Quả nhiên
Ngụy Trường Sinh lại phát giác tên Diệp Thiên Dật này chính là tên Diệp Thiên Dật từ hạ vị diện chung với hắn ta.
Vì hắn rất đẹp trai.
Hơn nữa, có một điểm rất quan trọng.
Chính là thực lực và cường độ trước mắt mà tên Diệp Thiên Dật này thi triển ra cho thấy, hắn chắc chắn không phải chỉ là Chân Thần cảnh thập giai.
Hắn là một siêu Đỉnh Cấp Thiên Tài.
Mà như hiện giờ, dù thế nào thì siêu Đỉnh Cấp Thiên Tài đều trên mức Thần Minh cảnh thất giai thì phải.
Vậy cho dù hắn không phải Thần Minh cảnh thất giai, chí ít cũng là Thần Minh cảnh chứ?
Thực lực này của hắn, cảnh giới lại chỉ là Chân Thần cảnh thập giai.
Nguyên nhân...
Vì hắn từ hạ vị diện lên, mà vì lúc trước hắn ở hạ vị diện, cho nên khởi điểm quá thấp, do đó cảnh giới sẽ không cao lắm.
Nhưng suy nghĩ kỹ lại, trong thời gian ngắn thế này, hắn thăng cấp đến Chân Thần cảnh thập giai, quả thật đã rất lợi hại rồi.
Tuy không phải nói là không thể, vì hắn cũng nhờ cơ duyên khổng lồ thăng cấp cảnh giới, thăng cấp lên rất rất nhiều.
Cho nên Ngụy Trường Sinh cảm giác cảnh giới này rất có khả năng chính lá tên Diệp Thiên Dật kia.
"Hắn từ đâu tới? Thân phận là gì? Các ngươi đều không biết rõ phải không?"
Ngụy Trường Sinh hỏi.
Trần Tuyết Thiên gật đầu: "Ừm, nghe nói là một năm trước tới Thiên Nhân Phong, làm tạp dịch nửa năm tại Tiểu Quỳnh Phong, sau đó ta phát hiện hắn có chỗ khác thường. Bổn tôn và mấy vị trưởng lão bắt đầu bồi dưỡng hắn, quả thật rất lợi hại nha. Hắn có khả năng Thiên phú nghịch thiên!"
"Ta nhìn ra, nếu không thì Trần phong chủ cũng sẽ không nói một Chân Thần cảnh thập giai có cơ hội giành chức vô địch. Vốn dĩ lão phu cũng không tin cho lắm, nhưng trải qua nhiều cuộc đấu như vậy, ta cũng phải tin thôi."
Ngụy Trường Sinh cười nói.
Trần Tuyết Thiên cũng mỉm cười: "Lần này cá cược với tông chủ, có thể lão phu sẽ thắng."
"Đừng vội, còn chưa đánh xong mà."
Ngụy Trường Sinh nói.
Nhưng mà...
Nếu thật sự là tên Diệp Thiên Dật kia, vậy Ngụy Trường Sinh cho rằng, hắn tất nhiên có thể giành chức vô địch.
Bàn về trình độ của thiên tài, đây chắc chắn không ai sánh được với tên Diệp Thiên Dật kia.
Không biết có phải là hắn hay không.
Đương nhiên, Ngụy Trường Sinh nghĩ rất có khả năng đó.
Cuộc chiến kết thúc.
Lại là một cuộc chiến, lần này đối thủ của Diệp Thiên Dật là Thần Minh cảnh tứ giai.
Hắn cũng tính là khó giành phần thắng.
Đánh cũng có phần sốt ruột.
Địa trưởng lão đứng ra và nói: "Các vị, cuộc đấu hôm nay tới đây là kết thúc. Ngày mai sáu người mạnh quyết đấu chọn ra người đứng nhất, bây giờ có quá nhiều người có trạng thái chưa tốt, trong thời gian ngắn rất khó hồi phục, đấu với nhau như thế cũng không công bằng. Cho nên, chúng ta dành tới ngày mai đi."
"Rõ."
