Diệp sư đệ này không đơn giản (3)
Chủ yếu là khoảng cách của họ tương đối xa, với góc nhìn này thì trông có vẻ như vậy.
"Đã hết rồi, vậy ta về trước đây."
Mặc Li nói xong thì đi khỏi.
Lúc này Nam Phong trưởng lão mỉm cười đi tới.
"Thiên Dật tiểu huynh đệ à."
Nam Phong trưởng lão gọi hắn.
Diệp Thiên Dật: "..."
"Nam Phong trưởng lão, ta chỉ là một tạp dịch, người xưng hô với ta như vậy, sao ta có thể gánh nổi chứ?"
"Ha ha ha."
Nam Phong trưởng lão cười nói: "Không sao, lão phu vốn chính là một người ôn hòa, ngươi làm quen là được, sau này cứ xưng hô như vậy đi."
Diệp Thiên Dật cũng ngây ngô mà gật đầu.
"Tới đây, xem phòng của ngươi đi."
"Rõ."
Sau đó, Diệp Thiên Dật đi theo hắn ta qua đó.
Gian phòng này chí ít cũng bốn mươi mét vuông.
Phòng này đúng là không biết to gấp bao nhiêu lần so với gian phòng nhỏ trước kia của mình.
"Ngươi có hài lòng không?" Nam Phong trưởng lão mỉm cười và hỏi.
"Vừa ý quá đi chứ!" Diệp Thiên Dật nói.
Nam Phong trưởng lão gật đầu, sau đó lên tiếng: "Diệp tiểu huynh đệ, sau này ngươi cứ ở đây tu luyện cho tử tế, có gì cần thì tìm ta là được."
Diệp Thiên Dật cau mày.
Không phải...
Hắn là tạp dịch mà.
Sau đó, Diệp Thiên Dật nói: "Nam Phong trưởng lão, đệ tử chỉ là một tạp dịch."
Chỉ là tạp dịch?
Nam Phong suy tư trong lòng.
Hắn nói vậy là sao?
Hắn có vẻ bất mãn chỉ là thân phận tạp dịch này? Hay là cố tình nói ra để nhắc nhở hắn ta?
Ta hiểu rồi.
Hắn ta phải chú ý vị đệ tử đặc biệt như vậy một chút.
"Ừm, ta hiểu rồi, ngươi nghỉ ngơi trước đi, chuyện còn lại cứ giao cho lão phu xử lý."
Nam Phong mỉm cười rồi vỗ vai Diệp Thiên Dật, sau đó đi khỏi.
Diệp Thiên Dật gãi đầu.
Như vậy là sao?
Chuyện còn lại giao cho hắn ta xử lý?
Diệp Thiên Dật đúng lúc muốn tu luyện ở đây một chút.
"Nè, các ngươi có nghe gì chưa? Có đệ tử mới tới của Cửu Thiên phong chúng ta. Nghe nói người đệ tử mới này là họ hàng của Thánh nữ điện hạ."
Buổi tối, một số đệ tử vừa ăn cơm trong nhà ăn, vừa tán gẫu, xì xào bàn tán.
"Làm gì đơn giản như vậy? Ta nói cho các ngươi biết, có người tận mắt thấy Nam Phong trưởng lão đích thân ôm chăn và ga trải giường cho Diệp sư đệ kia. Ngươi nghĩ thử xem, cho dù Thánh nữ điện hạ là Thánh nữ, nhưng dẫu sao vai vế cũng rõ mồn một. Cho dù Diệp sư đệ là họ hàng của Thánh nữ điện hạ, Nam Phong trưởng lão đến mức chủ động xách đồ giúp hắn hay sao?"
"Chậc... chuyện này..."
"Điều này cũng khiến người khác cảm thấy ngạc nhiên."
Đám đông nhìn nhau, nhỏ tiếng trao đổi.
Ngô Dũng bưng khay ra và nghiêng tai lắng nghe.
Hắn ta cũng thầm giật mình.
Ngoại môn này lại có một người đặc biệt như thế ư?
Sau đó, hắn ta đi tới bàn ăn cách đó hàng chục mét và ngồi xuống.
"Ngô huynh, nấu một món ăn sao mà mất nhiều thời gian như vậy?"
Trước mặt Ngô Dũng, Tiêu Chiến Chiến nghi ngờ hỏi.
Sau đó, Ngô Dũng khẽ nghiêng người về phía trước và nói nhỏ: "Tiêu huynh, lúc nãy ta có nghe một tin khiến người khác phải khiếp sợ!"
Tiêu Chiến Chiến nhìn dáng vẻ cẩn trọng của Ngô Dũng thì cũng tỏ ra hứng thú. Hắn ta lập tức nhỏ tiếng hỏi: "Là tin gì vậy?"
"Lúc nãy ta nghe đám người Khương Lực bọn họ bên kia bàn tán, nói là ngoại môn của chúng ta có một đệ tử mới tới, họ Diệp. Người đệ tử mới này không phải dạng vừa."
Tiêu Chiến Chiến chợt thấy hứng thú.
"Có gì mà không phải dạng vừa?"
Ngô Dũng uống một ngụm canh rau, lau khóe miệng, nhanh chóng đáp: "Nghe nói tên Diệp sư đệ này là họ hàng của Thánh nữ điện hạ. Nhưng ta thấy vốn không phải đơn giản như thế, hơn nữa mọi người cũng không tin hẳn, vì khi đó Nam Phong trưởng lão vậy mà khuỵu một gối xuống, hai tay đưa lên đầu nhận lấy chăn và ga giường của Diệp sư đệ, trông có vẻ rất tôn kính Diệp sư đệ này."
"Cái gì?"
Tiêu Chiến Chiến không dám tin.
"Sao có thể như thế?"
Ngô Dũng nói: "Ngươi đừng có mà không tin, khi đó có số đông đệ tử đang tu luyện bên cạnh, họ tận mắt nhìn thấy, còn chuyện càng khó tin hơn nữa kìa."
"Là chuyện gì?"
"Tên Diệp sư đệ này, hắn chỉ là một tạp dịch của ngoại môn chúng ta thôi!"
Tiêu Chiến Chiến: "..."
"Không!"
Sau đó, hắn ta hạ giọng, tỏ vẻ suy tư, rồi nghiêm túc nói một câu.
"Hắn tuyệt đối không thể chỉ là một tạp dịch đơn giản thế đâu. Đây chắc chắn chỉ là thân phận bên ngoài của hắn. Tạp dịch chẳng qua chỉ để che đậy thân phận của hắn mà thôi. Nếu không thì Thánh nữ điện hạ đích thân đưa hắn tới, Nam Phong trưởng lão khuỵu một gối thay hắn cầm chăn và ga giường thì không phải bình thường. Điều này khiến người khác ngạc nhiên quá đỗi! Trời ơi!"
Ngô Dũg cũng tán đồng và gật đầu.
"Chính xác. Ai có thể ngờ vậy mà ngoại môn của chúng ta lại có một nhân vật lớn có thân phận thần bí thế này, khiến người khác không cách nào tưởng tượng được. Chuyện này ta chỉ nói với một mình huynh, hy vọng Tiêu huynh tuyệt đối đừng nói với người khác. Nếu không thì có thể sẽ dẫn đến sai lầm lớn."
"Yên tâm, yên tâm."
Tiêu Chiến Chiến gật đầu.