Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 3144: CHƯƠNG 3143: LƯU PHONG CHỦ RA TAY

Lưu phong chủ ra tay

Có thể thỉnh thoảng có một số đệ tử đi ngang qua, nhưng dĩ nhiên Lưu phong chủ như hắn ta có thể thoải mái cảm nhận trước mà tránh bọn họ, để họ không phát hiện ra mình.

"Chắc là nơi này rồi."

Lưu phong chủ thấy một cái sân sáng đèn ở phía trước.

Những chỗ khác đều tối đen như mực, chỉ có sân này là sáng đèn.

Mà duy nhất một mình Diệp Thiên Dật ở lại đây.

Cho nên đây chính là chỗ ở của hắn.

"Ừm, không biết trong này còn có người khác hay không, chắc là không có nhỉ. Thời gian này, chắc đám người của tông môn không tới đây đâu."

Sau đó, Lưu phong chủ bèn đi qua.

Mà Diệp Thiên Dật đang tu luyện trong sân, từ xa đã nghe thấy tiếng động gì đó.

Hắn không xác định có phải Nguỵ Trường Sinh tới tìm mình hay không, nhưng nếu không phải Nguỵ Trường Sinh, vậy thì người tới đa phần chính là mục tiêu của hắn.

Cốc cốc cốc...

Lưu phong chủ gõ cửa sân.

"Thiên Dật có trong đây không?"

Diệp Thiên Dật nhướng mày.

Không phải Nguỵ Trường Sinh.

Vậy thì, chính là mục tiêu rồi.

Sau đó, Diệp Thiên Dật hét lên: "Là tiền bối nào ạ?"

Rắc...

Lưu phong chủ cười ha ha và đẩy cửa đi vào.

Nhìn thấy có người tới, vẻ mặt của Diệp Thiên Dật cũng không thay đổi.

Thì ra là Lưu phong chủ này.

Hoá ra chính là hắn ta.

"À, ha ha ha, Thiên Dật à, thấy lão phu mà ngươi còn khá bất ngờ à?"

Diệp Thiên Dật gật đầu: "Đúng vậy, ta không biết Lưu phong chủ có gì cần giúp?"

"Ừm, ngồi đi, không cần câu nệ."

"Dạ."

Sau đó, Lưu phong chủ cũng ngồi trước mặt của Diệp Thiên Dật.

"Lần này ta tới đây là muốn nhờ ngươi giúp."

"Hả? Xin Lưu phong chủ cứ nói."

Nhờ hắn giúp?

Rốt cuộc thật sự muốn để mình giúp, hay là chẳng qua tới viện cớ trò chuyện với mình?

"Chắc ngươi sẽ tới Cổ chiến trường phải không?"

Diệp Thiên Dật gật đầu: "Đúng vậy, chưa tới vài ngày nữa thì ta phải tới đó rồi."

"Ừm, nghe đồn, Cổ chiến trường này có một loại gọi là Hắc minh hoa. Nếu ngươi đi thì ta hy vọng ngươi giúp ta để ý một Hắc minh hoa."

Hắc minh hoa?

Ngược lại, Diệp Thiên Dật ngỡ ngàng.

Lưu phong chủ này nghĩ hắn hiểu biết không nhiều ư? Hay là nói cảm giác ở tuổi này của hắn, cho dù biết y thuật, cũng không đến mức am hiểu nhiều như thế?

Quả thật là có Hắc minh hoa, hơn nữa là một loại linh vật thiên địa rất nhỏ, rất ít người biết đến.

Nhưng ở nơi như Cổ chiến trường chắc cũng không nhiều Hắc minh hoa.

Tuy có thứ mang tên này, nhưng điều kỳ quái là ngược lại Hắc minh hoa lại sinh trưởng dưới ánh mặt trời.

Muốn tìm Hắc minh hoa, hiển nhiên không nên tới Cổ chiến trường.

Hắn ta chẳng qua tìm lý do tới trò chuyện với mình, mà thông qua thủ đoạn nào đó để ra tay với mình.

"Ta cũng không rõ về Hắc minh hoa cụ thể có hình dáng ra sao cho lắm. Nếu đi rồi, dĩ nhiên thì sẽ để ý giúp Lưu phong chủ."