Diệp Thiên Dật thành công thăng cấp lên top sáu, sau đó hắn cũng trở về sân lúc trước.
"Cũng không biết lúc nào mới có thể thăng cấp lên Thần Minh cảnh."
Diệp Thiên Dật thở dài.
Bây giờ là Chân Thần cảnh thập giai, tuy Chân Thần cảnh thăng cấp lên Thần Minh cảnh, khoảng cách một giai này vô cùng lớn.
Cho nên, tại sao Chân Thần cảnh có thể đánh bại Thần Minh cảnh sẽ khiến người khác vô cùng ngạc nhiên.
Sau khi cảnh giới đã cao, cơ hội của cuộc chiến vượt cấp sẽ trở nên vô cùng khó khăn.
Tới Thái Cổ Thần Vương Cảnh, kém một giai, khác biệt một trời một vực.
Sự khác biệt giữa Thái Cổ Thần Vương Cảnh nhất giai và Thái Cổ Thần Vương Cảnh nhị giai có thể lý giải như sự khác biệt giữa Chân Thần cảnh nhất giai và Thần Minh cảnh nhất giai.
Vì vậy tại sao Yêu hậu có thể chiến đấu vượt cấp làm chấn động Đại lục như thế.
Vì chuyện này đúng là phô trương mà.
"Ta cần một cơ hội nữa, nếu không thì cần tốn chút thời gian mới được."
Về mặt lý thuyết, tốn chút thời gian là chuyện bình thường nhất, đối với Diệp Thiên Dật mà nói chắc cũng rất lâu.
Nửa năm, một năm?
Thậm chí hai năm, ba năm?
Đây không tính là lâu.
Nhưng Diệp Thiên Dật thật sự không muốn vài năm mới thăng cấp lên Thần Minh cảnh.
Hắn có rất nhiều linh vật thiên địa, nhưng hiệu quả cũng không lớn đến vậy.
"Ừm, nếu không có gì bất ngờ, vậy thì ở Cổ chiến trường thăng cấp lên Thần Minh cảnh đi."
Diệp Thiên Dật trầm ngâm một tiếng.
Cổ chiến trường, cơ duyên rất nhiều, chắc có thể thăng cấp lên Thần Minh cảnh.
Nhưng...
Tới lúc đó, người của Cổ chiến trường sẽ rất đông.
Người ta ước tính rằng hơn một nửa trong số top một trăm người trong bảng danh sách sẽ vượt qua.
Cảnh giới này của hắn đi vào quả thật rất nguy hiểm.
Nhưng hết cách rồi, cần phải đi.
"Ha ha ha ha, ta nói tông chủ, thật sự không được thì ngươi bèn nhận thua cho rồi."
Bên ngoài truyền đến tiếng cười của Trần Tuyết Thiên.
"Không vội, dù sao ngày mai mới ra kết quả mà."
Nguỵ Trường Sinh nói.
"Nhưng phong chủ, chúng ta cũng đừng quá đắc chí. Cho dù ngày mai tên nhóc đó có thể kiên trì tới trận quyết chiến cuối cùng, đối thủ của hắn là Thần Minh cảnh lục giai."
"Không sao không sao, tên nhóc này ngay cả lĩnh vực và đồ đằng cho tới giờ vẫn chưa sử dụng, chí ít có thể chứng minh một chút, hắn có thể đánh Thần Minh cảnh lục giai."
"Chính xác."
Diệp Thiên Dật nhướng mày.
Nguỵ Trường Sinh tới rồi?
Lẽ nào hắn ta đã nhận ra mình rồi ư?
Chuyện này cũng bình thường thôi.
Sau đó, mấy người bọn họ đi tới.
Diệp Thiên Dật đứng lên.
"Tham kiến các vị tiền bối, tham kiến tông chủ!"
Sau khi Nguỵ Trường Sinh kia đi vào, chuyện đầu tiên chính là quan sát tĩ mĩ Diệp Thiên Dật.
Con mẹ nó!
Chính là hắn!
Ôi trời!
Thật sự là hắn.