Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 3030: CHƯƠNG 3029: VẬY BÂY GIỜ THÌ SAO?

Vậy bây giờ thì sao?

Mà món ăn do Diệp Thiên Dật nấu rất thích hợp nhắm rượu.

"Ừm, tìm hắn qua đây nấu vài món nhắm rượu cho bổn tôn."

Trần Tuyết Thiên trầm ngâm một tiếng.

"Cũng đúng lúc, lúc trước đã hứa sẽ dạy hắn một chiêu bán võ, vừa vặn chọn tối nay luôn thể."

Trần Tuyết Thiên nghĩ vậy, bèn đi ra ngoài.

Khoảng hơn 9 giờ tối.

Buổi tu luyện muộn của đám đệ tử cũng đã kết thúc.

Từ sau khi Nam Phong trưởng lão gặp Diệp Thiên Dật thì cũng chưa từng lộ diện, cũng không biết đã đi đâu.

Diệp Thiên Dật rất đau đầu.

Hắn là tạp dịch, hắn phải làm việc, hắn không làm việc thì bản thân thấy ngượng, trong lòng có gì đó sai sai.

Nhưng nay Nam Phong trưởng lão không có sắp xếp, hắn cũng không di chuyển linh tinh.

Dẫu sao hắn cũng chỉ là một tạp dịch.

Cốc cốc cốc...

Tiếng gõ cửa vang lên.

"Diệp sư đệ, cơm tối tới rồi."

Một nữ đệ tử xinh đẹp đứng ngoài cửa nhẹ nhàng gọi Diệp Thiên Dật.

Hắn mở mắt ra, sau đó xuống giường và đi mở cửa.

Nữ đệ tử gặp Diệp Thiên Dật, khó tránh có hơi rung động.

Chiều nay nàng ta bưng cơm cho hắn, cũ là lần đầu tiên nhìn thấy người đàn ông đẹp trai như vậy.

Mà bây giờ không biết vì sao lại cảm giác hắn có một cảm giác cao quý khiến người khác si mê.

Không hổ là nửa kia của Thánh nữ điện hạ.

Quả thật không tầm thường.

"Sư tỷ, không phải trước khi trời tối thì ngươi mang bữa tối cho sư đệ hay sao? Sao lại tới đây?"

Diệp Thiên Dật đưa tay ra nhận.

"Đàn ông mà, ăn nhiều một chút mới tốt cho sức khỏe, Diệp sư đệ ở trong phòng làm gì vậy?"

Mỹ nữ hỏi.

"Ta đang tu luyện, ta chỉ là tạp dịch, cũng không biết tại sao Nam Phong trưởng lão lại không sắp xếp công việc cho ta, không biết hắn ta đâu rồi? Ta nằm trong phòng đúng là có hơi không an tâm."

"Diệp sư đệ, Nam Phong trưởng lão đã dặn ta, tạm thời ngươi không cần phải làm gì cả, muốn ăn gì hay cần gì thì cứ việc tìm ta, ta sắp xếp cho ngươi."

Nữ đệ tử nói.

Diệp Thiên Dật: "..."

Đây là tạp dịch à?

Diệp Thiên Dật gật đầu.

"Sư tỷ, vậy ta ăn cơm đây, cảm ơn sư tỷ đã mang cơm qua."

"Diệp sư đệ."

Nàng ta thấy Diệp Thiên Dật muốn đi vào thì vội gọi lại.

"Sư tỷ có chuyện gì sao?"

Nữ đệ tử hơi đỏ mặt, sau đó hỏi: "Diệp sư đệ, chỗ của sư tỷ có một bộ song tu chi pháp, ngươi xem... có muốn thử luyện với sư tỷ không?"

Diệp Thiên Dật: "..."

"Khụ khụ, sư tỷ, e là không hợp quy tắc đâu."

"Ha."

Nữ đệ tử hơi đỏ mặt.

"Ngươi... ngươi coi như ta chưa nói đi, tuyệt đối đừng nói cho Thánh nữ điện hạ biết, nếu không thì... xin ngươi đừng nói nàng ta biết."

Diệp Thiên Dật gãi đầu: "Ta biết rồi."

"Cảm ơn."

Sau đó, nàng ta nhanh chóng bỏ chạy.

"Đúng là kỳ lạ, nhiều người như vậy, sao cứ không cho ta nói với Mặc Li sư tỷ? Nàng ta quản chuyện này sao? Không đúng ấy chứ?"

Diệp Thiên Dật không hiểu.

Bên kia.

Bây giờ là thời gian nghỉ ngơi.

Các đệ tử hoặc là về nghỉ ngơi, hoặc ở bên ngoài hóng mát, tản bộ, tán dóc, hoặc chơi cờ đại loại vậy

Dẫu sao nơi này không cho chơi bất kỳ thiết bị điện tử nào.

Cuộc sống của họ tương đối truyền thống.

Một người đàn ông mặc đồ trắng đứng đó.

Đồng phục đệ tử của hắn ta trông có vẻ không giống người khác.

Chắc là đồng phục của đệ tử cấp cao hơn, đó cũng chứng minh thân phận của hắn ta cao hơn.

"Bạch sư huynh, huynh đừng có không tin. Mọi người đều tin rồi, chuyện này quả đúng là thật đó."

Ngô Dũng nói với Bạch Lâm Phi.

"Ha!"

Bạch Lâm Phi bật cười, nói: "Ngô sư đệ, ngươi còn non quá rồi ấy chứ? Chuyện như vậy cũng tin? Cho dù ngươi đã tin thì cũng không sao hết, đừng có lan truyền linh tinh có được không? Làm vậy cũng dễ khiến những người khác cũng hiểu lầm đấy."

Những người khác đứng bên cạnh không dám lên tiếng.

Dẫu sao thì Bạch Lâm Phi cũng có ý kiến phản đối.

Hắn ta là đệ tử trưởng lão của nhị trưởng lão ngoại môn của Thiên Nhân phong.

Thuộc đệ tử trưởng lão ngoại môn!

Nhưng cho dù là đệ tử trưởng lão ngoại môn, thân phận này chắc chắn cũng không đơn giản.

Bạch Lâm Phi nghe tin đồn này thì cảm thấy rất khó hiểu.

Nam Phong trưởng lão quỳ xuống nhận đồ, Thánh nữ và hắn hôn nhau?

Hắn coi nơi đây là chốn không người ư?

Hay có thân phận đặc biệt?

Ai tin đây?

Chính ngay lúc này, nữ đệ tử đưa cơm cho Diệp Thiên Dật lúc trước đi tới.

Ngô Dũng nhìn thấy rồi nói: "Bạch sư huynh, nếu ngươi không tin thì có thể hỏi Vân sư tỷ. Nàng ta là người được Nam Phong trưởng lão sắp xếp đưa đồ ăn qua cho Diệp sư đệ, chắc chắn có thể biết được chút gì đó."

Đám đệ tử khác cũng gật đầu

Họ tin chuyện này.

Vì họ biết được từ chỗ Chu Vân sư tỷ, Diệp sư đệ này là tạp dịch. Nhưng suốt một ngày hắn không ra ngoài làm việc, chỉ ở trong phòng, hơn nữa còn cố tình sắp xếp nàng ta qua đưa cơm cho hắn.

Tạp dịch nào lại được đãi ngộ như vậy?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!