Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 3162: CHƯƠNG 3161: RA TAY (2)

Ra tay (2)

"Nói nhảm với hắn làm gì, một Chân Thần cảnh thập giai cũng dám nói lời ngông cuồng ư? Muốn chết à!"

Dương Vân phẫn nộ gào thét.

"Dương Thần Tiêu, cùng nhau lên."

"Ừm."

Sau đó, Dương Thần Tiêu và họ xông lên trước.

"Anh sư tỷ, chúng ta đi!"

Dĩ nhiên Diệp Thiên Dật không cần phải tiến hành một cuộc đại chiến với họ ngay tại đây, chỉ thấy hắn trực tiếp ném ra một tấm phù. Tấm phù này bổng chốc bùng phát ra nhiều lôi đình.

Thứ này ngăn không được Thái Cổ Thần Vương Cảnh nhưng chặn được họ thì không thành vấn đề lớn.

Vì lôi đình này chặn họ trong chớp mắt, mà sau đó Diệp Thiên Dật trực tiếp phóng thíh không gian đưa Anh Vũ Nặc rời khỏi nơi đó.

"Mẹ nó!"

Dương Thần Tiêu bọn họ thấy Diệp Thiên Dật đưa Anh Vũ Nặc đi, cũng lộ vẻ mặt phẫn nộ.

"Mẹ nó! Ta đã nói từ trước là giải quyết nàng ta đi. Con mẹ nó! Sớm biết thì đã không kì kèo, có gì đáng kì kèo, tức chết ta mà!"

Dương Vân giận dữ quát tháo.

"Không ngờ vậy mà có người tới cứu nàng ta, càng không ngờ thủ đoạn của tên Diệp Thiên Dật này thật sự không thấp." Dương Thần Tiêu nói.

Sau đó, hắn ta nói tiếp: "Dù gì chúng ta và Anh Vũ Nặc là chốn quen biết, làm thế nào cũng không thể ra tay tàn nhẫn, quá vô tình được. Nếu không thì quả thật không dễ thu dọn, cũng vì nguyên nhân này khiến chúng ta ra tay quá nhẹ, sớm biết như thế, khi đó nên ra tay nặng hơn một chút!"

"Tìm! Tìm cho ta. Họ chưa chạy xa đâu. Nơi này đã thâm sâu lắm rồi, ta không tin họ dám liên tục phóng thuộc tính Không gian sâu hơn." Dương Vân tức giận nói.

"Không sai. Hơn nữa, họ cũng không thể quay về. Nơi quay về thì cơ bản mọi người đều đã tra qua rồi, trừ phi họ không muốn gặp cơ duyên lớn tại Cổ chiến trường. Họ sẽ tiếp tục đi sâu hơn, chẳng qua tốc độ sẽ không nhanh lắm. Chúng ta đuổi theo, nhất định có thể đuổi kịp!"

"..."

Bên kia.

Diệp Thiên Dật và Anh Vũ Nặc đáp xuống một nơi cách đó cả trăm km.

"Cám ơn Diệp sư đệ."

Anh Vũ Nặc cảm kích nhìn sang Diệp Thiên Dật và hành lễ.

"Anh sư tỷ khách sáo rồi."

Diệp Thiên Dật cười nói: "Ta cũng cảm nhận được một cỗ khí tức hình như có chút quen thuộc, bèn qua đây xem thử, không ngờ là Anh sư tỷ gặp nạn."

"Hết cách rồi." Anh Vũ Nặc thở dài rồi lên tiếng: "Ta cũng không ngờ mình có được báu vật này lại bị Dương Thần Tiêu nhìn thấy. Hắn ta đưa người tới tìm ta, trong tay họ có chuông Cấm Linh, cho nên ta cũng thậ sự không dễ đối kháng với họ, cũng may Diệp sư đệ tới kịp lúc."

Diệp Thiên Dật gật đầu, hỏi: "Báu vật gì vậy?"

"Thật ra cũng không phải báu vật mạnh gì đâu, chẳng qua họ muốn có được mà thôi."

Diệp Thiên Dật gật đầu.

"Anh sư tỷ không bị gì chứ?"

"Yên tâm, ta không sao đâu."

"Vậy thì tốt."

