Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 3111: CHƯƠNG 3110: CÒN CÓ THỂ NHƯ VẬY Ư?

Còn có thể như vậy ư?

Kiếm Vô Thiên đắc chí vuốt râu.

Buồn cười, đường đường là Vô trần kiếm pháp của hắn ta, một nhóm đệ tử có thể so được sao?

"Vô trần kiếm pháp, hắn tu luyện bao lâu?"

Ngụy Trường Sinh ngạc nhiên hỏi.

"Tròn nửa năm."

"Tròn nửa năm? Tu luyện đến mức độ này mà dùng chữ 'tròn' thôi ư?"

Ngụy Trường Sinh lộ vẻ mặt ngạc nhiên.

Nửa năm mà đã tu luyện Vô trần kiếm pháp đến mức này ư?

Phải biết là tên Tạ Mông này là đệ tử của Ngụy Trường Sinh, hắn ta biết rõ kiếm pháp của Tạ Mông lợi hại cỡ nào, xếp hạng bao nhiêu trong số người cùng tuổi.

Bây giờ, một đệ tử có cảnh giới thấp hơn Tạ Mông rất nhiều, lại giành phần thắng trong cuộc so tài kiếm pháp đơn thuần.

Đúng, hắn ta biết Vô trần kiếm pháp rất mạnh, nhưng nghĩ tới cảnh giới thấp hơn đánh thắng Tạ Mông, vậy thì phải nắm chắc Vô trần kiếm pháp đến mức độ nào đó mới có thể làm được.

Tên nhóc này có hơi phô trương rồi đấy.

"Vô trần kiếm pháp."

Tên Tạ Mông kia nhìn chỗ thắt lưng bị cứa rách của mình, sau đó chau mày nhìn chằm chằm vào Diệp Thiên Dật.

"Sao vậy?"

Tạ Mông hỏi: "Ngươi và Kiếm Vô Thiên trưởng lão tu luyện bao lâu rồi? Vậy mà có thể nắm bắt Vô trần kiếm pháp đến mức độ này, mười năm? Vô trần kiếm pháp cao thâm khó lường. Tuy kiếm pháp này của ta không so được nhưng chắc chắn không kém. Ta đã tu luyện hai mươi lăm năm, lẽ nào ngươi cũng tu luyện hai mươi mấy năm sao? Nhưng Thiên Nhân Phong tồn tại còn chưa tới hai mươi mấy năm."

"Nửa năm."

Diệp Thiên Dật nói.

"Không thể nào."

Tạ Mông gào thét.

"Ngươi đừng hòng làm rối tâm của ta!"

Tạ Mông phẫn nộ chỉ vào Diệp Thiên Dật, sau đó nghiến răng nghiến lợi.

"Thiên không hải khoát, Vạn đạo kiếm tông!"

Hắn ta chỉ lên trời, sau đó thanh kiếm trong tay trực tiếp cắm xuống đất. Trong chớp mắt, hư không phía trên, vô số bóng kiếm lao xuống và tạo thành một chiêu kiếm vô địch.

Đây rõ ràng là chiêu lớn của hắn ta.

Hiển nhiên, lời nói lúc nãy của Diệp Thiên Dật đã đánh vào lòng tự trọng của hắn ta!

Hắn ta không tin, hắn ta phải dùng sức mạnh cường đại nhất trực tiếp kết thúc cuộc chiến.

Diệp Thiên Dật thấy sức mạnh khủng khiếp thì âm thầm líu lưỡi.

Tuy Trường Sinh Môn này không phải Đỉnh Cấp Tông Môn, nhưng đệ tử trong này thật sự cũng không yếu.

Đáng tiếc...

"Chậc... tới đi!"

Vô số bóng kiếm lao về phía Diệp Thiên Dật.

Chiêu này không cho đối phương đường sống.

Nhưng đối với Diệp Thiên Dật mà nói, hắn có Bất Động Như Sơn có thể dễ dàng phá giải chiêu lớn này.

Chỉ có thể nói, Bất Động Như Sơn của Diệp Thiên Dật quá phô trương!

Bất Động Như Sơn của người bình thường, họ quả thật có thể chặn phần lớn thương tổn.

Nhưng giới hạn trên của Bất Động Như Sơn của Diệp Thiên Dật quá cao rồi.

