Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 3018: CHƯƠNG 3017: CƯỚP NGƯỜI?

Cướp người?

Trần Tuyết Thiên quát một tiếng, sau đó nhìn sang Vương Thạch rồi hỏi:

"Chuyện nhà bếp, bổn tôn có nghe nói, Vương Thạch, ngươi nói rốt cuộc là lỗi của ai?"

Đôi mắt của Vương Thạch đảo qua lại vài cái.

"Là lỗi của đệ tử, nhưng... tên Diệp Thiên Dật này đánh người trên cũng là sự thật."

"Ừm, những gì ngươi nói không sai. Dĩ hạ phạm thượng, chuyện này ngươi cũng có lỗi, Diệp Thiên Dật đáng tội, ngươi cũng đáng tội."

Vương Thạch lập tức hành lễ: "Đệ tử bằng lòng chịu phạt ạ."

Chuyện này, vấn đề của hắn ta hông lớn, cho dù phạt thì cũng chẳng là bao.

Trần Tuyết Thiên nói:

"Được. Vương Thạch, ngươi là quản giáo, lại vì chuyện riêng mà làm việc phi pháp, xúc phạm tông quy, theo lý sẽ bãi miễn chức vụ, trục xuất tông môn."

Vương Thạch cực kỳ hoảng sợ, lập tức quỳ xuống.

"Phong chủ!"

"Nhưng... niệm tình bao năm qua, ngươi cần cù và chăm chỉ, bây giờ trên người lại bị thương, giữ lại chức quản giáo của ngươi."

Vương Thạch nghe vậy thì thở phào nhẹ nhõm.

"Cảm ơn phong chủ."

"Nhưng ngươi vẫn phải chịu phạt hai mươi trượng, ngươi đồng ý không?"

Vương Thạch âm thầm cắn răng.

Hắn ta bị vậy mà còn phạt hai mươi trượng, vậy Diệp Thiên Dật chẳng phải bị đánh chết ư?

"Đệ tử cam chịu phạt ạ."

"Được!"

Sau đó, Trần Tuyết Thiên đặt ngón trỏ và ngón giữa lại với nhau, khẽ búng ra, một cây trượng gỗ bay đến bên cạnh Vương Thạch.

"Chuyện này là việc riêng của phong ta, không giao cho Trường Sinh Môn được, để Thiên Nhân Phong ta giải quyết. Đại trưởng lão, ngươi là trưởng lão chấp pháp của Thiên Nhân Phong, ngươi làm đi."

Đại trưởng lão đứng dậy.

"Nằm xuống!"

Uổng Nam Sơn gào to.

Tiếng hét lớn làm cho Vương Thạch giật thót.

Âm thanh lớn thế này, đúng là doạ chết hắn ta mà.

Hắn ta cảm giác bản thân sắp bị đánh chết.

Nhưng suy nghĩ kỹ lại, bản thân có thể bị đánh bầm dập, vậy tên Diệp Thiên Dật kia càng không dễ sống.

"A..."

Trong đại điện, tiếng gào thét của Vương Thạch không ngừng vang lên.

Chỗ mông của hắn ta loang đầy vết máu.

Sau đó, Uổng Nam Sơn ngồi xuống.

Hình phạt đã kết thúc.

Vương Thạch nén đau mà quỳ tại đó.

"Cảm ơn đại trưởng lão, đệ tử tuyệt đối sẽ không tái phạm."

Trần Tuyết Thiên nhìn sang Diệp Thiên Dật.

"Ừm, vậy bây giờ tới Diệp Thiên Dật rồi."

Trong lòng của Vương Thạch cười mỉa.

Uổng Nam Sơn nhìn chằm chằm vào Diệp Thiên Dật rồi quát: "Ngươi có biết sai chưa?"

"Đệ tử biết sai."

"Đệ tử nhận tội."

Sau đó, Uổng Nam Sơn nhìn sang Trần Tuyết Thiên, nói:

"Phong chủ, theo tông quy, trục xuất tông môn hoặc phạt năm mươi trượng, bắt giam ba tháng."

