Hành động (2)
"Ừm, ta trở về Thiên Nhân Phong trước đây."
"Sư tôn, mấy vị trưởng lão đi thong thả."
"Ừm."
Sau đó, họ bèn đi khỏi.
Diệp Thiên Dật trở về sân nhỏ lúc trước từng ở.
Chính cái sân này chỉ có một mình Diệp Thiên Dật, xung quanh không có ai. Hắn nghĩ nếu người kia muốn ra tay, chắc chắn sẽ chớp lấy thời cơ mấy ngày này Diệp Thiên Dật ở lại Trường Sinh Phong.
Khi tới Thiên Nhân Phong, tất nhiên hắn ta không ra tay dễ dàng.
Trừ khi, hắn ta trực tiếp lựa chọn từ bỏ thân phận dày công khổ tâm có được bao năm qua tại Trường Sinh Môn.
Hắn ta bằng lòng, Ám Minh chắc chắn cũng không đồng ý.
Một ngày lại trôi qua như thế.
Diệp Thiên Dật đang tu luyện, cũng không đi làm chuyện gì khác.
Còn bên kia.
Lưu phong chủ kia ở chỗ của mình lại liên hệ với Diệp Linh U.
Hắn ta đại khái nói sơ qua một lượt tình hình bên này cho nàng ta nghe.
"Tên Diệp Thiên Dật này còn lợi hại hơn so với tưởng tượng của ta. Hơn nữa, e là đây chưa phải toàn bộ thực lực của hắn."
Diệp Linh U trầm ngâm một tiếng.
Đệ tử của Yêu hậu, thậm chí hắn không thi triển bản lĩnh học được từ chỗ của Yêu hậu.
Nàng ta rất tôn trọng Yêu hậu.
Cho nên nàng ta không hy vọng giết chết Diệp Thiên Dật.
Nhưng nếu thật sự hết cách, nàng ta cũng đành làm thế mà thôi.
"Ngươi có thể tìm cơ hội ra tay. Cơ hội tốt nhất sẽ chỉ có trong mấy ngày nay. Hãy nhớ, có thể đừng để hắn xảy ra chuyện thì đừng để hắn xảy ra chuyện, tốt nhất có thể mang người về cho ta."
"Chuyện này e là hơi khó, trừ phi... từ bỏ thân phận bao năm qua ta dày công khổ tâm gầy dựng tại Trường Sinh Môn. Nếu không thì cuối cùng cũng không có cách nào, ra tay thành công mà không để lại sở hở, từ đó đưa hắn ra khỏi một tông môn."
Diệp Linh U nói: "Vậy cho dù thân phân này không cần nữa, tốt nhất cũng phải đưa hắn tới cho ta."
Lưu phong chủ ngạc nhiên.
Vậy mà Thánh nữ điện hạ này không tiếc để hắn ta bại lộ thân phận tại Trường Sinh Môn cũng muốn đưa Diệp Thiên Dật về?
Hắn thật sự quan trọng như vậy sao?
Hắn quả thật có khả năng thiên phú rất cao, sức chiến đấu rất mạnh, nhưng...
Không đến mức ấy chứ?
Hắn ta có thể trở thành một phong chủ tại Trường Sinh Môn, lợi ích cho toàn bộ Ám Minh sẽ lớn hơn trong tương lai.
"Ngươi hiểu rồi chứ?"
Diệp Linh U lên tiếng nhắc nhở lần nữa.
"Yên tâm thưa Thánh nữ điện hạ, ta đã hiểu!"
"Ừm, ta chờ tin tốt của ngươi."
Sau đó, họ bèn cắt đứt liên lạc.
Lưu phong chủ hít sâu một hơi.
"Tên Diệp Thiên Dật này, vậy mà khiến Thánh nữ điện hạ để tâm như thế, hay nói cách khác, đây cũng là ý của Ám Minh? Xem ra hắn không đơn giản. Người của Tà tông ư? Cho dù là người của Tà tông thì cũng không đến mức đấy? Hiểu rồi!"
Lưu phong chủ chắc là biết giá trị lớn nhất của Diệp Thiên Dật đối với Thánh nữ điện hạ nằm ở đâu rồi.
Tà Thần Chi Cốt!
Chẳng trách phải bắt sống hắn.
"Vậy ta phải làm chuyện này cho thật tốt. Tới lúc đó sẽ có không ít lợi lộc."
Ám Minh vẫn là giàu có hào sảng.
"Hôm nay xem thử có cơ hội ra tay hay không? Nếu hôm nay không ra tay, e là ngày mai, chậm nhất là ngày mốt tên Diệp Thiên Dật kia phải quay về. Nếu ngày mai vẫn chưa tìm được cơ hội ra tay, lỡ như hắn trở về, vậy thì phiền phức rồi. Ta nên đi thôi."
"Nên dùng cách nào đây?
Lưu phong chủ hơi suy tư.
Bây giờ Diệp Thiên Dật chắc đang ở chỗ của hắn.
Hắn ta nắm rõ tình hình của cái sân kia, chung quanh cơ bản không có ai.
Ý nghĩa tồn tại của cái sân kia thật ra giống như được cung cấp cho một số đệ tử tại đại hội Thiên Võ lần này.
Chủ yếu là cái sân kia khá rộng, cũng khá tốt, các vị trưởng lão, chấp sự... đều ở đó. Tông môn quá lớn, hơn nữa, nơi như thế cũng không phải đệ tử bình thường tùy tiện có thể lui tới.
Nhưng hắn ta qua đó là chuyện rất bình thường, cũng không có về vấn đề gì.
Mặc kệ là có bình thường hay không, có vấn đề gì hay không, hắn ta phải bảo đảm một chút, bản thân cố gắng không thể để người khác phát hiện ra hắn ta tới đó.
Nhưng cũng chẳng sao cả, dù gì Thánh nữ điện hạ đã nói, chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ, cho dù là trả giá với việc bại lộ thân phận thì cũng không tiếc.
Nhưng hắn ta cũng có vẻ không cam tâm khi để lộ thân phận như vậy.
Kết quả tốt nhất chính là bản thân vừa có thể hoàn thành nhiệm vụ vừa có thể giữ được thân phận của mình.
Cho nên hắn ta cố gắng hết sức bảo đảm không có ai biết mình tới tìm Diệp Thiên Dật.
Tới khi Diệp Thiên Dật biến mất thì cũng không có ai nghi ngờ đến hắn ta.
"Vậy thì ngay từ bâygiờ phải che giấu bản thân! Trước tiên cần phải tạo chứng cứ ngoại phạm cho mình, có rồi!"
Sau đó, Lưu phong chủ đi ra ngoài.
"Thiên Hải!"
Lưu phong chủ thấy Khương Thiên Hải và vài tên đệ tử khác đang tu luyện.
"Sư tôn!"
Họ nhao nhao hành lễ.
"Ừm, mấy ngày nay các ngươi ráng mà tu luyện, vi sư muốn nhập quan bế quan một vài ngày để cảm ngộ một phen. Nếu các ngươi có chuyện gì thì có thể đi tìm Lữ phong chủ."
Lưu phong chủ nói.
"Bọn ta đã hiểu."
"Ừm, vi sư đi đây."
Lưu phong chủ nói xong, đi về hướng bế quan mà các đệ tử đã quen thuộc.
Chẳng qua, sau khi rời khỏi phạm vi tầm mắt của bọn họ, Lưu phong chủ thuận lợi dùng bí pháp của mình trực tiếp rời đi.
Chẳng mấy chốc, hắn ta đã tới chỗ ở không xa của Diệp Thiên Dật.
Chung quanh đây không có ai cả.