Diệp Thiên Dật thuận theo lời hắn ta mà nói.

"Để ta hình dung cho ngươi một chút nha..."

Sau đó, Lưu phong chủ bèn hình dung cho Diệp Thiên Dật một phen.

"Ta đã hiểu, đúng là rất bắt mắt. Nếu ta gặp được, dĩ nhiên nhìn thoáng qua là nhận ra ngay!"

Diệp Thiên Dật nói.

"Được, vậy làm phiền rồi. Một số chuyện khác thì ta cũng đã nói qua với đệ tử có thể tới Cổ chiến trường rồi."

"Chính Lưu phong chủ cũng có thể đi mà."

Diệp Thiên Dật lên tiếng.

"Ha ha ha, đương nhiên, ta chắc chắn đi được, nhưng thêm một người thì thêm một cơ hội tìm kiếm mà."

"Ta đã hiểu."

Lưu phong chủ cười nói: "Vậy trông cậy vào ngươi nha. Nào. Lúc nãy ta có mang theo một bình rượu ngon, lão phu vẫn rất muốn khen ngợi ngươi, uống một ly coi như lời cảm ơn của ta dành cho ngươi. Nếu xong chuyện thì dĩ nhiên ta sẽ có báo đáp khác."

Diệp Thiên Dật nhận ly rượu.

Cho nên hắn phải cố hết sức.

Lưu phong chủ biến mất biệt tích, hiển nhiên là đã thất bại.

Chắc bây giờ hắn cũng khó giữ mình.

"Thánh nữ điện hạ, thất bại rồi."

Tả hộ pháp hỏi một câu.

"Chắc là thất bại rồi."

Diệp Linh U gật đầu và nói.

"Đúng là đồ bỏ đi, chuyện này cũng có thể thất bại."

Tả hộ pháp không nhịn được mà quát mắng.

Điều kiện tốt như thế, cơ hội tốt như vậy, sao hắn ta có thể thất bại chứ?

Dù sao thì Tả hộ pháp không thể hiểu nổi.

"Chuyện này e là không phải tại hắn ta. Lưu phong chủ làm việc gì cũng rất cẩn trọng, chỉ có thể nói là tất cả chúng ta đều quá coi thường Diệp Thiên Dật rồi."

Diệp Linh U nói.

"Tên Diệp Thiên Dật này thật sự lợi hại vậy ư?"

Nàng ta gật đầu: "Đệ tử của tiền bối Yêu hậu, làm gì có ai đơn giản chứ? Nhưng tên Diệp Thiên Dật này, hắn không đơn giản ở chỗ không những về mặt năng lực và sức chiến đấu của mình, còn có tâm trí và mưu kế."

"Cho nên là, ngoài dự đoán thì cũng hợp lý, nói không chừng từ đầu tới cuối chúng ta không phải thợ săn mà là con mồi."

"Sao Thánh nữ điện hạ lại nói vậy?"

Diệp Linh U lắc đầu, đáp: "Không sao, thất bại thì thất bại thôi. Tuy tổn thất lớn, nhưng cũng là chuyện hết cách. Chắc tên Diệp Thiên Dật này có thể sẽ tới Cổ chiến trường, tới lúc đó ta phải đích thân tới đó đối đầu với hắn một phen."

"Ừm, hắn chắc chắn sẽ tới đó. Nhưng Thánh nữ điện hạ đối mặt với hắn thì phải chú ý."

"Dĩ nhiên ta biết rõ."

Diệp Thiên Dật ở Trường Sinh Môn về cơ bản đã có thể tuyên bố kết thúc.

Hắn trở về Thiên Nhân Phong.

Nhiệm vụ bên này đã giao cho Dạ Ảnh. Dạ Ảnh đã cử người của Thần Minh tới đưa Lưu phong chủ đi.

Nhiệm vụ của Diệp Thiên Dật đã hoàn thành trọn vẹn."Lợi hại nha."

Tam nương gọi điện cho hắn.

"Có gì mà lợi hại, cũng đã một năm rồi."

Diệp Thiên Dật nhún vai và cười nói.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!