Ba mươi sáu chữ
Nhưng nơi này thì lại lớn.
Diệp Thiên Dật chắp tay, nói: "Đệ tử không mệt, nói sao thì cảnh giới của đệ tử không thấp, chuyện này có đáng là gì ạ?"
"Ừm, có thể nghĩ như vậy thì tốt."
Trần Tuyết Thiên hài lòng mà gật đầu.
"Ừm, vậy ngươi có muốn tới Cửu Thiên điện của lão phu tu luyện không?"
Trần Tuyết Thiên hỏi.
Diệp Thiên Dật vội chắp tay, nói: "Đương nhiên ạ!"
"Ừm, vậy ngươi đi theo bổn tôn sang đó đi."
"Rõ!"
Sau đó, hai người cùng nhau rời khỏi.
Lúc đi ngang qua đám đệ tử, họ đều ngạc nhiên trố mắt nhìn.
"Có nhìn thấy chưa? Có nhìn thấy chưa? Vậy mà phong chủ lại đưa Diệp sư đệ đi chung đó!"
"Xem ra, tên Diệp sư đệ này quả nhiên có thân phận khác thường. Ta vốn tưởng có thể không thu hút sự chú ý của phong chủ. Xem ra phong chủ thật ra đã biết sự tồn tại của Diệp sư đệ từ lâu."
"Quả nhiên không đơn giản ha."
"..."
Diệp Thiên Dật đi theo Trần Tuyết Thiên.
"Tham kiến phong chủ!"
"Tham kiến phong chủ!"
Một số đệ tử nhìn thấy họ, sau đó nhao nhao hành lễ.
Trần Tuyết Thiên khẽ gật đầu.
Sau đó, hắn ta đưa Diệp Thiên Dật đi lên trên.
"Xem ra tin đồn không phải giả. Tên Diệp sư đệ này quả thật có thân phận đặc biệt, chứ không phải tạp dịch bình thường gì đâu. Nếu không thì tại sao phong chủ lại đích thân tới tìm hắn? Bây giờ xem ra phong chủ e là muốn đưa Diệp sư đệ tới Cửu Thiên điện rồi."
"Nếu chuyện này không phải giả, vậy thì tin đồn chắc là thật rồi, bao gồm cả chuyện Diệp sư đệ cũng là nửa kia của Mặc Li sư tỷ, chắc cũng là thật rồi đó."
Lúc này Bạch Lâm Phi nói: "E là hắn không phải người của Trường Sinh Môn."
Những người khác ngạc nhiên nhìn sang Bạch Lâm Phi.
"Bạch sư huynh, ngươi tin rồi hả?"
Bạch Lâm Phi nói: "Haiz, không tin cũng không được."
"Bạch sư huynh, vậy sao ngươi lại nói thế?"
Bạch Lâm Phi liếc nhìn đám đông rồi lên tiếng: "Các ngươi nghĩ xem, nếu là nửa kia của Mặc Li sư tỷ, với thực lực và khả năng Thiên phú của Mặc Li sư tỷ, nàng ta có thể tìm một nửa kia bình thường à? Mặc Li sư tỷ là đỉnh cấp thiên tài trong top năm mươi của bảng danh sách, chắc năm nay Mặc Li sư tỷ chính là Thánh nữ của toàn bộ Trường Sinh Môn chúng ta rồi."
Họ gật đầu.
Chính xác là vậy.
"Mà nếu Diệp sư đệ kia là người của tông môn, mặc kệ thân phận hắn cao cỡ nào, dù gì Nam Phong trưởng lão cũng là trưởng lão, là tiền bối, nói thế nào thì sao cũng có thể hành lễ với tiểu bối đồng môn, chứ đừng nói là lễ lớn chừng ấy."
Họ lại gật đầu.
Bạch Lâm Phi nói tiếp: "Nhưng nếu Diệp sư đệ không phải người của Trường Sinh Môn, hắn là sự tồn tại hiển hách ở tông môn khác, cấp bậc lớn nhỏ không phải quan trọng như vậy, địa vị của hắn cao hơn Nam Phong trưởng lão, do đó Nam Phong trưởng lão mới khom lưng uốn gối, cũng có thể hiểu mà."
"Vậy Bạch sư huynh cảm thấy, tên Diệp sư đệ này là người thế nào?"
Bạch Lâm Phi nói: "Vậy chắc là sự tồn tại mạnh hơn Trường Sinh Môn, Nguyệt Thần Cung, Võ Thần điện, Thần Nông Hải, hoàng thất cũng có khả năng."
"Mà muốn chứng thực điểm này rất đơn giản, nếu hắn không phải người bình thường, vậy thì thế nào hắn cũng phải là người của ba bảng danh sách."
Những người khác cũng gật đầu.
"Chỉ cần tìm ra một người trong bảng xếp hạng ở tông môn chúng ta cảm nhận thử xem Diệp sư đệ có phải là người trong bảng xếp hạng hay không là được!"
"Thì ra là vậy!"
"Tới lúc đó, ta xem thử có cơ hội nào để hỏi bóng gió Mặc Li sư tỷ thử xem." Bạch Lâm Phi nói.
"..."
Cửu Thiên điện.
Diệp Thiên Dật đi theo phía sau Trần Tuyết Thiên và quan sát xung quanh.
Đẹp thật, khí phách thật.
Trần Tuyết Thiên đưa Diệp Thiên Dật tới hậu hoa viên khổng lồ xinh đẹp.
Đột nhiên hắn ta hình như nghĩ ra được chuyện gì đó, quay người sang hỏi Diệp Thiên Dật: "Ngươi đã ăn cơm chưa? Chưa ăn phải không?"
Diệp Thiên Dật: "..."
Giờ này là mấy giờ?
Ai chưa ăn chứ?
Nhưng Diệp Thiên Dật hiểu ý của hắn ta, sau đó gật đầu và nói: "Đệ tử vẫn chưa ăn."
"Được, thật đúng lúc, ngươi đi nấu chút gì đi. Chúng ta cùng nhau uống vài ly, nhân tiện nói chuyện dạy dỗ ngươi."
"Rõ!"
Trần Tuyết Thiên chỉ về một hướng, nói: "Nơi đó có nhà bếp, lão phu sẽ sắp xếp đệ tử, có cần bất kỳ nguyên liệu gì thì nhờ nàng ta giúp ngươi đi lấy là được."
"Không thành vấn đề."
"Ừm, vậy lão phu ở đây chờ ngươi."
Chắc khoảng một tiếng sau, ba món một canh đơn giản lần lượt được Diệp Thiên Dật bưng tới bàn ngọc ở hậu viện.
Trần Tuyết Thiên và Mặc Li đã ngồi tại đó.
Hắn ta nhìn món ăn trước mặt, cũng không kịp chờ mà cầm đũa đưa cho Mặc Li.
"Ngồi đi."
Hắn ta nói với Diệp Thiên Dật một câu.
"Cảm ơn phong chủ."
Diệp Thiên Dật mỉm cười và ngồi xuống.
Uống rượu qua ba lần.
Trần Tuyết Thiên rất là hài lòng, tâm trạng cực tốt.
"Ha ha ha, ngon lắm. Có món khoái khẩu này, lão phu cũng uống không ít rượu, ha ha ha..."
Mặc Li nhẹ nhàng lên tiếng: "Đệ tử cũng được thơm lây nhờ đi theo sư tôn ạ."