một đũa ruột già.
Phải nói là màu sắc và mùi vị trông có vẻ rất hấp dẫn.
Những người khác đều tỏ vẻ hung tợn nhìn tam trưởng lão.
"Tam trưởng lão, ngươi cần phải nghĩ lại nha."
Đại trưởng lão Uổng Nam Sơn hét lớn một tiếng.
"Đại trưởng lão, ngươi nhỏ tiếng chút đim lão phu vốn đã căng thẳng đủ rồi."
Sau đó, Uổng Nam Sơn uống một ngụm trà.
Tiếp theo, tam trưởng lão cho miếng ruột kia vào miệng và nhai từ từ.
Hắn cứ nhai hoài nhai mãi, tốc độ gia tăng, sau đó hai mắt sáng rỡ.
"Mùi vị thần kỳ thật, hương vị đặc biệt, hoàn toàn khác với tưởng tượng của lão phu. Ngon lắm! Ngon lắm!"
Sau đó, tam trưởng lão lại gắp thêm một đũa.
"Ưm, ngon, quả thật rất ngon."
Những người khác nhìn nhau.
Thật hay giả vậy?
"Lão phu cũng nếm thử."
Sau đó, Uổng Nam Sơn gắp một đũa cho vào miệng.
Sau khi nhai vài cái, đôi mắt hắn cũng sáng rỡ.
"Đúng là mùi vị thần kỳ thật, ừm, quả thật không tệ."
Sau đó, Uổng Nam Sơn lại gắp một ít ruột nữa.
Trần Tuyết Thiên thấy phản ứng của hai vị trưởng lão, hắn đơ ra.
Lẽ nào...
Thật sự ngon như thế ư?
Nhưng lúc nãy chính hắn nói không ăn, nếu như hắn ăn thì há chẳng phải...
"Đỉnh chủ, ngươi nếm thử đi."
Tam trưởng lão nói một câu.
"Ta không ăn."
Trần Tuyết Thiên tiếp tục cứng miệng.
"Đỉnh chủ, ngươi nếm thử đi, mùi vị này thật sự rất đặc biệt. Hơn nữa nó lại rất ngon, thậm chí lão phu còn muốn ăn thêm một bát cơm nữa đấy."
Diệp Thiên Dật: "Có ngay có ngay, ta đã nấu cơm rồi."
"Ừm, cho lão phu một bát đầy."
"Được."
Trần Tuyết Thiên thấy vậy, ho khan một tiếng: "Nay tam trưởng lão kiên quyết muốn bổn tôn nếm thử như vậy, thế thì bổn tôn miễn cưỡng nếm một chút vậy."
Sau đó, hắn cũng gắp một đũa ruột heo cho vào miệng.
Chậc!
Quả thật rất ngon nha.