Quyết chiến
"Ha ha ha, Diệp sư đệ." Liễu Hà lại cười to tiếng, nói: "Hơn nữa, ngươi cũng có thể bảo lưu trạng thái không tệ, ngươi nói phải không?"
"Vậy thì cảm ơn nha." Diệp Thiên Dật chắp tay và nói với hắn ta.
Liễu Hà cười, sau đó trực tiếp đi ra ngoài.
"Chúc mừng Thiên Nhân Phong tiến vào trận chung kết."
Đôi mắt của Trương Thanh Vân tỏ ra nghiêm nghị.
"Đúng là thú vị, vậy mà lại nhận thua à?"
Sau đó, Trương Thanh Vân giương lên nụ cười.
Mục tiêu quyết chiến của hắn ta là Diệp Thiên Dật, há chẳng phải nói là thân phận Thánh tử của hắn ta càng vững sao?
Hừ, không cần lo Diệp Thiên Dật?
Người này quả thật khá lợi hại, nhưng thật sự không cần phải lo lắng về hắn à.
Hắn ta là Trương Thanh Vân.
Hơn nữa, hắn ta là Thần Minh cảnh lục giai.
Hắn ta là một võ giả Đỉnh Cấp Thiên Tài, còn là Thần Minh cảnh lục giai. So với những người khác bị Diệp Thiên Dật đánh bại kia thì mạnh, hơn nữa cũng mạnh không ít.
Hắn ta dựa vào gì phải lo lắng?
"Trương sư huynh, bây giờ có rất nhiều người nhìn thấy Liễu Hà nhận thua, đều nói giữa ngươi và Liễu Hà có giao dịch gì đấy. Hắn ta hận thua, không quyết đấu với ngươi, để ngươi thắng và trở thành Thánh tử, chắc chắn là ngươi đã mang lại lợi ích gì cho Liễu Hà."
Một đệ tử bên cạnh Trương Thanh Vân lên tiếng.
"Đám ngu ngốc này." Trương Thanh Vân không nhịn được mắng chửi một tiếng.
"Vậy làm theo những gì họ nói, tại sao Trương Thanh Vân trực tiếp nhận thua? Há chẳng phải giả tạo quá sao? Quá rõ ràng ư? Hắn ta hoàn toàn có thể đánh bại Diệp Thiên Dật, trở thành đối thủ trong trận chung kết của ta, sau đó tự nhận thua ta. Như vậy không phải càng chân thật hơn ư? Huống hồ ta lại không cần."
Trương Thanh Vân nói.
"Chính xác."
Trương Thanh Vân nhìn Diệp Thiên Dật đi ra, đôi mắt nghiêm nghị.
"Mẹ nó."
Tuy hắn ta cũng khá vui vẻ, nhưng bây giờ nghĩ lại, cuối cùng mục tiêu quyết chiến của mình lại là một Chân Thần cảnh thập giai, làm vậy thì chất lượng của đại hội Thiên Võ trong trận này không cao lắm.
"Nhưng chẳng sao cả. Đối với ta mà nói, làm Thánh tử cũng đủ rồi. Tên Diệp Thiên Dật này, mặc kệ hắn ta lợi hại cỡ nào, làm sao đi được tới nước này, cuối cùng mọi nỗ lực của hắn chỉ là uổng phí mà thôi."
Trương Thanh Vân nói xong tiến hành trận đấu thuộc về mình.
Mà Diệp Thiên Dật cũng trở lại chỗ ban đầu để nghỉ ngơi.
"Tuy ta quả thật cũng có thể đánh với Thần Minh cảnh lục giai, nhưng Trương Thanh Vân này không có thuộc tính thời gian, không có thuộc tính này lại có thể trở thành người mạnh nhất, chắc chắn có điểm cường đại nào đó, ta phải hỏi rốt cuộc hắn ta có điểm nào cần chú ý."
Diệp Thiên Dật lặng lẽ đi đến bên cạnh của Mặc Li.
"Diệp sư đệ, chúc mừng ngươi tiến vào trận chung kết."
Mặc Li nhẹ nhàng nói một câu.
"Cảm ơn Mặc Li sư tỷ."
