Hắn có thể là đại năng chuyển thế (2)
Mặc Li gật đầu: "Đệ tử đã hiểu."
"Ừm, với năng lực và khả năng Thiên phú của đám người kia, muộn hai mươi năm tu luyện thì có là gì? Đời người dài dằng dặc, mười ngàn năm, năm, hàng trăm ngàn năm, thời gian thật vẫn còn sớm lắm. Bây giờ dẫn đầu cũng chỉ là bây giờ mà thôi, tương lai ai có thể cười nhạo thiên hạ, thời gian sẽ nói rõ hết thảy."
"Đệ tử đã biết."
"Ừm."
Trần Tuyết Thiên gật đầu: "Tên Diệp Thiên Dật này, trước mắt thì ta nghĩ về hắn như thế, chưa chắc đúng, nhưng xác suất cũng gần đúng. Cho dù hắn có thân phận đặc biệt gì khác, cũng không đến mức tu luyện ba mươi sáu chữ này của lão phu lại học nhanh như vậy. Ngươi gọi cái tên Sở Trường Sinh tới cũng không thể nhanh như vậy, điều đó chỉ có thể chứng minh, hắn sở hữu sức mạnh cường đại và nguyên nhân không cách nào tưởng tượng được. Hãy nhớ, tuyệt đối đừng nói cho bất kỳ ai nghe về chuyện của Diệp Thiên Dật, có hiểu không?"
"Đệ tử đã hiểu."
"Lão phu chỉ có một đồ nhi là ngươi, ngươi là đệ tử cuối cùng, cũng không tiện nhận hắn làm đồ đệ, thật đúng lúc, cánh của hắn vẫn chưa cứng cáp, cứ để hắn làm tạp dịch trong mấy ngày thường, trong tối thì theo ta và vài vị trưởng lão tu luyện. Đợi khi cánh của hắn đã cứng cáp, bước ra bầu trời, ngày tháng tiếp theo đúng lúc cũng có thể quan sát xem thử liệu hắn có là yêu nghiệt con trời hay không."
Trần Tuyết Thiên trầm ngâm và nói.
"Đệ tử đã rõ."
Bên ngoài Cửu Thiên Phong.
Diệp Thiên Dật trở về bên ngoài chỗ ở của mình.
Tạp dịch như hắn, chỗ ở so với những tạp dịch khác còn tốt hơn gấp nhiều lần, cũng vì như thế, nên rất nhiều người càng tin chắc rằng thân phận của Diệp thiên Dật không phải bình thường.
Mà Nam Phong trưởng lão đứng một bên đợi Diệp Thiên Dật.
"Nam Phong trưởng lão!"
Diệp Thiên Dật đi đến ôm quyền chào hỏi.
"Diệp tiểu đệ!"
Nam Phong trưởng lão tươi cười chào hỏi.
Nam Phong trưởng lão tự nhiên cũng đã nghe nói chuyện Phong chủ Trần Tuyết Thiên đưa Diệp Thiên Dật tới Cửu Thiên Cung!
Từ đó, hắn càng thêm khẳng định Diệp Thiên Dật này không phải người thường!
Nam Phong trưởng lão gật gật đầu, nói: "Diệp tiểu đệ, bắt đầu từ hôm nay, ngươi không cần làm công việc tạp dịch nữa."
"Hả?"
Diệp Thiên Dật ngơ ra một lúc.
"Bắt đầu từ hôm nay, ngươi chính là một ngoại môn đệ tử của Cửu Thiên Phong, hôm nay ngươi theo thầy Trương Đa Năng học tập cùng các đệ tử khác cùng nhau tu luyện đi."
Diệp Thiên Dật: "..."
Chuyện này ngược lại có chút khó khăn.
Ở nơi như tông môn này, việc thăng giáng của một đệ tử, thực ra vẫn là việc quan trọng.
Trưởng lão chẳng bao giờ quản đệ tử giống như Nam Phong trưởng lão, hắn chẳng có tư cách để làm.
Cho nên Diệp Thiên Dật vẫn là có chút kinh ngạc.
Mà Nam Phong trưởng lão hôm qua đến bóng lưng cũng chẳng gặp, thực ra hắn vẫn luôn bận rộn với chuyện của Diệp Thiên Dật.
Lúc trước Diệp Thiên Dật nói với hắn, mình chỉ là một kẻ tạp dịch, Nam Phong trưởng lão cảm nhận được trong lời nói của hắn có ẩn ý.
Hắn chắc chắn không đơn thuần chỉ muốn làm một kẻ tạp dịch.
Nhưng Nam Phong trưởng lão năng lực lại có hạn.
Cho nên, hôm qua hắn đặc biệt đi một chuyến tìm đến ngoại môn đại trưởng lão của Cửu Thiên Phong, nói về chuyện của Diệp Thiên Dật.
Cũng xem như đã làm xong, hiện tại ít nhất thì Diệp Thiên Dật cũng đã có thể trở thành một đệ tử ngoại môn.
Sau đó Nam Phong trưởng lão nói: "Thấy ngươi cũng chẳng bằng lòng làm một kẻ tạp vụ, lão phu đã đặc biệt đi một chuyến, đi tìm đại trưởng lão thương lượng chuyện này, cũng vì ngươi là một tạp vụ, hơn nữa lại vừa mới tới, trực tiếp trở thành một ngoại môn đệ tử cũng có chút độ khó, chẳng qua cũng xem như lão phu trải qua một cuộc tranh luận quyết liệt, chuyện này cũng đã thành rồi!"
Diệp Thiên Dật ôm một quyền: "Đa tạ Nam Phong trưởng lão!"
Có gì nói nấy, Diệp Thiên Dật vẫn là cảm giác có chút thần kỳ.
Tiểu Quỳnh Phong Vương Thạch nhân phẩm cực kì tệ, tới Cửu Thiên Phong, vậy mà lại sống rất thoải mái, các trưởng lão ở đây đối xử với đệ tử tốt như thế sao?
Hay nguyên nhân bởi vì là hắn?
Bởi vì hệ thống tiên nhân sao?
Chắc không phải đâu?
Hệ thống tiên nhân không đáng để như thế?
Không hiểu.
"Ùm, vậy ngươi cảm thấy hài lòng chưa?" Nam Phong trưởng lão mỉm cười hỏi.
Diệp Thiên Dật ôm quyền, nói: "Nam Phong trưởng lão, tôi chỉ là một đệ tử, làm sao có thể nói gì mà hài lòng với không hài lòng"
Nam Phong cười vỗ vai Diệp Thiên Dật.
Giả vờ!
Ngươi còn giả vờ!
Rõ ràng là một người có tầm cỡ, vậy mà còn vờ như rất tầm thường.
Được thôi, nếu ngươi đã không muốn lộ, vậy thì Nam Phong hắn cũng không chỉ rõ làm gì, thế lại vừa hay.
Sau đó Nam Phong nói: "Nhưng có thế nào lão phu cũng là một trưởng lão chấp sự, trách nhiệm của lão phu là quản lý mọi thứ trừ việc tu luyện, cho nên lão phu càng giống như một giáo viên đến để phục vụ cho các ngươi, có thể làm hài lòng đệ tử các ngươi, cũng là trách nhiệm của lão phu"
Diệp Thiên Dật chấp quyền kính phục.
"Nam Phong trưởng lão thật sự phi phàm."