Còn có thể như vậy ư? (2)
Hắn ta khẽ trâm ngâm một tiếng.
Sức mạnh kiểu này, một khi đối thủ của Tạ Mông không trụ được, vậy thì đúng là đòn trí mạng.
Trần Tuyết Thiên uống trà, trong mắt cũng lộ vẻ lo âu.
Phải, đương nhiên hắn ta cũng sợ.
Nhưng hắn ta cảm thấy tin tưởng vào Diệp Thiên Dật là không sai.
"Ngươi làm sao đây? Hả? Ngươi phải làm thế nào?"
Tạ Mông nhìn chằm chằm vào Diệp Thiên Dật, sức mạnh trong tay không ngừng thôi động bóng kiếm xông qua phía của Diệp Thiên Dật.
Diệp Thiên Dật cũng không ngừng phóng thích sức mạnh, ngưng tụ không gian.
"Vậy thì... ngươi xem cho kỹ đây."
Khoé miệng của Diệp Thiên Dật khẽ nhếch lên.
Một tay hắn chống lại áp lực cường đại, tay còn lại trực tiếp vẽ vòng tròn tại chỗ.
"Dịch chuyển không gian!"
"Cái gì?"
Đám đông mở to mắt nhìn một chỗ trống không gian xuất hiện trên đỉnh đầu của Tạ Mông, toàn bộ đều ngỡ ngàng.
"Không phải chứ? Hắn đối mặt với áp lực cường đại thế này, vậy mà còn có thể phóng thích sức mạnh không gian nữa ư? Cái quái gì thế?"
"Lẽ nào hắn chịu áp lực thế này còn chưa đủ lớn ư? Không thể nào."
"Điên rồi à, khoan đã, hắn muốn làm gì?"
"..."
Tên Tạ Mông kia vừa phóng thích sức mạnh, vừa ngẩng đầu lên nhìn hố sâu không gian xuất hiện trên đỉnh đầu của mình, cả người cũng đơ ra.
Lẽ nào...
Soạt soạt soạt...
Bỗng chốc, vô số bóng kiếm mà hắn ta phóng thích chui ra từ lỗ sâu trên đỉnh đầu của mình, đồng loạt phóng về phía hắn ta.
Tạ Mông: ?
Đám đông: ?
"Con mẹ nó!"
Tạ Mông gầm thét một tiếng, đổi công thành thủ, kích hoạt sức mạnh chế ngự tấn công về phía mình.
Người bên ngoài cũng choáng váng.
Đây không phải chuyện hiếm lạ gì.
Nhưng một Chân Thần cảnh thập giai đối mặt áp lực thế này, không gian của hắn không bị vỡ thì thôi đi, vậy mà hắn còn có năng lực và tinh thần để kích hoạt cái khác?
Chuyện này không hợp lý.
Chân Thần cảnh thập giai như hắn, người mà hắn đối mặt là Thần Minh cảnh tam giai đó!
Tạ Mông phóng thích sức mạnh rất mạnh, mạnh đến mức bản thân hắn ta cũng không dễ gì chống trụ.
Hơn nữa, hắn ta đã mất đi cơ hội né tránh.
Bây giờ hắn ta đành dùng sức mạnh của chính mình miễn cưỡng đi chặn uy lực cường đại do mình phóng thích.
Diệp Thiên Dật đứng tại đó thản nhiên nhìn qua.
"Chậc chậc..."
Tạ Mông nổi giận gầm lên một tiếng, sức mạnh cường đại khắp cả người không ngừng đánh thẳng vào hàng ngàn bóng kiếm do mình phóng thích.
Đám người bên ngoài nhìn thấy mà cũng kinh hồn táng đảm!
"Sao lại có thể?"
Đám đệ tử kia nhao nhao cảm thấy không thể nào tin được.
Có vẻ vượt khỏi tri thức của họ.
"Sao có thể như vậy? Một Chân Thần cảnh thập giai đối mặt võ kỹ mạnh như Thần Minh cảnh tam giai này, hắn có thể thông qua không gian do mình phóng thích mà ngăn lại. Được, chuyện này ta có thể hiểu, nhưng trong lúc hắn chặn lại thì còn có thể dư sức phóng thích sức mạnh không gian lần nữa để dịch chuyển võ kỹ cường đại mà Tạ Mông phóng thích, chuyện này không thể nào."
