Ra tay
Ba đánh một có độ khó, tuy không phải nói là không thể đánh, nhưng họ cũng phải bảo đảm có thể lấy được thứ trong tay của Anh Vũ Nặc.
Báu vật của nơi đó chắc chắn không tầm thường.
Chẳng qua khi đó không có ai chú ý tới có thứ bị một bóng dáng mang đi, họ đuổi theo tới đây, mới phát hiện là Anh Vũ Nặc.
Vù...
Ba người đồng thời lao về phía Anh Vũ Nặc.
Dĩ nhiên thực lực cá nhân của nàng ta quả thật cao hơn so với bất kỳ ai trong ba người này, nhưng bị phong ấn nhiều sức mạnh như vậy, nàng ta quả thật không dễ đánh chút nào.
"Cẩn thận Tai Ách Chi Lực của nàng ta. Cho dù rất nhiều sức mạnh của nàng ta đều bị phong ấn, nhưng Tai Ách Chi Lực của nàng ta chắc vẫn có thể sử dụng."
Dương Thần Tiêu hét to tiếng nhắc nhở.
"Không sao, không có sự giúp đỡ của một số sức mạnh khác, Tai Ách Chi Lực của nàng ta muốn đạt được hiệu quả tương đối tốt nào đó thì cũng rất khó. Chú ý một chút là được."
Chẳng mấy chốc Diệp Thiên Dật đã đến bên này.
Ánh mắt của hắn nhìn về phía xa.
"Anh sư tỷ?"
Khoảng cách có hơi xa, hắn không nhìn rõ.
Nhưng hắn có vẻ biết cảm giác của mình với cỗ khí tức kia quen thuộc ra sao.
Chắc là Tai Ách Chi Lực của Anh Vũ Nặc.
Họ cũng hẹn nhau cùng tới Cổ chiến trường, còn về chuyện có gặp nhau hay không thì để sau hẵng nói.
Không ngờ ở đây, hắn lại gặp được Anh Vũ Nặc.
Chẳng qua nhìn nàng ta hình như có phiền phức lớn.
Diệp Thiên Dật đứng đó xem cuộc chiến trước mặt.
Anh Vũ Nặc không ngừng né giữa ba người, khôn ngừng dây dưa với họ, nhưng nói thật thì nàng ta quả thật không dễ đánh trận này.
"Anh cô nương, đừng phản kháng nữa. Bây giờ ngươi cơ bản không phải đối thủ của bọn ta. Mau giao báu vật ngươi có được ra đây, có lẽ còn có thể bớt chịu đau khổ thể xác một chút."
Dương Vân giận dữ quát lên.
Nếu không phải vì Dương Thần Tiêu có quen biết với Anh Vũ Nặc, hắn ta chắc chắn không chỉ dùng thủ đoạn này.
Chủ yếu là dù gì đây cũng là đệ tử của một học viện, hơn nữa sư tôn của Anh Vũ Nặc cũng là một vị cấp cao của học viện Hoàng gia Thánh Dương, nếu thật sự ra tay với nàng ta, không thành công thì quả thật là chuyện này tương đối lớn.
Nhưng nói thật thì cũng đúng là không nỡ ra tay tan nhẫn với cô gái xinh đẹp như vậy.
"Vậy các ngươi đừng dừng tay."
Anh Vũ nặc lạnh lùng nói một câu.
Tuy rất nhiều sức mạnh của nàng ta đều bị phong ấn, nhưng dựa vào Tai Ách Chi Lực và năng lực chiến đấu của nàng ta, và cường độ của chính mình, quả thật còn có thể đánh trả ba người họ một phen.
Nhưng nếu tiếp tục đánh thì nàng ta chắc chắn không phải đối thủ.
Đối phương lại có pháp tắc, lĩnh vực, chỉ là họ chưa hoàn toan phóng thích ra. Nếu phóng thích ra toàn bộ, nàng ta quả thật không dễ đánh.
"Đừng giỡn nữa, mau lên đi, tới lúc đó hiệu quả của chuông Cấm Linh này biến mất đấy!"
Dương Vân nói một câu.
