Bổn tôn chỉ có một nữ đồ đệ xinh đẹp (2)
Trần Thiên Tuyết lau sạch vết nước, sau đó nhìn sang Diệp Thiên Dật, lời nói thành khẩn: "Diệp Thiên Dật, đại trưởng lão là Thánh Y, có thể dạy y thuật cho ngươi. Nhị trưởng lão là Phù Thần, có thể dạy ngươi khắc hoạ phù triện. Tam trưởng lão là Kiếm Tiên, có thể dạy ngươi kiếm pháp."
Ba vị trưởng lão ngồi ngay ngắn, trông có vẻ rất tự hào.
"Mà bổn tôn, không dạy ngươi được nhiều như vậy."
Trần Thiên Tuyết liếc nhìn Mặc Li bên cạnh, lại nhìn sang Diệp Thiên Dật, nói: "Phong chủ của bổn tôn cũng có đồ nhi xinh đẹp, tuổi tròn hai mươi, vẫn chưa có hôn phối. Haiz, làm sao tranh lại ba vị trưởng lão đây."
Mặc Li: "..."
Diệp Thiên Dật: "..."
Kiếm Vô Thiên: "..."
Tư Giang Hải: "..."
Uổng Nam Sơn: "..."
Ôi trời!
Vô sỉ!
Không biết xấu hổ!
Già mà không biết xấu hổ!
Không tôn trọng người già!
Trong lòng của đám người Uổng Nam Sơn bọn họ không ngừng mắng mỏ phong chủ Trần Tuyết Thiên.
Họ đều muốn để Diệp Thiên Dật tới làm tạp dịch cho phong của họ.
Thậm chí không tiếc muốn dạy chút gì đó cho hắn.
Cơ bản chính là vì mấy món mà Diệp Thiên Dật nấu quả thật rất ngon.
Cụ thể cũng không nói ra được rốt cuộc là ngon chỗ nào, chỉ là đường đời dài đằng đẵng của họ, cơ bản chưa từng ăn qua mấy món này, khiến họ ở độ tuổi này cảm thấy sự mới lạ và ham muốn.
Mà Trần Tuyết Thiên này ra vẻ là người tốt bụng, vậy mà cũng muốn giành Diệp Thiên Dật.
Vậy họ có thể nhịn hay sao?
Chắc chắn không thể nhịn rồi.
Còn Mặc Li, quả thật là một cô gái vô cùng xinh đẹp.
Thánh nữ của Thiên Nhân phong, tuy không phải Thánh nữ của toàn bộ Trường Sinh Môn, chỉ là Thánh nữ của một phong nào đó, nhưng danh tiếng của nàng ta đều rất nổi bật trong toàn bộ Trường Sinh Môn.
Bởi khả năng Thiên phú của nàng ta, vẻ đẹp của nàng ta.
Thậm chí, Mặc Li có khả năng sẽ trở thành Thánh nữ trong toàn bộ Trường Sinh Môn.
Còn Diệp Thiên Dật thì sao?
Tên nhóc sức lực dồi dào, trăm ngàn nữ đệ tử, nào có thể so được sức hấp dẫn của Mặc Li đối với hắn?
Phong chủ này đúng là nham hiểm.
Mà trong lòng của Diệp Thiên Dật vui mừng khôn xiết.
Hắn hoàn toàn không ngờ sẽ dùng cách này để tiếp cận cường giả của đám tông môn này!
Hơn nữa, hắn sẽ không thu hút bất kỳ sự nghi ngờ gì.
Và thân phận của hắn cũng không trực tiếp thăng cấp nhiều đến vậy, lợi hại đến thế, hắn mặc kệ là đi đâu thì cũng là một tạp dịch nhỏ bé.
Có thể nói là một tạp dịch tương đối đặc biêt.
Có thể tiếp xúc với cấp cao, có thể học một số bản lĩnh từ trưởng lão, phong chủ.
Chuyện này cũng khá tốt.
Chẳng qua là đi theo ai thôi?
"Diệp Thiên Dật, tự ngươi chọn đi."
Phong chủ Trần Tuyết Thiên nhìn Diệp Thiên Dật rồi thản nhiên nói.
Hắn ta có đồ nhi bảo bối xinh xắn của mình, còn có thể thua đám lão già kia ư?
"Khụ khụ."
Diệp Thiên Dật ho khan một tiếng.
Sau đó hắn đáp: "Đệ tử thật sự không biết nên lựa chọn thế nào, đệ tử chọn vị nào cũng là không tôn trọng bốn vị còn lại. Đệ tử chỉ là một tạp dịch nhỏ bé, có tài năng gì mà có tư cách lựa chọn chứ?"
Đám người kia nghe Diệp Thiên Dật nói xong thì cũng gật đầu.
Tên nhóc này cũng khá là hiểu chuyện.
Đối mặt với cơ hội lớn thay đổi số mẹnh như vậy mà còn có thể nói ra được lời này.
Quả thật là hiếm có.
"Cho nên, ngươi không chọn phải không?"
Trần Tuyết Thiên hỏi.
Diệp Thiên Dật lắc đầu.
Nhị trưởng lão Tư Giang Hải gật đầu: "Tên nhóc nhà ngươi đúng là khiến lão phu nhìn bằng con mắt khác. Đối mặt với cám dỗ thế này, có thể nhẫn nhịn không chọn, ngươi có biết quyết định của mình khiến ngươi bỏ qua cơ hội tốt thế nào không? Trên đời này người có thể khiến mấy người bọn ta đích thân dạy dỗ và cơ hội thì không nhiều, cho dù chỉ là một điều nhỏ bé cũng coi là tạo hoá một phen."
Mặc Li cũng nhìn Diệp Thiên Dật.
Hắn quả thật khiến người ta khâm phục.
Diệp Thiên Dật chắp tay, nói: "Tiền bối hiểu lầm ý của đệ tử rồi, ý đệ tử lắc đầu là phủ nhận lời nói của phong chủ."
"Hả?"
Trần Tuyết Thiên nhướng mày.
"Ý của đệ tử, nếu chọn một người có thể sẽ không tôn trọng ba người kia, vậy chi bằng... đệ tử chọn hết thì sao ạ?"
Đám đông: "..."
Đám đông ngỡ ngàng.
Vài giây trôi qua.
"Ha ha ha..."
Trần Tuyết Thiên cười lớn tiếng.
Mấy người khác cũng nở nụ cười.
Thật ra họ cảm thấy tên Diệp Thiên Dật này đúng là thú vị.
"Ha ha ha, tên nhóc nhà ngươi đúng là thú vị thật đấy."
Trần Tuyết Thiên nhìn Diệp Thiên Dật và nói.
Hắn chắp tay, đáp: "Suy nghĩ của đệ tử là, đi theo một người thì không tôn trọng ba người còn lại, vậy thì đi theo bốn người chắc là tốt nhất, đi theo cả bốn vị thì mỗi tháng ta ở chỗ của một người bảy ngày, hình như cũng vừa vặn."
"Ha ha ha ha."
Nghe Diệp Thiên Dật nói vậy, bọn họ đều bật cười.