Nhị cường
Liễu Hà mỉm cười và nhìn sang Diệp Thiên Dật, nói: "Nói thật thì đối thủ mà ta muốn đối mặt nhất, thật ra chính là ngươi. Ta thật sự muốn biết rốt cuộc một Chân Thần cảnh thập giai lợi hại đến mức nào. Nhưng ta quả thật rất tò mò, ta rất muốn cảm nhận sức mạnh của ngươi, đồng thời ta muốn biết lúc trước rốt cuộc đám người kia đối mặt với cái gì."
Tuy người này cũng đã nói rất nhiều lời, nhưng đối với Diệp Thiên Dật mà nói, thật ra cũng không phản cảm như đám người lúc trước. Có lẽ lúc người này nói chuyện cũng không có kiêu ngạo như vậy. Cho dù hắn ta không hiểu, nhưng cũng coi như là thắc mắc bình thường.
"Sư huynh sẽ lập tức biết ngay thôi." Diệp Thiên Dật nói.
"Ha ha ha ha, được." Liễu Hà cười lớn tiếng.
Sau đó hắn ta nói: "Nhưng Mi phải chú ý nha, ta có thuộc tính thời gian, và thuộc tính thời gian của ta không hề yếu."
"Vậy đúng lúc, ta cũng có thuộc tính thời gian." Diệp Thiên Dật nói.
"Hả?" Liễu Hà chau mày.
"Không ngờ vậy mà Diệp sư đệ còn có thuộc tính thời gian?"
Thấy vẻ mặt của Liễu Hà ra vẻ thản nhiên, trên thực tế trong lòng hắn ta đã sóng gió từ lâu.
Thật hay giả vậy? Tên Diệp Thiên Dật này còn có thuộc tính thời gian ư?
Vậy hắn có được bao nhiêu thuộc tính?
Trước tiên khoan hẵng nói đến thuộc tính thời gian, lúc trước hắn thi triển bất kỳ thuộc tính nào cũng đều rất mạnh.
Vậy dựa vào gì mà thuộc tính thời gian không mạnh cơ chứ?
Hắn ta nghĩ tên Diệp Thiên Dật này dám nói những lời như thế, cộng thêm những bài học kinh nghiệm, thuộc tính thời gian của hắn cũng không yếu.
Nhưng...
Cho dù hắn còn thuộc tính thời gian, và thuộc tính thời gian cũng không yếu, cũng không đến mức phô trương đúng không?
"Tới đi." Liễu Hà mỉm cười và nhìn Diệp Thiên Dật rồi nói.
Hắn ta phải chú ý, tuyệt đối không thể quá đắc chí.
Chỉ cần hắn ta có thể thắng trận này, vậy thì vị trí Thánh tử kia, cơ bản chính là của hắn ta rồi.
Tuy Trương Thanh Vân lợi hại, nhưng cảnh giới của hắn ta cũng chỉ cao hơn mình một giai. Hơn nữa, tên Trương Thanh Vân này có điểm yếu chết người, hắn ta không có thuộc tính không gian và thời gian.
Tuy thuộc tính không thể quyết định mọi thứ, nhưng hắn ta chính là có sự tự tin rất lớn, có thể dựa vào thuộc tính thời gian của mình để thắng được Trương Thanh Vân.
Cho nên bây giờ hắn ta cần phải đánh bại Diệp Thiên Dật.
Nhưng không biết tại sao, tên Diệp Thiên Dật này quả thật mang lại áp lực cho hắn ta quá lớn.
Ngay từ đầu, hắn ta đúng là không coi Diệp Thiên Dật ra gì. Nhưng trải qua nhiều trận đấu như vậy, cho dù là tên ngốc chắc cũng nhìn ra được tên Diệp Thiên Dật này rất lợi hại ấy chứ.
Chí ít cũng không thể gặp quá nhiều may mắn phải không?
"Thời gian ngừng lại!"
Trận đấu bắt đầu, Liễu Hà không hề chần chừ, trực tiếp phóng thích thời gian ngừng lại.
