Ôi trời!
"Ha ha ha, lão phu nào có gì phi phàm, có khi cảnh giới của lão phu còn chưa cao bằng ngươi, cũng chỉ là một lão già có chút thiên phú bình thường mà thôi, tuổi thọ của ta cũng sắp hết rồi"
Nam Phong trưởng lão cười tươi nói.
Khi Diệp Thiên Dật định nói gì đó, Nam Phong trưởng lão nói: "Ngươi đi thay đồ củ đệ tử đi, ta đã đặt sẵn đồ ở trước cửa phòng của ngươi rồi, sau khi thay xong, ngươi có thể đi tìm Trương đại năng để luyện tập"
"Vâng! Cảm tạ Nam Phong trưởng lão!"
"Khách sáo rồi, đi đi"
Sau đó Diệp Thiên Dật rời đi.
Vừa rời đi, trong bóng tối, một người đàn ông trung niên bước ra.
"Nam Phong trưởng lão"
Hắn hành lễ với Nam Phong.
"Ùm, nghe thấy rồi chứ?"
Trương đại năng gật gật đầu: "Nghe cả rồi, Nam Phong trưởng lão yên tâm đi, tôi chắc chắn sẽ toàn tâm dạy cho Diệp Thiên Dật "
"Ngươi dạy hắn à?"
Nam Phong liếc nhìn Trương đại năng, rồi nói: "Hắn dạy ngươi nghe còn hợp lí, ngươi cho là ngươi biết nhiều điều hơn Diệp Thiên Dật? Ngươi có tin không, tu vi của hắn thậm chí còn cao hơn cả ngươi, những công pháp, pháp lý trái tim, võ thuật và những thứ khác mà hắn có được còn mạnh hơn ngươi gấp vô số lần!"
"Chuyện này... Nhưng hắn chỉ là một Thần Vương cảnh thôi mà"
Trương đại năng nói.
Nam Phong trưởng lão cười, nói: "Vậy mới nói, Trương chấp giáo còn trẻ lắm, hắn bất phàm như thế, ngươi cho rằng hắn chỉ là một Thần Vương cảnh thôi sao? Hoặc là hắn đã sử dụng linh khí mạnh mẽ để che giấu khí tức và tu vi, hoặc là sức mạnh của hắn đã bị phong ấn"
"Đúng đúng đúng!"
Trương đại năng mắt sáng lên.
"Có rất nhiều thế lực hùng mạnh, thực sự có rất nhiều tông môn dùng cách này để rèn luyện các thiên tài ". Đột nhiên hắn nhận ra điều gì đó, rồi như không dám tin mà hỏi: "Ý của Nam Phong trưởng lão là, Trường Sinh Môn chúng ta, cũng chỉ là bàn đạp để Diệp Thiên Dật rèn luyện?"
"Ngươi nói xem?"
Nam Phong trưởng lão hỏi ngược lại.
"Tôi hiểu rồi."
Trương đại năng gật đầu.
Nam Phong trưởng lão phất tay nói:
"Bằng chứng là tối qua Phong chủ đích thân đến mời hắn đến điện Cửu Thiên, chẳng ai biết được ở điện Cửu Thiên đã xảy ra chuyện gì, cũng không cần phải biết, chì cần hiểu rõ, chỉ cần biết đích thân Phong chủ đến mời hắn là đủ rồi, hơn nữa, sáng sớm hôm nay lão phu đi mốt chuyến đến Tiểu Khung phong"
"Nơi mà Diệp Thiên Dật ở lúc trước?"
Nam Phong trưởng lão gật gật đầu: "Hắn đã làm đầu bếp trong nữa năm, cũng chịu đủ sự bắt nạt của Vương Thạch là quản giáo của Tiểu Khung phong rồi "
Trương đại năng suy nghĩ, nói: "Xem ra, có vẻ như hắn đã luyện tập ở Tiểu Quỳnh phong nhỉ?"
"Ừm, ta nghĩ rằng có lẻ là vậy, hơn nữa, bây giờ Vương Thạch đang rất thảm hại, cũng không biết Diệp Thiên Dật dùng cách nào khiến hắn phải chịu sự trừng phạt của đại trưởng lão, mông bây giờ còn sưng vù, nửa năm trước kia, ta ước chừng là do Diệp Thiên Dật lười phải so đo với Vương Thạch, rèn luyện tâm cảnh của mình, giờ hắn đã rời khỏi Tiểu Quỳnh phong rồi, nên bỏ chút tâm kế khiến cho Vương Thạch chịu đau khổ"
Trương đại năng gật đầu.
"Ai mà biết được, nhưng ngay cả khi tra rõ ra rồi ta cho rằng cũng chưa hẳn là thân phận thật sự."
Trương Đại có thể gật đầu.
"À, đúng rồi!"
Nam Phong trưởng lão nhớ ra chuyện gì đó, hỏi: "Lão phu nghe được gần đây tông môn chúng ta có tin đồn lão phu quỳ một gối giúp hắn hành lễ?"
"Đúng vậy! Tôi cũng nghe qua, có thật vậy không?"
Nam Phong trưởng lão không hề trả lời, nói: "Ngươi về trước đi"
"Vâng!"
Mà Nam Phong trưởng lão thì đang suy nghĩ.
"Tại sao trong tông môn có thể có tin đồn như vậy? Không lẻ là do hắn cố truyền ra?"
Nam Phong có chút trầm mặc.
"Hắn có thân phận cao quý, là kiêu hãnh của cả thiên đường, cho nên, hôm qua ta đã chẳng quan tâm tin đồn, hắn có chút không vui rồi, nên mới truyền ra những tin đồn như vậy sao?"
"Ài, những người có thân phận cao quý, chịu sỉ nhục bởi Vương Thạch ở Trường Sinh môn của ta, trong lòng hắn sớm đã không hài lòng rồi, muốn lấy lại tôn nghiêm và thể diện, vừa hay người ta lại là cấp trên của hắn, có thể hắn cho rằng ta là người giống như Trương Sinh, nếu mọi người đều như vậy, thì gây ấn tượng trước đã"
"Thôi vậy, những lời đồn mà mọi người đều biết hết, kể cả là giả, sợ rằng họ đều coi đó là thật rồi, vậy thì kịch giả mà làm thật vậy, vì đối với lão phu mà nói cũng không có hại gì, nếu thế mà làm hắn hài lòng, ngộ nhỡ có lợi ích gì đấy thì sao? Dù lão phu là trưởng lão chấp sự ngoại môn, nhưng cả đời này cũng chỉ có thể như thế, nhưng nếu có thể có được cơ duyên đột phá đến từ hắn, thì đừng nói đến chỉ quỳ một chân, cho dù có quỳ hai chân thì có làm sao?"
"Hơn nữa, hắn có thân phận cao quý, lão phu cũng chỉ là dân thường, không có bối cảnh, quỳ một chân xuống đại biểu cho sự tôn trọng, mặc dù ta lớn tuổi hơn hắn, nhưng để có thể đột phá tu vi, sống thêm trăm năm nữa, thì có làm sao cơ chứ?"