Ông già kiêu ngạo (2)
Diệp Thiên Dật: "Ngươi nên ăn chút đi."
Nhị trưởng lão: "Không ăn!"
Diệp Thiên Dật: "Nhị trưởng lão, một chút lòng thành, ngươi nên ăn một ít đi."
Nhị trưởng lão: "Không ăn!"
Diệp Thiên Dật: "Nay nhị trưởng lão không ăn, vậy đệ tử cũng không miễn cưỡng."
Diệp Thiên Dật còn chưa nói xong, nhị trưởng lão lên tiếng:
"Được, tấm thịnh tình của tên nhóc nhà ngươi khiến lão phu không thể chối từ, lão phu ăn."
Vừa nói xong, nhị trưởng lão đơ người.
"Cái gì? Ngươi ngươi ngươi ngươi..."
Nhị trưởng lão đứng dậy chỉ vào Diệp Thiên Dật.
Tên nhóc thối đáng ghét!
Vậy mà ép hắn phải tiết lộ.
"Ha ha ha, nhị trưởng lão, đừng trách tên nhóc này, ta nhìn thấy rất rõ dầu đỏ trên miệng của ngươi. Tên nhóc này rất là thông minh lém lỉnh, cũng thấy dầu đỏ trên miệng của ngươi, cho nên mới hết lần này tới lần khác kêu ngươi ăn."
Trần Tuyết Thiên cười lớn.
Nhị trưởng lão lập tức lau miệng.
"Đó là... đó là lão phu... đó là lão phu..."
Đại trưởng lão Uổng Nam Sơn bên cạnh vỗ vai hắn, sau đó lớn tiếng nói: "Nhị trưởng lão, lúc nãy lão phu thấy ngươi ăn vụng."
Nhị trưởng lão đỏ mặt.
"Haiz, thôi đi thôi đi, lão phu không trách tên nhóc nhà ngươi."
Sau đó, hắn ngồi xuống.
"Ha ha ha, nào, nhị trưởng lão, ngươi nhất định phải thử món ruột này."
Nhị trưởng lão ho khan một tiếng, sau đó trừng mắt nhìn Diệp Thiên Dật.
"Tên nhóc nhà ngươi, còn không mau qua rót rượu cho lão phu?"
Diệp Thiên Dật ngạc nhiên, sau đó nhanh chóng bưng rượu đi qua.
Tuy nhị trưởng lão bị Diệp Thiên Dật chọc phá, nhưng vẻ lịch sự của hắn, sự thông minh lém lỉnh của hắn, cộng thêm tay nghề nấu nướng, khiến hắn rất hài lòng.
Hắn cũng biết rõ đúng sai, biết là không có chỗ để trách tội tên nhóc này.
Thậm chí nhị trưởng lão còn có ý tưởng muốn nhận Diệp Thiên Dật làm đồ đệ.
Trần Tuyết Thiên nhìn sang Mặc Li, nói: "Mặc Li, ngươi qua đây ăn với vi sư đi, vi sư cũng đã lâu chưa uống với ngươi, qua đây đi, bưng món ăn của ngươi qua."
Nàng đứng dậy: "Dạ, sư tôn."
Còn nhị trưởng lão dựa vào ghế, mắt nhìn Diệp Thiên Dật rót rượu, sau đó thản nhiên nói:
"Tên nhóc, ngươi có sư..."
Nhị trưởng lão còn chưa nói xong, một bóng người chạy vào đại điện.
Thình thịch...
Vương Thạch quỳ trước mặt đám đông.
"Đỉnh chủ, các vị trưởng lão, đệ tử Vương Thạch mời các vị làm chủ cho ta."
Vương Thạch cung kính hành lễ.
Họ nhìn Vương Thạch, sau đó khôi phục lại dáng vẻ cao cao tại thượng.
Lúc nãy khi ăn thì quả thật có hơi không chú ý đến hình tượng.
Trần Tuyết Thiên ho khan một tiếng, nói: "Vương Thạch, ngươi có chuyện gì cần bổn tôn làm chủ?"
Đương nhiên chắc hắn ta biết rõ chuyện Diệp Thiên Dật đánh mình.
Vương Thạch nhìn Diệp Thiên Dật.
Hắn ta thật sự rất tức giận.
Mẹ nó!
Sao tên Diệp Thiên Dật này còn ở đây?
Sau đó hắn ta còn nghe nói mình đã bị đánh!
Thậm chí tên Diệp Thiên Dật này còn dùng rất nghiền nát bé cưng của hắn ta.
Bây giờ hắn ta vẫn còn đau.
"Phong chủ, chính là tên Diệp Thiên Dật này."
Vương Thạch chỉ vào Diệp Thiên Dật rồi giận dữ lên tiếng: "Tên Diệp Thiên Dật này, hắn dĩ hạ phạm thượng, đánh đệ tử, thậm chí sau khi hắn đánh xong còn ra sức giẫm lên nơi đó của đệ tử. Đệ tử cảm giác như muốn tàn tật luôn ấy. Mong các vị làm chủ ạ."
Gương mặt nhỏ của Mặc Li đỏ lên.
Không phải chứ?
Nơi đó?
Chậc.
Thật xấu xa.
Đàn ông đánh nhau cứ thích đánh nơi đó sao?
"Hả?"
Trần Tuyết Thiên nhìn Diệp Thiên Dật.
Hắn lại nói: "Quản giáo, vế trước ta không phủ nhận, quả thật là ta đã đánh ngươi, nhưng ở vế sau, đệ tử đã làm chuyện đó lúc nào? Hơn nữa, nơi đó là chỗ nào? Đệ tử không rõ lắm ạ."
Vương Thạch phẫn nộ chỉ vào Diệp Thiên Dật:
"Trong lòng ngươi tự biết rõ!"
Diệp Thiên Dật nhún vai, nói: "Quản giáo, nói chuyện phải đưa bằng chứng, ngươi có thể lấy bằng chứng ra không? Nơi đó là chỗ nào? Đệ tử chỉ đánh vào mũi của ngươi một cái, trước giờ chưa từng động vào những chỗ khác. Bây giờ ngươi lại nói đệ tử nghiền nát chỗ nào đó của ngươi, là ý gì đây? Ngươi có thể để bọn ta nhìn vết thương được không? Vậy chí ít cũng phải vạch vết thương ra thì mới nói đàng hoàng được chứ?"
Sau đó, Diệp Thiên Dật nhìn sang Mặc Li, hỏi: "Thánh nữ điện hạ, ngươi có biết chỗ đó mà quản giáo nói là chỗ nào không vậy?
"Hả?"
Mặc Li đột nhiên đơ người.
Sau đó, nàng ta nhấp một ngụm trà, ho khan một tiếng, gương mặt khẽ nổi vẻ ửng hồng, nói: "Ta không biết."
Sau đó, Diệp Thiên Dật lại nhìn sang Vương Thạch "Thấy chưa, Thánh nữ điện hạ thông minh như vậy mà cũng không biết. Quản giáo, chí ít ngươi cũng phải vạch vết thương ra đi chứ? Nếu không có, vậy mà đã chụp mũ ta kiểu này có phải là không ổn hay không? Hay là chính ngươi không có chuyện này, quản giáo vì muốn ta có thêm tội mà cứ phải nói do ta làm?"
Trần Tuyết Thiên nhìn Diệp Thiên Dật một cái.
Tên nhóc này đúng thật là có chút thông minh ha.
Vương Thạch phẫn nộ chỉ vào Diệp Thiên Dật.
"Ngươi càn quấy!"
"Đủ rồi!"