Diệp sư đệ giỏi giang
Nửa tiếng đồng hồ trôi qua.
Đám đệ tử này cơ bản đều đã ăn cơm xong, thời gian còn lại chính là lúc họ nghỉ ngơi.
Tiêu Chiến Chiến cũng vội vàng trở về ký túc của mình để nghỉ ngơi.
Sau khi trở về, hắn ta ngồi tại đó, trông có vẻ nơm nớp lo sợ.
"Tiêu huynh, có chuyện gì vậy? Sao trông ngươi có vẻ như có tâm sự thế?"
Một vị đệ tử đi tới và tò mò hỏi.
Hắn ta vừa hỏi, cũng thu hút sự chú ý của vài đệ tử bên cạnh.
Tiêu Chiến Chiến nói: "Chính xác là ta có tâm sự, nhưng chuyện này... ta đã hứa với người khác là không nói linh tinh rồi. Cho nên ta vẫn không nên nói thì hơn."
Mà Tiêu Chiến Chiến càng nói như vậy thì càng thu hút sự hứng thú của những người khác.
Con người mà, không phải đều như vậy hay sao?
Hơn nữa, cảm giác như là chuyện gì đó to tát lắm!
"Tiêu huynh à, chúng ta cũng đã quen biết nhau hơn một năm rồi, chúng ta luôn ở trong ký túc của mình, cũng là huynh đệ tốt. Ngươi yên tâm, ta chắc chắn sẽ không nói ra ngoài đâu. Nếu được thì ta có thể bày mưu tính kế cho ngươi, dẫu sao người đông sức mạnh mà, một mình ngươi kiềm nén trong lòng thì quả thật cũng không tốt cho bản thân, ngươi nói phải không?"
Tiêu Chiến Chiến hơi suy tư một lúc, sau đó gật đầu: "Cũng được. Vậy ngươi gọi mọi người sang đây."
Đôi mắt của Lưu Bình sáng rỡ.
Sau đó, hắn ta nhìn sang đám đệ tử khác, hét gọi: "Các vị các vị, mau chóng qua đây, Tiêu huynh có chuyện muốn nói cho chúng ta nghe thử, mau qua đây."
Những người khác có lẽ đã nghe thấy gì đó, nghe Lưu Bình nói vậy, họ cũng lộ vẻ mặt ngạc nhiên và vui mừng, mau chóng tập trung qua đó.
"Tới gần chút đi."
Tiêu Chiến Chiến nói.
Tiếp theo, họ vây thành vòng tròn, đầu gần như chạm vào nhau.
Sau đó Tiêu Chiến Chiến dùng giọng rất thấp, nói: "Ta nói cho các ngươi nghe, Thiên Nhân phong của chúng ta có một nhân vật tài ba tới đây."
"Không phải chứ? Nhân vật lớn gì vậy? Sao ta chưa từng nghe? Theo lý mà nói, có thể xưng là nhân vật lớn trước mặt Trường Sinh Môn thì đó là sự tồn tại như thế nào đây? Tại sao chưa nghe đông tĩnh nào thế?"
Tiêu Chiến Chiến nói: "Đó dĩ nhiên không phải cường giả bình thường, người này tuổi tác không lớn, nhưng diện mạo lại xuất chúng, là đích thân Thánh nữ điện hạ đưa tới mà."
"Nhưng chuyện này cũng không thể nói thân phận của hắn không đơn giản, là nhân vật lớn chứ."
"Ta còn chưa nói xong. Sau khi Nam Phong trưởng lão thấy hắn, các ngươi đoán xem thế nào? Nam Phong trưởng lão khuỵu một bên gối xuống, hai tay cầm chăn của hắn rồi giúp hắn tách vào!"
Chậc...
Họ hít một hơi thật sâu.
"Là giả à? Nam Phong trưởng lão đối mặt một người trẻ mà lại tỏ ra khiêm tốn thế này ư?"
"Ta không tin. Trừ phi có người tận mắt nhìn thấy."
Tiêu Chiến Chiến nói: "Đó là dĩ nhiên có người nhìn thấy, hơn nữa số lượng cũng không ít. Khi đó có không ít đệ tử đang tu luyện bên cạnh, họ để tận mắt chứng kiến. Lúc ăn cơm, có rất nhiều người đang bàn tán chuyện này, các ngươi chưa nghe thấy hả?"
Họ hồi tưởng lại một chút.
"Ngược lại ngươi đã nhắc ta, ta nhớ lúc đó quả thật có một vài người có cử chỉ kỳ quái như vậy, ngày thường thì bàn luận viển vông, khi đó lại châu đầu ghé tai, hẳn là chính là đang bàn luận việc này?
"Dĩ nhiên!"
Tiêu Chiến Chiến gật đầu.
"Hơn nữa, ta nói cho các ngươi biết, còn một tin lớn có thể chứng minh thân phận của hắn chắc chắn không đơn giản."
"Là tin gì?"
"Nam Phong trưởng lão từng hỏi hắn, liệu có cần để hắn ta cách chức một vị trưởng lão chấp sự, để hắn ngồi lên. Các ngươi nói xem, thân phận này có thể đơn giản hay sao?"
Chậc...
Đám đông không nhịn được mà hít sâu một hơi.
Chuyện này cũng phô trướng quá ấy chứ?
"Người này rốt cuộc là ai?"
Họ đều ngạc nhiên hỏi.
"Khụ khụ."
Tiêu Chiến Chiến khản giọng, sau đó nói: "Ta cần một tách trà."
"Để ta rót cho ngươi!"
Lưu Bình nhanh chóng rót một tách trà.
Tiêu Chiến Chiến nhấp một ngụm, nói tiếp: "Người này quả thật không đơn giản, nghe nói hắn từng cứu Thánh nữ điện hạ một mạng, sau đó Thánh nữ điện hạ tìm hắn tới Trường Sinh Môn làm một tạp dịch."
"Tạp dịch? Cái quái gì vậy? Tại sao lại là tạp dịch? Hắn tới Thiên Nhân phong của chúng ta làm tạp dịch sao?" Họ đều ngạc nhiên hỏi lại.
Tiêu Chiến Chiến gật đầu: "Đúng vậy. Hắn chính là làm tạp dịch, nhưng các ngươi nghĩ thử xem, một tạp dịch có thể khiến Nam Phong trưởng lão đối đãi như vậy ư? Cho nên Nam Phong trưởng lão chắc chắn biết thân phận thậ sự của hắn nên mới đối xử như thế. Vậy thì Diệp sư đệ này chắc chắn không đơn giản đâu."
Người kia cũng tán đồng và gật đầu.
"Cụ thể là thân phận gì, Tiêu huynh có biết không?"
"Chắc chắn là không biết rồi, chuyện này vẫn mong mọi người giữ bí mật nha."
"Yên tâm!"
Nửa tiếng đồng hồ trôi qua.
Sắc trời đã tối, nhưng đệ tử cần phải luyện thêm hơn một tiếng nữa tại quảng trường tu luyện.
Quảng trường tu luyện.