Thời gian ngừng lại này là cách đơn giản nhất có thể nhìn ra điểm mạnh yếu trong thuộc tính thời gian của Diệp Thiên Dật.
Nếu Diệp Thiên Dật không mạnh đến thế, vậy thì hắn ta lập tức có thể quyết đấu ngay.
"Quả nhiên!"
Ánh mắt của Liễu Hà nhìn Diệp Thiên Dật và trầm ngâm một tiếng, vì chính ngay lúc này, hắn không hề chịu ảnh hưởng thuộc tính thời gian của mình.
Con mẹ nó quá khác thường.
Một Chân Thần cảnh thập giai như hắn, vậy mà có thể chống lại thuộc tính thời gian của mình.
Liễu Hà thật sự không cách nào hiểu được.
"Quả thật rất mạnh." Liễu Hà nhìn Diệp Thiên Dật và nói.
Đám đông bên ngoài nhao nhao lộ vẻ nghẹn họng nhìn trân trối.
"Ôi trời, không phải chứ? Vô hiệu ư? Dựa vào gì đây?"
"Dựa vào gì mà thuộc tính thời gian của Liễu Hà sư huynh lại không có hiệu quả với Diệp Thiên Dật? Con mẹ nó!"
"Ta ngốc luôn rồi, ai có thể giải thích cho ta một chút được không?"
"..."
"Vậy thì, sư huynh có thể cảm nhận một chút thuộc tính thời gian của ta rồi chứ?"
Diệp Thiên Dật nói xong, cũng trực tiếp phóng thích thời gian ngừng lại của mình.
Liễu Hà vốn không coi thường Diệp Thiên Dật, nhưng tên này thắng mình ở khía cạnh thời gian là chuyện hắn ta không ngờ tới.
Đột nhiên Liễu Hà bật cười.
"Ta nhận thua."
Hắn ta nói xong, chống lại thuộc tính thời gian mà Diệp Thiên Dật phóng thích.
"Cái gì?"
Tất cả mọi người đều ngỡ ngàng.
"Nhận thua rồi? Tại sao Liễu Hà sư huynh lại nhận thua? Hắn ta đâu phải đánh không lại."
"Ta không biết nữa. Lẽ nào hắn ta cảm nhận được cường độ của Diệp Thiên Dật, sau đó cảm thấy mình không địch lại?"
"Không thể nào. Tên Diệp Thiên Dật này làm gì có thực lực mạnh như vậy?"
"..."
Diệp Thiên Dật có vẻ khó hiểu mà nhìn sang Liễu Hà.
"Sư huynh và ta mới dùng một chiêu, tại sao muốn nhận thua?"
Diệp Thiên Dật hỏi.
Liễu Hà cười nói: "Nói thật thì sau khi ta cảm nhận được thuộc tính thời gian mà ngươi phóng thích, ta biết ngay ngươi kiểm soát thời gian đạt trình độ nào rồi, còn mạnh hơn nhiều so với ta. Đương nhiên, ta nhận thua cũng không phải ta cảm thấy không đánh lai ngươi, ta vẫn nghĩ mình có thể đánh thắng ngươi. Dĩ nhiên chỉ là ta nghĩ vậy mà thôi, vốn không có nghĩa sự thật chính là như vậy."
Sau đó, Liễu Hà nói tiếp: "Cho nên, thật ra ta thật sự rất muốn nhìn thấy ngươi và Trương Thanh Vân đấu với nhau."
"Chỉ như vậy?"
Liễu Hà mỉm cười và gật đầu: "Không sai, chính là như vậy. Nếu ta đánh với Trương Thanh Vân, cho dù có khả năng thắng nhưng ta chắc cũng không quá lớn. Hơn nữa, còn phải để lại không ít vết thương, hà tất phải như thế? Nhìn lại phần thưởng này, phần thưởng khi xếp hạng hai và hạng ba thật ra cũng tương tự. Cho nên ta cảm thấy mình không cần phải cạnh tranh hạng nhất, ta cũng muốn xem ngươi đấu với Trương Thanh Vân một trận."
Diệp Thiên Dật nhún vai.