Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 3016: CHƯƠNG 3015: ÔNG GIÀ KIÊU NGẠO

Ông già kiêu ngạo

Mùi vị của ruột heo, rất nhiều người không thích nhưng khi thích rồi thì mê luôn.

Nhất là loại xào lên thế này, cơ bản thì món này ít khi có mỡ ruột heo.

"Sao rồi?"

Trần Tuyết Thiên gật đầu: "Ừm, cũng không tệ. Nay tên nhóc Diệp Thiên Dật này cũng không có tâm tư khác, còn về món ăn này thì cũng tạm, vậy bổn tôn cũng không tính toán."

Diệp Thiên Dật vội chắp tay: "Cảm ơn đỉnh chủ!"

"Mặc Li, ngươi cũng nếm thử xem."

Trần Tuyết Thiên nhìn sang Mặc Li.

"Hả?"

Mặc Li trừng mắt nhìn món ruột heo.

Thật ra nàng nghe nói đây là món ruột heo này thì muốn động đũa ăn cũng hơi khó.

Tuy mấy vị trưởng lão đều ăn say sưa ngon lành.

"Được!"

Sau đó, Mặc Li cắn khoé miệng, rụt rè gắp một chút ruột, chậm rãi cho vào đôi môi đỏ mọng!

Thật là thần kỳ!

Nàng tuyệt đối không ngờ nó lại có mùi vị này, hơn nữa lại ăn rất ngon.

Không những là ruột heo, mà gia vị của món ăn này cũng rất tuyệt vời!

"Thế nào?"

Trần Tuyết Thiên hỏi.

"Rất ngon ạ, không ngờ lại có mùi vị này, tay nghề của Diệp sư đệ rất tốt."

"Cảm ơn Mặc Li sư tỷ."

Diệp Thiên Dật chắp tay.

Nhị trưởng lão liếc nhìn biểu hiện của đám người xung quanh.

Nét mặt hồng ào.

Haiz!

Võ giả lớn nhỏ, ai nấy cũng đều bị mấy món này làm cho mất phong độ hết rồi.

"Diệp Thiên Dật, món này thì sao?"

Trần Tuyết thiên hỏi Diệp Thiên Dật.

Sau đó hắn trả lời: "Món thứ ba này có tên là thịt heo luộc cắt lát, tin là các vị tiền bối không có ăn cay, thật ra món này ăn với cơm là rất chuẩn, cũng rất ngon miệng nữa, có thể khẩu vị nặng, không thanh đạm như vậy, không biết khẩu vị của các vị tiền bối, sau này nếu các vị muôn ăn gì thì ta đều có thể làm."

"Thịt heo luộc cắt lát? Cái tên thật mộc mạc, nếu là món cay thì lão phi quả thật rất ít khi ăn, nhưng đúng là cảm thấy không tệ, lão phu nếm thử."

Tam trưởng lão nói.

Trần Tuyết Thiên cũng lặng lẽ dùng tay trái nhấc ống tay áo phải, sau đó gắp một miếng thịt ra.

"Ngon quá!"

"Miếng thị này cũng rất mêm nha."

"Ừm, quả thật không tệ."

"..."

Nhị trưởng lão nhìn những người này, lại nhìn sang Mặc Li cũng đang ăn míiếng thịt, lông mày nhíu lại.

Ừng ực...

Nhị trưởng lão nuốt một ngụm nước bọt, không nhịn được mà liếm khoé môi.

"Không được, lão phu phải tịch cốc hai mươi năm, sao có thể bị đánh bại như vậy?"

Thật sự ngon như thế à? Khiến các sư huynh đệ mất hết phong độ?

Không được.

Hình như hắn không nhịn được nữa.

"Khụ khụ..."

Nhị trưởng lão đưa tay phải nhẹ đặt ở trước miệng, sau đó ho khan vài tiếng.

Trần Tuyết Thiên nghe thấy tiếng ho khan, nghiêng đầu nhìn sang nhị trưởng lão và mỉm cười:

"Nhị trưởng lão, quả thật là rất ngon, ngươi không ăn thử sao?"

"Khụ khụ, không đâu, lão phu không thấy hứng thú."

"Vậy thì đúng là đáng tiếc thật."

Trần Tuyết Thiên thở dài.

Đỉnh chủ không thể nói lại lần nữa ư?

Tại sao không nói nhiều hơn?

Không nhịn được rồi.

Hắn thật sự không nhịn được mùi này.

Muốn niêm phong khứu giác nhưng lại không nỡ niêm phong.

"Chư vị, mọi người nhìn bên kia."

Nhị trưởng lão vươn tay chỉ về một hướng rồi nói.

Mọi người nhìn qua.

Đồng thời, nhị trưởng lão gắp một miếng thịt cho vào trong miệng, nhanh chóng nhai, sau đó lại ngồi đó với một tư thế nghiêm túc.

"Nhị trưởng lão, sao vậy?"

Trần Tuyết Thiên hỏi.

"Ồ, không có gì, lúc nãy lão phu nhì nhầm, còn tưởng là có một bóng người bay qua, không có gì, không có gì."

Nhị trưởng lão thản nhiên nói.

Không ngờ bên khoé miệng hắn có chút dầu đỏ.

Họ càng không biết lúc nãy hắn nói, âm thanh không lớn, đại trưởng lão Uổng Nam Sơn bị điếc, không có nghe thấy nên không nhìn sang nơi kia. Do đó, hắn trơ mắt nhìn nhị trưởng lão ăn vụng.

Diệp Thiên Dật cười.

Lão già này đúng là kiêu ngạo.

Những lão già kiểu này thường khá là kiêu căng.

Sau đó, Diệp Thiên Dật hành lễ: "Nhị trưởng lão!"

"Hửm?"

Ánh mắt của nhị trưởng lão nhìn sang hắn.

"Nhị trưởng lão, hôm nay là tiệc sinh nhật của Thánh nữ điện hạ, tuy nhị trưởng lão tịch cốc, nhưng hôm nay nhị trưởng lão ăn đồ ăn cũng không phải vì nguyên nhân khác, mà là đang chúc phúc cho Thánh nữ điện hạ, không ảnh hưởng gì cả."

"Ừm..."

Nhị trưởng lão cố tình chần chừ một lúc, bưng ly trà lên, rồi dùng ánh mắt liếc nhìn đám sư huynh đệ.

Sau đó, nhị trưởng lão lại lắc đầu.

Không thể nói chuyện.

Vì trong miệng hắn còn miếng thịt, vẫn chưa nhai xong.

Sau đó, nhị trưởng lão bưng tách trà,

Hắn dùng tay áo che mặt, trông có vẻ như đang uống trà, thực chất là đang nhai điên cuồng, sau đó nhanh chóng nuốt miếng thịt xuống, thời gian còn chưa tới hai giây.

Sau đó, nhị trưởng lão nói: "Cho dù không ăn, Mặc Li cũng hiểu tấm lòng của lão phu."

Trong lòng của nhị trưởng lão lại lẩm bẩm:

Kiên trì thêm chút nữa.

Kiên trì nói vài lần, hắn có thể thật sự ăn được rồi.

Như vậy thì cũng không tính là hắn không chống cự nổi sự cám dỗ, chỉ có thể nói là thịnh tình khó chối từ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!