Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 3021: CHƯƠNG 3020: BỔN TÔN CHỈ CÓ MỘT NỮ ĐỒ ĐỆ XINH ĐẸP

Bổn tôn chỉ có một nữ đồ đệ xinh đẹp

Trần Tuyết Thiên cũng nhìn sang Vương Thạch có dáng vẻ như muốn khóc, cũng nhanh chóng lên tiếng: "Được rồi, được rồi, ngươi cứ nói thẳng ra đi, đại trưởng lão, chuyện này không cần Vương Thạch giúp đâu."

Uổng Nam Sơn cũng gật đầu.

Vương Thạch lui ra ngoài.

Trần Tuyết Thiên ngồi xuống, ánh mắt nhìn sang đám đông, nói: "Các vị, chuyện này giao cho chính Diệp Thiên Dật quyết định đi, nếu muốn trừng phạt hắn, nhưng bây giờ mấy vị trưởng lão lại không nghĩ ra cách, vậy thì để hắn ta tự nghĩ đi, mặc kệ là tới đâu làm tạp dịch thì cũng không thoải mái đâu."

Uổng Nam Sơn cũng gật đầu.

Sau đó, hắn ta nhấp một ngụm trà, nói: "Ừm, nghe theo phong chủ vậy."

Trần Tuyết Thiên thấy Uổng Nam Sơn nhẹ nhàng uống một ngụm trà.

Cả người hắn ta cảm thấy không ổn.

Uống trà có thể đơn giản vậy sao?

Tư Giang Hải và Kiếm Vô Thiên cũng gật đầu.

Dĩ nhiên họ cũng không có ý kiến gì.

Nhị trưởng lão Tư Giang Hải nhìn sang Diệp Thiên Dật, nói:

"Diệp Thiên Dật à, ngươi chọn đi, tới chỗ hoang vắng của phong chủ, hay chỗ đại trưởng lão suốt ngày nghe gào thét, hay tới tam trưởng lão phong người đông thị phi nhiều như chỗ của tam trưởng lão, tuỳ ngươi chọn đấy. Thật ra nhị trưởng lão phong của lão phu cũng không tốt lành gì, chỉ có nữ đệ tử nhiều một chút mà thôi. Cũng chính xác, nữ đệ tử nhiều khắp nơi đều gây phiền phức."

Nhiều người: ?

Kiếm Vô Thiên nghe xong, rất ư là không sảng khoái.

"Ta nói lão già nhà ngươi, ngươi đúng thật là mặt dày mà!"

Sau đó, hắn ta nhìn Diệp Thiên Dật, nói: "Diệp Thiên Dật, nhị trưởng lão phong không có gì tốt, ngươi tới tam trưởng lão phong của lão phu đi, lão phu dạy ngươi kiếm pháp. Chắc ngươi có nghe qua kiếm pháp của lão phu phải không?"

Diệp Thiên Dật gật đầu: "Tam trưởng lão được thế nhân xưng tụng là kiếm tiên, dĩ nhiên đệ tử từng nghe qua kiếm pháp cường đại của tam trưởng lão rồi."

Cụ thể là gì, Diệp Thiên Dật cũng không rõ lắm, nhưng nửa năm nay ở chung với đám đệ tử khác của Tiểu Quỳnh Phong, ít nhiều cũng có nghe một ít.

Mười ba phong này đã được thêm vào sau đó!

Vốn dĩ Trường Sinh Môn chỉ có mười hai phong thôi.

Tam trưởng lão này quả thật là nhân vật rất lợi hại, cho nên hắn ta trở thành một vị trưởng lão của phong thứ mười ba.

Diệp Thiên Dật vừa nói xong, Tư Giang Hải nói một câu: "Chỉ đáng tiếc, dưới trướng tông chủ."

Ứng Vô Thiên: "..."

"Nhị trưởng lão đáng ghét! Tông chủ bao nhiêu tuổi? Lão phu bao nhiêu tuổi? Ngươi cho lão phu thêm vài năm tuổi nữa, xem thử lão phu rốt cuộc có thể vượt qua tông chủ không?"

"Ha ha ha ha."

Tư Giang Hải cười và chẳng nói gì thêm.

Trần Tuyết Thiên cười và nhìn cảnh này.

Đúng là thú vị mà.

Vậy mà đám người này vì miếng ăn mà tranh giành Diệp Thiên Dật.

Chẳng ai ra trò trống gì.

Nhưng Trần Tuyết Thiên xem kịch cũng thấy khá là vui nhộn.

Vui thế này thì sao có thể thiếu một tách trà đây?

Trần Tuyết Thiên cũng không tin điềm xấu này, hắn ta dang tay ra, một tách trà bay vào lòng bàn tay, sau đó tự rót trà cho mình.

"Diệp Thiên Dật."

Lúc này, Uổng Nam Sơn nhỏ nhẹ lên tiếng.

Nhưng âm thanh nhỏ này không ai nghe thấy.

"Diệp Thiên Dật."

Không ai nghe thấy.

"Diệp Thiên Dật."

Uổng Nam Sơn tăng âm lượng.

Âm thanh giống tiếng chuông.

Răng rắc...

Tách trà trong tay của Trần Tuyết Thiên lại vỡ nát lần nữa, nước trà trôi theo ngón tay hắn ta.

Nụ cười đang xem kịch của hắn ta cứng đờ tại chỗ.

Diệp Thiên Dật tranh thủ hành lễ: "Đại trưởng lão."

Sau đó, Uổng Nam Sơn nhìn Diệp Thiên Dật, vừa nhẹ nhàng vuốt râu vừa nói: "Y thuật của lão phu tại Thần Vực này tương đối có tiếng, là một võ giả, nếu biết y thuật thì chắc chắn như hổ thêm cánh. Nếu ngươi tới đại trưởng lão phong của lão phu, lão phu có thể dạy ngươi một số y thuật! Ngươi từng nghe qua y thuật của lão phu rồi chứ?"

Diệp Thiên Dật lại gật đầu: "Dĩ nhiên đệ tử từng nghe qua, y thuật của đại trưởng lão cao siêu, người chết sống lại, tái tạo lại thịt từ xương, chấn kinh thiên hạ!"

Nhị trưởng lão ngồi ngay ngắn tại đó, nhấp một ngụm trà, thản nhiên đáp: "Đáng tiếc cũng kém tông chủ một bậc."

Uổng Nam Sơn: "..."

Hắn ta trừng mắt liếc Tư Giang Hải như muốn nuốt sống hắn ta.

"Nhị trưởng lão, ngươi kêu tông chủ qua đây so y thuật với lão phu, xem thử ai mạnh hơn!"

Tư Giang Hải nhìn Diệp Thiên Dật, nói: "Diệp Thiên Dật, y thuật của đại trưởng lão quả thật không yếu, nhưng cũng không mạnh đến vậy, chính đôi tai của hắn ta cũng đã trị nhiều năm rồi mà không trị khỏi đấy thôi."

"Ngươi ngươi ngươi ngươi!"

Uổng Nam Sơn chỉ Tư Giang Hải.

Đây quả thật là gúc mắc của hắn ta.

Y sư cường đại của Đại lục, trị khỏi cho người khác nhưng không thể chữa khỏi cho chính mình, nghĩ lại cũng thấy bi ai.

Mặc Li âm thầm kinh hãi.

Một bữa ăn vậy mà khiến các vị trưởng lão không tiếc muốn truyền tuyệt học cho Diệp Thiên Dật.

"Được rồi. Các ngươi đừng tranh cãi nữa."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!