Diệp Thiên Dật và Anh Vũ Nặc đi về phía trước, cũng trò chuyện rất nhiều.

Diệp Thiên Dật kể cho nàng ta nghe những chuyện cơ bản đã xảy ra trong một năm nay của mình. Anh Vũ Nặc cũng nói sơ qua chuyện của nàng ta.

Sau khi Diệp Thiên Dật rời khỏi, nàng ta cũng rời đi.

Dù gì Tai Ách Chi Thể tạm thời được Diệp Thiên Dật kiểm soát, nàng ta cũng không cần phải lo quá nhiều.

Một năm nay, nàng ta cũng không ngừng lịch luyện, mạo hiểm, sau đó tới Cổ chiến trường.

Sau đó, Anh Vũ Nặc nói với Diệp Thiên Dật: "Chắc họ sẽ đuổi theo chúng ta ở hướng này."

"Không sao, chúng ta thay đổi hướng một chút, chưa chắc đã gặp."

Rất rõ ràng, họ cũng quả thật không định quay trở lại theo một hướng khác.

"An toàn là chính, ta và Anh sư tỷ đi chung trước đi."

"Cũng được. Nhưng nếu Diệp sư đệ cảm thấy phiền phức, chúng ta có thể chia tay." Anh Vũ Nặc nói.

Diệp Thiên Dật cười nói: "Ta có gì mà thấy phiền phức chứ. Tới đây lâu như vậy rồi, nói thật thì cũng chưa gặp cơ duyên nào đặc biệt lớn."

Anh Vũ Nặc nói: "Nơi này quá lớn, người cũng quá đông. Ta cũng chỉ gặp một di chỉ nhỏ. Tại di chủ này, có một tàn hồn cường giả duy trì ý thức, thật ra thứ trong tay ta, phân tích cuối cùng không tính là linh khí lợi hại gì, mà là một chìa khoá."

"Chìa khoá?"

Diệp Thiên Dật lộ vẻ mặt nghi ngờ.

"Đúng vậy. Khi đó, vị tiền bối kia nói với ta như thế, cụ thể thì ta cũng không biết. Ta cảm thấy có thể là ở Cổ chiến trường, có nơi nào đó cần chìa khoá mở ra, nơi đó có thể có báu vật."

Diệp Thiên Dật khẽ trầm ngâm một tiếng.

"Nhưng... rất kỳ lạ, Cổ chiến trường vốn là một nơi tồn tại ở Thần Vực Đại lục, vì nơi này bùng nổ một cuộc đại chiến kinh thiên động địa, vô số người đã chết, từ đó hình thành nên một Cổ chiến trường. Cho nên theo lý mà nói, nơi này có gì cần chìa khoá để mở? Trong cuộc đại chiến đó, ai lại để lại chìa khoá để mở chứ?"

Diệp Thiên Dật lại trầm ngâm mà lên tiếng: "Nếu nói có một số cường giả, họ để lại truyền thừa của mình trước khi vãn lạc, thế là để lại di chỉ cường giả hắn ta để lại tại Cổ chiến trường. Sau này tiện thì đám hậu bối tiến vào di chỉ, kế thừa sức mạnh và truyền thừa của hắn ta. Nhưng về mặt lý thuyết thì có cơ hội và thời gian này không?"

Anh Vũ Nặc lắc đầu: "Ta cũng không biết. Ban đầu nơi này là nơi đánh Tu La, có rất nhiều rất nhiều người tới. Nếu chưa chết thì về mặt lý thuyết sẽ rời khỏi nơi này ư?"

"Nói cách khác... nơi này đã không cách nào rời khỏi được nữa."

Anh Vũ Nặc nói: "Nếu không cách nào rời khỏi được, nhưng lại khó tránh cái chết, quả thật có thể để lại di chỉ ở nơi này. Đúng, có khả năng đó, vì ta có được thanh kiếm này, cũng chính là chìa khoá của nơi này, cũng tính là một di chỉ. Tiền bối kia có lẽ có liên quan gì tới tiền bối này mà chúng ta có thể mở di chỉ."

Diệp Thiên Dật lắc đầu: "Ừm, xem ra thì chắc là chìa khoá trong di chủ của Cổ chiến trường, ngươi biết ở đâu không?"

Anh Vũ Nặc lắc đầu: "Ta không biết."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!