Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 3123: CHƯƠNG 3122: TÂM TÌNH

Tâm tình

Bây giờ ở gần như vậy, hắn ta có thể nhìn rõ diện mạo của Diệp Thiên Dật.

Tuy là có thay đổi, kiểu tóc cũng thay đổi, nhưng hắn ta vẫn có thể nhận ra.

Hắn ta nhìn thấy Diệp Thiên Dật cười với mình, dĩ nhiên cũng biết hắn đã nhận ra mình.

Nhưng Nguỵ Trường Sinh cũng không định nói ra.

Tên nhóc nghịch thiên này tới Thần Vực, nhưng chưa nghe nói có động tĩnh gì, Nguỵ Trường Sinh có thể hiểu, chắc lúc đó hắn ở Bát Quốc, Bát Hoang đi một mạch tới đây.

Cũng lợi hại nha.

Trong thời gian ngắn như thế, bây giờ đã là Chân Thần cảnh thập giai, đúng là rất lợi hại.

Hơn nữa, hắn vẫn nghịch thiên như trước.

Chân Thần cảnh thập giai đánh Thần Minh cảnh tứ giai, đồ đằng và lĩnh vực đều không cần.

Tuy ở hạ vị diện hắn nghịch thiên hơn, nhưng đâu là thượng vị diện, quả thật không thể so được với hạ vị diện.

Bây giờ hắn vẫn tính là nghịch thiên.

"Ừm, rất lợi hại nha."

Nguỵ Trường Sinh nhìn Diệp Thiên Dật và cười nói.

Diệp Thiên Dật cũng cười nói: "Tông chủ quá khen rồi."

Trần Tuyết Thiên nói: "Lần này tông chủ cố tình qua đây thăm ngươi."

Diệp Thiên Dật gật đầu.

Sau đó họ trò chuyện theo ý nghĩa tượng trưng.

"Được rồi Trần phong chủ, ta và tên nhóc này có chút chuyện cần nói, Trần phong chủ và các vị trưởng lão tránh mặt một chút được không?"

Trần Tuyết Thiên nhướng mày: "Ta nói tông chủ, ngươi không thể mua chuộc người đệ tử này của ta để hắn cố tình thua nha."

"Ha ha ha ha, ngươi cảm thấy lão phu sẽ làm chuyện đó sao?"

Trần Tuyết Thiên mỉm cười, sau đó đi theo vài trưởng lão đi ra.

Nguỵ Trường Sinh ngồi xuống và nhìn Diệp Thiên Dật, lộ ra nụ cười.

"Thật không ngờ tới đây mà còn gặp được ngươi, càng không ngờ vậy mà ngươi lại tới Trường Sinh Môn."

Diệp Thiên Dật cũng cười nói: "Ta cũng không ngờ tông chủ của Trường Sinh Môn này lại là Nguỵ tiền bối."

"Ha ha ha ha! Chuyện này nói ra dài dòng, bây giờ thì thế nào?"

Nguỵ Trường Sinh cười hỏi.

Nguỵ Trường Sinh và Diệp Thiên Dật ngồi tại đó.

Diệp Thiên Dật cười nói: "Thật tình vẫn tính là không tệ. Trên đường từ Bát Quốc tới đây, nhưng ta cũng tính là vừa mới tới Thần Vực, sau đó thì tới Trường Sinh Môn này."

Nguỵ Trường Sinh nghe Diệp Thiên Dật nói vậy thì vẫn khá là ngạc nhiên.

Tên nhóc này đúng thật là đi từ Bát Quốc tới đây ư?

Tuy nói Bát Quốc quả thật mạnh hơn nhiều so với Hạ giới, nhưng so với Thần Vực, không, đừng nói là Thần vực, so với Bát Hoang thì cũng kém rất xa.

Tóm lại, tuy mọi người đều từ cùng một chỗ tới đây, nhưng trước tiên hắn đã đi qua Bát Quốc, ở lại đó một khoảng thời gian, hắn chính là giai đoạn trời sập khởi đầu.

Hắn đi từ Bát Quốc tới đây, bây giờ đã có tu vi của Chân Thần cảnh thập giai, nói thật thì chuyện đó không hợp lẽ thường chút nào.

"Cũng trải qua không ít cơ duyên phải không?" Nguỵ Trường Sinh hỏi thăm.