Bây giờ không phải sức mạnh của Thái Cổ Thần Vương Cảnh, Bất Động Như Sơn hoàn toàn vô địch.

Mà bây giờ Diệp Thiên Dật không định dùng Bất Động Như Sơn.

Không thú vị gì cả!

Hắn muốn dùng cái khác.

"Không gian tê liệt!"

Chân phải của Diệp Thiên Dật giẫm lên, không gian trước mặt hắn và mấy chục mét trên trăm mét trên không trực tiếp bị hắn xé nát.

"Cái gì? Không gian?"

Đám đông nhìn Diệp Thiên Dật phóng thích sức mạnh không gian thì cũng vô cùng ngạc nhiên.

"Vậy mà hắn còn có thuộc tính Không gian?"

"Hắn có mấy thuộc tính vậy? Còn có không gian?"

"Hắn muốn làm gì? Lợi dụng Không gian tê liệt, đem nuốt chửng toàn bộ bóng kiếm cường đại này tới không gian thứ hai ư? Là có thể chặn chiêu này, nhưng tiền đề là Không gian tê liệt của hắn có thể chịu được cỗ sức mạnh này không. Theo lý mà nói, Không gian tê liệt của hắn có thể nuốt chững một phần bóng kiếm, nhưng sau đó bóng kiếm ngày càng nhiều, không gian của hắn sẽ sụp đổ, tất cả bóng kiếm sẽ tập kích hắn mạnh mẽ hơn, tới lúc đó ngay cả cơ hội tránh né hắn cũng không có!"

"Ha!"

Tên Tạ Mông kia đứng đó nhìn thấy cảnh này thì cười mỉa!

"Ngươi còn muốn nuốt chửng võ kỹ của bổn thiếu? Dựa vào một Chân Thần cảnh thập giai như ngươi? Không có cửa đâu!"

Vô số bóng kiếm đồng loạt lao về phía Không gian tê liệt của Diệp Thiên Dật.

Sau khi Diệp Thiên Dật đứng trong không gian, nhưng số bóng kiếm sau khi tới trước mặt hắn thì toàn bộ bị Không gian tệ liệt nuốt chửng toàn bộ, dù cho cách hắn gần hơn thì cũng không chạm được vào hắn.

Một giây, ba giây, năm giây...

Vô số bóng kiếm chưa thâm nhập vào Không gian tê liệt.

"Có phải không kiên trì nổi nữa rồi không?"

Tên Tạ Mông kia cười mỉa và nói.

"Không đủ, còn kém xa lắm."

Diệp Thiên Dật cười nhạo.

"Hả? Vậy thì làm lại, ta thấy ngươi gánh cũng chẳng gánh nổi đâu, chậc chậc..."

Tạ Mông lại phóng thích võ kỹ cường đại lần nữa.

"Pháp tắc, Chiến hồn!"

Lần này hắn ta cũng dùng cả pháp tắc.

Diệp Thiên Dật: "Phép tạo hoá!"

Diệp Thiên Dật phóng thích phép tạo hoá miễn cưỡng thăng cấp sức mạnh của không gian.

Đám người bên ngoài nhìn thấy cảnh này thì âm thầm kinh hãi!

"Mẹ nó, thật hay giả thế? Sắp xảy ra chuyện à."

"Thật sự xảy ra chuyện rồi. Một khi người này không có cỗ sức mạnh chống trụ, không gian trực tiếp sụp đổ, chào đón hắn là uy lực của hai chiêu cường đại của Tạ Mông đồng thời lấy mạng hắn, cho dù hắn có không gian thì cũng không kịp chạy. Mà một Chân Thần cảnh thập giai bị sức mạnh cường đại như vậy đánh trúng thì e là... phải chết!"

"Nhưng cũng đúng là lợi hại quá, một Chân Thần cảnh thập giai như hắn phóng thích Không gian tê liệt, vậy mà hoàn toàn chịu được một chiêu lớn của tên Tạ Mông kia mà chưa sụp đổ. Bây giờ bóng kiếm của chiêu lớn thứ hai lại đồng loạt xông vào Không gian tê liệt của hắn, thật đúng là lợi hại mà."..."

Ngụy Trường Sinh chau mày: "Sẽ không xảy ra chuyện chứ?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!