Đều tại lão già kiêu ngạo
Đám đông: "..."
Vương Thạch: ?
Mẹ nó!
Cái quái gì vậy?
Không phải các ngươi muốn phạt Diệp Thiên Dật sao?
Phạt trượng đi chứ!
Sao còn ở đây mà giành người?
Điên rồi sao?
Vương Thạch cũng đơ ra.
"Phong chủ!"
Uổng Nam Sơn lại quát lên.
Lần này, Trần Tuyết Thiên đã có chuẩn bị tâm lý, không bị tiếng hét to của hắn ta làm giật mình nữa.
Khoé miệng của hắn ta giương lên nụ cười, sau đó nhấp ngụm trà.
Tuy nhiên...
Răng rắc...
Đột nhiên tách trà bị tan vỡ, nước trà bị đổ đầy dưới đất.
Âm thanh quá lớn của đại trưởng lão làm vỡ cả tách trà.
Trần Tuyết Thiên: "..."
Hắn ta chỉ muốn uống ngụm trà, khó đến vậy ư?
"Phong chủ! Lão phu còn chưa tính sổ chuyện ngươi kén gắp đồ ăn của mình!"
"Khụ khụ! Ta không có!"
Trần Tuyết Thiên ho khan và nói.
"Vậy sao? Vậy món ăn trước mặt của Mặc Li là từ đâu mà có? Lẽ nào không phải bị phong chủ gấp mất hay sao?"
Đại trưởng lão Uổng Nam Sơn hỏi.
Mặc Li vừa bị Trần Tuyết Thiên hét gọi tới bên cạnh hắn ta, cũng chuyển bàn theo cùng.
Nàng ta nhìn món ngon trước mặt mình.
Quả thật cơ bản đã ăn sạch rồi.
Nàng ta hơi đỏ mặt.
Chắc không phải sư tôn, hình như...
Là chính nàng ta ăn sạch.
Trong lúc vô tình, cũng không biết làm thế nào, nàng ta cứ một miếng lại một miếng ăn hết sạch.
Dù sao chính nàng ta cũng thấy mình ăn hơi nhiều.
Dường như có chút mất mặt.
Không thể ăn nhiều hơn nữa.
Chắc không phải là sư tôn chứ?
Dù gì nàng ta cũng không nhìn thấy Trần Tuyết Thiên gắp thức ăn của mình.
Hơn nữa, chắc sư tôn không đến mức phải làm vậy?
Đều là đỉnh cấp cường giả, không đến nỗi ăn nhiều như thế!
Đối với thứ như món ăn, chắc không có nhu cầu lớn đến vậy.
Về phần các trưởng lão tranh giành Diệp Thiên Dật, chắc cũng có nguyên nhân khác?
Tên Vương Thạch kia cắn răng.
Trần Tuyết Thiên vừa lấy khăn tay lau nước trà, vừa nói: "Ta nói mấy vị trưởng lão, đại trưởng lão, các ngươi có phải có ý kiến gì với bổn tôn không? Nếu bổn tôn muốn ăn, muốn ăn nhiều hơn, thì trực tiếp gọi Diệp Thiên Dật nấu thêm một chút là được, hà tất gì phải lén đi ăn vụng của người khác? Ta lén ăn của đại trưởng lão và đồ nhi Mặc Li của bổn tôn ư?"
"Bổn tôn lại là người như vậy sao? Các ngươi có thể nói bổn t6n ăn vụng đồ của đại trưởng lão, nhưng bổn tôn ăn vụng món của Mặc Li có phải là có chút vô lý rồi không? Sao có thể chứ?"
Trần Tuyết Thiên vừa nói xong, lại nói tiếp: "Hơn nữa, bổn tôn cũng đâu phải kiểu người không tôn trọng người lớn tuổi?"
"Không phải phong chủ nói bọn ta không tôn trọng người lớn?"
Nhị trưởng lão Tư Giang Hải hỏi.
"Ha ha ha, nhị trưởng lão hiểu lầm rồi, giữa sư huynh đệ với nhau, không phải cãi cọ một chút cũng tốt sao? Bổn tôn lại không cảm thấy có gì cả, nhưng các ngươi nói bổn tôn gắp đồ ăn của Mặc Li thì có chút không đúng rồi đó nha."
Uổng Nam Sơn chỉ thẳng mặt Trần Tuyết Thiên và nói: "Phong chủ, đũa của ngươi còn để quên trên bát của Mặc Li kìa."
Trần Tuyết Thiên: ?
Diệp Thiên Dật nhịn cười.
Bầu không khí trong đại điện ngượng ngùng đến cùng cực.
Trần Tuyết Thiên cũng xấu hổ mà ho khan một tiếng.
Hắn ta nhanh chóng chuyển đề tài, vươn tay ra lấy một tách trà mới đưa tới trước mặt.
"Đệ tử rót trà cho sư tôn ạ."
Mặc Li đứng dậy rót trà.
Còn Vương Thạch đã suy sụp tại đó.
Cái quái gì vậy?
Tình hình gì đây?
Sao hắn ta lại giống chúa hề thế này?
Tên Diệp Thiên Dật này dựa vào gì chứ?
Hắn dựa vào mấy món mà thu hút sự chú ý của đám người này rồi ư?
Vương Thạch hành lễ, nói: "Phong chủ, các vị trưởng lão, nếu không còn chuyện gì thì đệ tử xin phép cáo lui trước."
Vương Thạch biết, bây giờ hắn ta cũng không cần phải ở lại đây làm gì.
Vì tên Diệp Thiên Dật này, mặc kệ thế nào thì cũng không thể bị trừng phạt.
Hắn ta nghĩ cũng không hiểu.
Sao một bữa ăn lại có thể khiến thái độ của họ thay đổi lớn đến mức này?
Nhưng nghĩ không hiểu thì cũng hết cách.
"Ừm, vậy ngươi ra về trước đi, từ từ dưỡng thương."
Trần Tuyết Thiên thản nhiên nói.
"Rõ! Đệ tử cáo lui!"
Vương Thạch cắn răng, sau đó đi ra.
"Đứng lại!"
Đột nhiên đại trưởng lão Uổng Nam Sơn quát to tiếng.
Âm thanh này trực tiếp doạ Vương Thạch một phen.
Đồng thời, Mặc Li đang rót trà cho Trần Tuyết Thiên cũng run cả người, hiển nhiên nàng ta cũng bị âm thanh đột ngột này làm giật mình, nước trà tràn hẳn ra ngoài.
"Sư tôn, ta xin lỗi!"
Mặc Li vội nói.
"Không sao, ngươi về chỗ đi."
"Dạ!"
Trong lòng của Trần Tuyết Thiên buồn bực nghĩ: 'Hôm nay uống trà mà khó thế này, tách trà này, không uống cũng được."
Sau đó, Uổng Nam Sơn nhìn Vương Thạch, hỏi: "Ngươi cảm thấy tên Diệp Thiên Dật kia nên đi làm môn hạ của ai?"
Vương Thạch: ?
Hắn ta đơ ra tại chỗ.
A a a!
Hắn ta sắp khóc rồi đây!
Hắn ta bị đánh, Diệp Thiên Dật không bị phạt, bây giờ còn phải để hắn ta đưa ra quyết định này sao?
Đúng thật là tàn nhẫn như vậy ư?
Hu hu hu hu...