"Đúng đó, đây quả thật không thể nào. Cảnh giới này chênh lệch xa, thật sự không cách nào giải thích được."
"..."
Đám cường giả kia cũng cảm thấy không hợp lẽ thường.
"Có chút vượt khỏi dự đoán của chúng ta."
Một vị cường giả nói.
"Là Có chút vượt khỏi dự đoán của chúng ta, điều này có thể chứng minh gì đây? Hắn đạt đến mực độ khủng khiếp trong việc kiểm soát không gian ư?"
"Chắc là một trong những nguyên nhân khác, còn có cường độ thực lực của chính hắn cũng rất cao, võ giả bình thường đối mặt với chiêu này của Tạ Mông, kết quả là không gian sẽ bị sức mạnh cường đại của hắn ta đột phá trong chớp mắt. Sau đó, chính hắn cũng sẽ bị võ kỹ này tấn công, không ngờ vậy mà hắn có thể chịu được sức mạnh cường đại của Tạ Mông, ngược lại... còn kích hoạt sức mạnh không gian lần nữa, chuyển đòn tấn công của mình sang Tạ Mông."
Trần Tuyết Thiên kiêu ngạo uống một ngụm trà.
Hài lòng!
Hắn ta vô cùng hài lòng!
Trước không nói Diệp Thiên Dật có thể đoạt chức vô địch hay không, theo năng lực mà hắn thể hiện trong mấy cuộc tỷ võ đã vượt xa tất cả những người cùng cảnh giới.
Trong Tiên Nhất Môn, mặc kệ là Khương Thiên Hải cũng được, hay Trương Thanh Vân cũng được, Chân Thần cảnh thập giai như họ so với Chân Thần cảnh thập giai như Diệp Thiên Dật kém rất xa!
Có thể nghĩ, nếu cảnh giới của Diệp Thiên Dật đạt đến Thần Minh cảnh lục giai, vậy hắn sẽ vô địch cỡ nào trong Tiên Nhất Môn này?
Nguỵ Trường Sinh uống một ngụm trà, sau đó nhìn sang Trần Tuyết Thiên một cái, nói: "Trần phong chủ, ngươi nhặt được báu vật rồi đấy."
"Là Tiên Nhất Môn nhặt được báu vật."
Trần Tuyết Thiên nói.
"Lão phu rất tò mò, ngươi tìm được thiên tài này từ khi nào thế?"
Nguỵ Trường Sinh hỏi.
"Số mệnh vậy, chính hắn chỉ là một tạp dịch, cũng không thu hút, cảnh giới cũng không cao, nhưng... đột nhiên quật khởi.
Trần Tuyết Thiên không nói nhiều, nhưng câu này đủ chứng minh rất nhiều thứ.
"Lẽ nào..."
Nguỵ Trường Sinh suy nghĩ một lúc, hắn ta chắc cũng đoán ra được khả năng này.
Sau đó, hắn ta khẽ gật đầu, ánh mắt nhìn vào trong thế giới nhỏ.
Lưu phong chủ lại tỏ ra nghiêm nghị.
Tên Diệp Thiên Dật này, hắn là người thế nào cũng không rõ lắm nhưng quả thật khi đó thực lực của hắn thi triển ra cũng rất mạnh, khi đó hành động của Ám Minh chính là bị hắn hoá giải.
Nếu không thì Phiên Thiên Ấn này cũng không thể xuất hiện trong tay hắn.
Trong thế giới nhỏ, tên Tạ Mông kia chế ngực sự tấn công cường đại của mình.
Nhưng trên dưới khắp người của hắn ta đã rách nát không chịu nổi.
Dĩ nhiên trạng thái rất là kém.
"Ngươi còn đánh được không?"
Diệp Thiên Dật đứng trước mặt hắn ta và thản nhiên nói.
"Sao lại không được?"
Tạ Mông nghiến răng nghiến lợi lên tiếng.
"Được rồi Tạ Mông!"