"Ừm."

Trong lòng của Vương Thạch vui sướng hả hê.

Tên Diệp Thiên Dật này chết chắc rồi!

Mà Trần Tuyết Thiên chuyển đề tài câu chuyện: "Nhưng Diệp Thiên Dật, ngươi nhận sai kịp thời, thái độ nhận sai thành khẩn, bổn tôn sẽ tha thứ cho ngươi."

Vương Thạch: ?

Cái gì?

Thái độ nhận sai thành khẩn?

Sao vậy?

Sao lại là thái độ nhận sai thành khẩn?

Tình hình gì đây?

"Vương Thạch hôn mê, một mình ngươi gánh việc quan trọng, nấu ra nhiều món ngon như. vậy, khiến tiệc sinh thần của Mặc Li thành công như thế, bổn tôn rất hài lòng, công tội bù nhau. Đại trưởng lão, ngươi cảm thấy được không?"

Vương Thạch: ?

Cái gì gọi là công tội bù nhau?

Uổng Nam Sơn ho khan một tiếng, gật đầu: "Ừm."

Diệp Thiên Dật nhanh chóng hành lễ: "Cảm ơn phong chủ, cảm ơn các vị trưởng lão, cảm ơn Thánh nữ điện hạ, đệ tử nhất định sẽ ghi nhớ, sẽ không tái phạm."

Chính ngay lúc này, nhị trưởng lão đứng lên.

"Ta cảm thấy quyết sách này không thoả đáng."

Đôi mắt của Vương Thạch sáng rỡ.

"Đúng đúng đúng! Không thoả đáng, không thoả đáng!"

Trần Tuyết Thiên cau mày, nhìn sang nhị trưởng lão, hỏi: "Nhị trưởng lão muốn nói gì?"

Nhị trưởng lão hỏi: "Phong chủ chính miệng nói, công tội không thể ngang nhau được."

"Khụ khụ." Trần Tuyết Thiên gật đầu.

Không phải nhị trưởng lão nào muốn báo thù Diệp Thiên Dật vạch trần hắn ta đấy chứ?

Không đến mức đấy.

Cũng không tính là Diệp Thiên Dật vạch trần hắn ta.

Vương Thạch cười mỉa.

Vẫn là nhị trưởng lão tốt bụng.

"Ý của nhị trưởng lão là..."

Trần Tuyết Thiên hỏi.

Nhị trưởng lão: "Công là công, tội là tội, có tội thì phải phạt, ta cảm thấy trừng phạt tên Diệp Thiên Dật này, tới phong của lão phu làm tạp dịch đi, nếu như vậy thì để hắn ra sức nhiều một chút, cũng coi như trừng phạt rồi."

Vương Thạch: ?

Vậy là?

Tạp dịch cho trưởng lão phong, về mặt lý thuyết thì há chẳng phải thăng cấp còn gì?

Đây là phạt ư?

Phong chủ Trần Tuyết Thiên, đại trưởng lão Uổng Nam Sơn, tam trưởng lão Kiếm Vô Thiên nhìn nhau.

Không lẽ nhị trưởng lão này muốn đưa Diệp Thiên Dật tới bên cạnh mình, nếu là như vậy thì ngày nào cũng có thể nếm mỹ vị nhân gian rồi?

Vậy thì không được.

Trần Tuyết Thiên này vừa bưng tách trà lên, chuẩn bị nhấp một ngụm rồi nói tiếp, nhưng còn chưa kịp mở miệng thì Uổng Nam Sơn đã lên tiếng trước.

"Nhị trưởng lão!"

Hắn ta quát to.

Tay cầm tách trà của Trần Tuyết Thiên run lên.

Một ít trà văng ra ngoài.

Trần Tuyết Thiên tức không chịu được.

Tách trà này còn chưa uống ngụm nào đã văng hết lên áo choàng của hắn ta.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!