Diệp Thiên Dật gật đầu: "Phải. Nếu không có cơ duyên, ta cũng không thể là Chân Thần cảnh thập giai như hiện giờ."

"Nhưng, Chân Thần cảnh thập giai như ngươi không phải Chân Thần cảnh thập giai bình thường. Chân Thần cảnh thập giai lại thoải mái đánh bại Thần Minh cảnh tứ giai như vậy, Chân Thần cảnh thập giai nhà ngươi đúng là lợi hại quá rồi. Ngươi không thay đổi chút nào." Nguỵ Trường Sinh cười ha hả và nhìn sang Diệp Thiên Dật rồi nói.

Diệp Thiên Dật nhún vai.

"Có tự tin đoạt chức vô địch không?" Nguỵ Trường Sinh lại hỏi.

Diệp Thiên Dật suy nghĩ, nói: "Đương nhiên vẫn có độ khó."

"Được rồi, được rồi, được rồi."

Nguỵ Trường Sinh nghe tới đây, lập tức xua tay kêu Diệp Thiên Dật không cần phải nói tiếp nữa.

Vì hắn ta đã biết đáp án.

Diệp Thiên Dật mỉm cười.

"Nguỵ tiền bối, thật sự không khó hiểu vậy đâu. Ta chỉ là một Chân Thần cảnh thập giai, mà Chân Thần cảnh thập giai đánh Thần Minh cảnh lục giai, có thế nào đi nữa thì cũng có độ khó mà."

Làm sao mà Nguỵ Trường Sinh không biết chứ?

"Nhưng ngươi là ai? Ngươi là Diệp Thiên Dật."

Từ đầu tới cuối, cho dù là tới Thần Vực này, dù cho hắn ta biết Thần Vực này tồn tại thiên tài rất nghịch thiên, nhưng trong mắt của Nguỵ Trường Sinh, chung quy thì Diệp Thiên Dật vẫn nghĩ mình là người phô trương nhất.

Nếu hắn sinh ra tại Thần Vực, còn đám người kia thì sao?

Diệp Thiên Dật hắn có thể ở hạ vị diện hô mưa gọi gió, vậy hắn sống ở Thần Vực thì cũng có khả năng tương tự.

Hơn nữa, bây giờ hắn ở Thần Vực, đã khá là phô trương rồi. Chỉ là không đến mức trực tiếp sinh ra tại Thần Vực mà thôi. Nếu hắn được sinh ra tại Thần Vực, tất nhiên sẽ càng quá đáng hơn.

Diệp Thiên Dật mỉm cười, phép tạo hoá phóng thích, trên bàn xuất hiện một đống đồ ăn ngon, có cả rượu nữa.

"Ngươi xem bản lĩnh của ngươi chỉ là chuyện nhỏ." Nguỵ Trường Sinh cười, sau đó rót một ly rượu cho Diệp Thiên Dật.

"Nào, chúc mừng ngươi và ta gặp nhau tại đây." Nguỵ Trường Sinh cũng không ra vẻ là trưởng bối mà ngược lại giống như bạn bè với Diệp Thiên Dật.

"Nào!" Diệp Thiên Dật cũng cười và nâng ly.

Uống rượu qua ba vòng.

Nguỵ Trường Sinh cười ha hả nói: "Sau này ngươi có dự định gì?"

Diệp Thiên Dật nói: "Từ từ trở nên mạnh mẽ, bây giờ chí ít cũng phải thăng cấp đến Thần Minh cảnh rồi hẵng nói, cảnh giới vẫn khá là quan trọng."

"Đối với ngươi mà nói, chắc chắn sẽ đạt được Thần Minh cảnh. Chỗ ta lại có thể cung cấp cho ngươi một số trợ giúp, linh vật thiên địa... không biết ngươi có cần không?"

"Ta thì không cần đâu. Ta cũng có rất nhiều linh vật thiên địa, chẳng qua mấy năm nay ta cũng hấp thụ rất nhiều. Bây giờ linh vật thiên địa bình thường cũng không giúp ích nhiều cho ta, qua mấy ngày ở Cổ chiến trường, ta đã nghĩ, ở đó chắc có thể thăng cấp lên Thần Minh cảnh."

Nguỵ Trường Sinh trầm ngâm một tiếng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!