Sau đó, Diệp Thiên Dật mỉm cười, hỏi: "Không biết Trương Thanh Vân này có điểm nào Vô cùng lợi hại nhỉ?"
Mặc Li dĩ nhiên không tính là quá hiểu Trương Thanh Vân.
Sau đó, nàng ta lại nói: "Điểm lợi hại của Trương Thanh Vân cũng có vài điểm, tâm pháp của hắn mạnh, tới lúc đó Diệp sư đệ chắc có thể cảm nhận được, nhưng mà, đó cũng tương đương chúng ta, đối với Diệp sư đệ mà nói, dĩ nhiên tâm pháp cũng không bằng Diệp sư đệ. Nhưng dẫu sao cảnh giới của Diệp sư đệ bày ra trước mặt, không phải cao lắm."
"Thứ hai, lại là lĩnh vực của Trương Thanh Vân, lĩnh vực hay danh xưng là bất kỳ võ giả đều không muốn gặp lĩnh vực tàn phá."
Diệp Thiên Dật chau mày.
"Lĩnh vực tàn phá, ta ngược lại có nghe nói."
"Mặc Li gật đầu: "Ừm, trong lĩnh vực, mặc kệ cảnh giới của ngươi là gì, chỉ cần ngươi không cách nào đột phá lĩnh vực của Trương Thanh Vân, vậy thì mỗi giây trên người của ngươi đều để lại vết thương. Nếu không suy nghĩ thứ khác, với Chân Thần cảnh thập giai như Diệp sư đệ tiến vào lĩnh vực của hắn ta, vài lần công kích e là có thể sẽ mất mạng."
Diệp Thiên Dật gật đầu.
Chẳng trách tên Liễu Hà này lại nhận thua dứt khoát đến thế. Nếu Diệp Thiên Dật hắn cũng không phải coi trọng vị trí Thánh tử này, có lẽ nếu Diệp Thiên Dật chẳng màng thắng thua, hắn cũng không muốn đối mặt lĩnh vực như vậy, thật sự khiến người ta khá là đau đầu.
Cũng có nghĩa là đánh với tên Trương Thanh Vân này, thì cần phải bị thương, hơn nữa cũng không nhẹ.
Nhưng đối với Diệp Thiên Dật mà nói, lĩnh vực này cũng không nguy hiểm như vậy.
Tại sao lại nói như thế?
Bất Tử Chi Thân.
Bất Tử Chi Thân của Diệp Thiên Dật vẫn khá là cường hãn.
"Ta đã hiểu." Diệp Thiên Dật gật đầu.
"Còn chút nữa."
Mặc Li nói.
"Mời Mặc Li sư tỷ nói rõ."
Sau đó, Mặc Li nói: "Lôi đình của Trương thanh Vân khá lợi hại, chắc hắn ta lúc nào cũng đạt được Lôi đình ở mức độ cường độ nào đó. Lôi đình này là chuẩn bị coi thường hiệu quả phòng ngự."
Sau đó, Diệp Thiên Dật bỗng nhiên tỉnh ngộ.
Thì ra là vậy.
Sự kết hợp của những điểm này thật sự khiến sức chiến đấu của hắn ta vô cùng mạnh mẽ.
Mạnh là một khiá cạnh, chủ yếu là quá phiền phức, quá khó đánh.
"Diệp sư đệ phải cẩn thận."
Diệp Thiên Dật gật đầu: "Ta hiểu rồi."
"Diệp sư đệ cố lên." Mặc Li nói.
Diệp Thiên Dật lại gật đầu.
Chẳng mấyc chốc, Trương Thanh Vân đi ra ngoài.
Trận chiến của hắn ta đã kết thúc.
"Các vị."
Nguỵ Trường Sinh đứng dậy và hét lên: "Tiếp theo, tiến hành trận quyết đấu cuối cùng. Diệp Thiên Dật, Trương Thanh Vân, bây giờ hai người tới vị trí của các vị trưởng lão đi. Họ sẽ tiến hành trị liệu cho các ngươi. Trong trận đấu này, các ngươi cần phải bảo toàn trạng thái tốt nhất."