Vậy bây giờ thì sao? (2)
Cho dù là đệ tử trưởng lão ngoại môn như Bạch Lâm Phi cũng chưa được đãi ngộ như thế.
"Ha."
Bạch Lâm Phi hừ lạnh một tiếng, nói: "Được, vậy để ta hỏi xem."
Sau đó hắn ta đi tới chỗ Chu Vân.
"Chu Vân sư muội."
"Là Bạch sư huynh."
Nàng ta hành lễ.
"Ừm, Chu Vân sư muội đi đâu vậy?"
"Đi đưa cơm tối cho Diệp sư đệ."
Bạch Lâm Phi chay mày.
"Ngươi thật sự đưa cơm cho hắn ư?"
"Đúng vậy. Là Nam Phong trưởng lão sắp xếp." Chu Vân nói.
Đây là sự thật sao?
"Diệp sư đệ này là người thế nào? Không phải là một tạp dịch sao? Tại sao Nam Phong trưởng lão lại có sắp xếp như vậy?"
Chu Vân cũng lắc đầu: "Ta cũng không biết."
"Vậy Diệp sư đệ này, ngươi cảm thấy thế nào?"
"Ý của Bạch sư huynh là..."
"Hắn là người rất lợi hại sao?"
Bạch Lâm Phi hỏi.
Hắn ta không phải tồn tại trong ba bảng danh sách lớn cho nên hắn ta không ngờ đến Diệp Thiên Dật.
Mà toàn bộ Trường Môn Sinh, thật ra người có trong ba bảng danh sách lớn cũng không ít.
Chẳng qua bình thường mà nói, trong lòng họ chắc đều biết là ai, cho nên cũng không chú ý kỹ.
Chẳng hạn như Mặc Li, nàng ta cũng là sự tồn tại trong bảng danh sách.
Còn nàng ta thật ra ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy Diệp Thiên Dật thì chắc cũng biết hắn cũng nằm trong bảng danh sách.
Chỉ là nàng ta không nói ra.
Ngược lại nàng ta cảm thấy chẳng có là gì.
Tính toán thời gian, Diệp Thiên Dật tới đây là sau khi chiêu mộ đệ tử, hắn chỉ có thể từ từ làm tạp dịch mà đi lên. Nhưng nếu hắn đủ mạnh, hắn nhất định sẽ trở thành đệ tử nội môn, thậm chí là đệ tử trưởng lão.
"Diệp sư đệ, nhân trung chi long."
Một câu nói đơn giản khiến Bạch Lâm Phi đơ ra.
"Còn thực lực?"
"Ta cũng không biết."
Chu Vân lắc đầu và nói.
"Ừm, cảm ơn nha."
"Vậy ta về trước đây."
Sau đó, Chu Vân đi khỏi.
Lúc này Ngô Dũng hỏi: "Bạch sư huynh, lần này ngươi tin chưa?"
"Đúng là có hơi kỳ lạ, nhưng..."
"Trong này chắc chắn có gì đó, ta tuyệt đối không tin."
"Bạch sư huynh, là thật đó!"
"Đủ rồi, đủ rồi!"
Bạch Lâm Phi quát lên một tiếng, nói: "Nếu hắn có thân phận lợi hại như thế, theo lý mà nói thì tiền bối của Trường Sinh Môn nên gặp hắn chứ? Trước tiên khoan nói đến Trường Sinh Môn, chỉ nói phong chủ của Thiên Nhân phong chúng ta cũng nên gặp hắn mới phải?"
"Vậy thì trong này chắc chắn có bí mật!"
"Đủ rồi!"
Bạch Lâm Phi lại gào lên.
Sau đó, hắn ta chỉ vào một con chó con phía trước đang kéo bánh, nói: "Nếu là thật thì bổn thiếu ăn cái bánh của con chó đó. Đúng là buồn cười, tuy quả thật có chút kỳ lạ, nhưng chung quy có thể giải thích, nói không chừng cách giải thích rất đơn giản, mà các ngươi cũng đâu thể nói những lời này mà không có bằng chứng xác thực? Chí ít, phong chủ lão nhân gia phải tới chứ?"
Chính ngay lúc này...
"Đệ tử tham kiến phong chủ!"
"Đệ tử tham kiến phong chủ!"
"..."
Cách đó không xa có tiếng hành lễ của một số đệ tử.
Bạch Lâm Phi nhìn qua.
Trần Tuyết Thiên đi tới.
"Đệ tử Bạch Lâm Phi tham kiến phong chủ!"
Trần Tuyết Thiên gật đầu: "Ừm, các ngươi làm việc đi."
"Rõ!"
Lúc này Trần Tuyết Thiên chợt hỏi: "Đúng rồi, tên Diệp Thiên Dật kia ở phòng nào?"
Bạch Lâm Phi: ?
Chuyện này?
Vậy mà phong chủ đích thân tới tìm tên Diệp Thiên Dật kia ư?
"Hình như... hình như là ở phòng ngoài cùng bên trái của tam viện."
"Ừm."
Trần Tuyết Thiên gật đầu, chắp tay rời đi.
Cả người của Bạch Lâm Phi ngây ngốc.
Bây giờ Diệp Thiên Dật đang ngồi suy nghĩ trong phòng.
Hắn cũng không tu luyện.
Sau khi ăn xong, Diệp Thiên Dật mãi suy nghĩ một số chuyện tiếp theo.
Chẳng hạn, bây giờ hắn kích hoạt hệ thống tiên nhân, mà trước mắt đã dừng, hệ thống tiên nhân này vốn chưa cho thấy hiệu quả vô cùng phô trương như lúc trước.
Trước mắt, Diệp Thiên Dật không thấy được bất cứ hiệu quả nào.
Cũng có thể do hắn không tiếp xúc với người nào, cho nên vẫn chưa chính thức bắt đầu nảy sinh hiệu quả.
Nhưng hắn vẫn luôn nghĩ, kích hoạt hệ thống tiên nhân này và tin tức hắn có được về kẻ giật dây phía sau Ám Minh có thể có liên quan gì chăng?
Hắn nghĩ không ra.
"Diệp Thiên Dật, ngươi có trong đó không?"
Trần Tuyết Thiên đứng trong sân, hắn ta cũng không biết Diệp Thiên Dật cụ thể đang ở gia nào, chỉ đứng đó mà hét lên.
"Ôi trời, phong chủ đích thân tới tìm mình ư?"
Diệp Thiên Dật sờ chóp mũi.
Chúng ta trước tiên đừng nói chuyện khác, ít ra đây là phong chủ. Bây giờ dù sao thì Diệp Thiên Dật hắn cũng là tạp dịch nhỏ nhoi, không đến mức hắn ta phải tới tận đây chứ?
"Chẳng lẽ thèm ăn nữa rồi?"
Diệp Thiên Dật sờ chóp mũi.
Sau đó, hắn đi mở cửa.
"Đệ tử tham kiến phong chủ!"
Diệp Thiên Dật hành lễ.
Ánh mắt của Trần Tuyết Thiên nhìn sang Diệp Thiên Dật.
"Ừm."
Hằn ta khẽ gật đầu.
"Ở đây chắc mệt hơn so với Tiểu Quỳnh Phong hả?"
Tuy Tiểu Quỳnh Phong có Vương Thạch chèn ép, nhưng dù gì Tiểu Quỳnh Phong cũng nhỏ, người cũng không ít, việc cũng không nhiều, cho nên bình thường mà nói thì cũng không mệt lắm.