"Được!"
Sau đó, họ phóng thích sức mạnh của lĩnh vực, pháp tắc các loại.
Anh Vũ Nặc cau mày.
Không xong rồi.
Nàng ta rất muốn phóng thích pháp tắc và sức mạnh, nhưng lại không phóng thích ra được.
"Lẽ nào, phải giao đồ cho họ thật sao?"
Có lẽ thứ này không tính là báu vật chí cao vô thượng gì, nhưng nàng ta vất vả, tốn biết bao công sức và nguy hiểm mới có được, dựa vào gì mà để đám người này không công mà giành được chứ?
Nàng ta quả thật khó mà chấp nhận.
Nhưng nếu thật sự hết cách, nàng ta cũng đành phải đưa ra thôi.
Dù gì vây giờ tình hình này đối với nàng ta mà nói cũng không có cách giải quyết.
"Vũ Nặc, giao ra đi."
Dương Thần Tiêu kia quát mắng, sau đó tung một chưởng có ánh sáng vàng về phía Anh Vũ Nặc.
Chính ngay lúc này, đột nhiên bóng dáng của Diệp Thiên Dật vọt tới trước mặt của nàng ta.
Ầm...
Một chưởng của hắn trực tiếp chặn đứng một chưởng của Dương Thần Tiêu.
Dĩ nhiên là Diệp Thiên Dật phóng thích tâm pháp, nếu không thì cũng khó mà chống cự.
"Hả?"
Đám đông nhìn thấy cảnh này, họ đều ngơ ngác.
Anh Vũ Nặc nhìn bóng lưng đó.
Hình như có chút quen thuộc.
"Ta nói Dương sư huynh, dù gì cũng là đồng môn, lại không nương tình như vậy, có phải hơi tiểu nhân quá không đấy?"
Diệp Thiên Dật thản nhiên nói.
"Diệp Thiên Dật?"
Dương Thần Tiêu cau mày và nhìn sang Diệp Thiên Dật.
Không ngờ tại đây lại có thể gặp được hắn.
"Diệp sư đệ."
Anh Vũ Nặc cũng hơi ngạc nhiên.
Sau đó, Dương Thần Tiêu nói: "Ta làm sao?"
"Lúc nãy ta cơ bản nghe thấy, rõ ràng là Anh sư tỷ có được báu vật, các ngươi lại không công mà muốn trực tiếp đoạt lấy, thậm chí Dương sư huynh ngươi miệng thì nói là niệm tình xưa cũ, bất đắc dĩ. Ta thấy lúc chiến đấu, ngươi và hai người kia cũng dốc sức lắm, càng muốn có được báu vật trong tay của Anh sư tỷ. Dương sư huynh, hình như ngươi chột dạ thì phải."
Đôi mắt của Dương Thần Tiêu nghiêm nghị, sau đó quát mắng :"Ngươi hiểu cái gì? Có hai người này, cho dù ta có được báu vật, ngươi cảm thấy báu vật này có thể nằm trong tay ta sao? Ta nhìn có vẻ rất dốc sức, vậy thì sao chứ? Có thể chứng minh ta vì có được báu vật đấy thôi."
"Ừm. Ngươi nói cũng khá là có lý, nhưng tại sao ngươi cũng dùng linh khí với Anh sư tỷ? Nếu ngươi nói ngươi phóng thích lĩnh vực và pháp tắc, vậy cũng là hết cách, vì họ biết lĩnh vực và pháp tắc của ngươi, nhưng linh khí cũng có thể giấu lại một chút phải không?"
Dương Thần Tiêu siết chặt nắm tay.
"Dương sư huynh, nhưng bây giờ ngươi vẫn còn cơ hội. Bây giờ ngươi, ta, Anh sư tỷ ba người đối phó hai người kia cũng không thành vấn đề. Vậy hiện giờ ngươi chọn đứng về phía bọn ta không đây? Nếu ngươi chọn đứng về phía hai ta, ta sẽ thu lại lời nói lúc nãy, và xin lỗi Dương sư huynh."
Rắc rắc rắc...
Dương Thần Tiêu siết chặt nắm tay.