Anh vợ
Hàng lông mày của Diệp Thiên Dật nhiu chặt.
Hắn trải qua không ít di chỉ cường giả, cũng trải qua đủ loại khác nhau. Nói thật thì khi bước vào mà có một đống bàn và bút mực giấy nghiên, quả thật có chút kỳ lạ.
Chính lúc này, có tiếng động từ trên hư không truyền đến.
"Chào mừng mọi người tới di chỉ của bổn toạ. Kiếp này bổn toạ cũng chẳng có gì để lại, truyền nhân cũng đã tìm thấy, nhưng trong tay bổn toạ có một Huyền Thiên Thánh Khí, nó ở lại đây cũng bôi nhọ sức mạnh cường đại khác, lần này bản tọa sẽ tìm một trong số các ngươi còn sống sót để cho thấy là người giỏi nhất và tặng Huyền Thiên Thánh Khí cho hắn ta."
Ồ...
Tất cả mọi người nghe âm thanh từ hư không này, ai nấy cũng lộ vẻ mặt ngạc nhiên.
"Huyền Thiên Thánh Khí? Là loại Huyền Thiên Thánh Khí nào vậy?"
"Thập đại Huyền Thiên Thánh Khí, trong đó có vài thứ quả thật không biết tung tích, lẽ nào là một trong mấy thứ đó?"
"Chưa chắc. Ở thời kỳ đó còn không có một xếp hạng Huyền Thiên Thánh Khí thật sự, chỉ có cái được gọi là đẳng cấp Huyền Thiên Thánh Khí, rất nhiều năm sau, mặc kệ là đối với ghi chép hay là tung tích của Huyền Thiên Thánh Khí đều đã không còn hoàn chỉnh. Cuối cùng người đời liệt kê được mười loại Huyền Thiên Thánh Khí. Nhưng ý nghĩa thật sự về Huyền Thiên Thánh Khí nhất định không chỉ có mười cái. Cho nên Huyền Thiên Thánh Khí trong miệng vị tiền bối này, chưa chắc là loại mà chúng ta đã biết."
"Vậy cho dù không phải thứ chúng ta đã biết, đây là Huyền Thiên Thánh Khí mà. Nếu có được thì há chẳng phải... hoàn toàn vùng dậy hay sao?"
"..."
Tất cả mọi người đều lộ vẻ kích động.
Chu Khắc Ninh siết chặt nắm tay.
Hắn ta nhất định phải có được.
Huyền Thiên Thánh Khí mà!
Đây là sự tồn tại mà tông môn của hắn ta không có tư cách sở hữu.
Nếu hắn ta có được, nếu hắn ta có thể luôn kiểm soát Huyền Thiên Thánh Khí này, taất nhiên sẽ lên như diều gặp gió.
Diệp Thiên Dật cũng âm thầm ngạc nhiên.
Ôi trời!
Huyền Thiên Thánh Khí.
Hắn tuyệt đối không ngờ chìa khoá của Anh Vũ Nặc lại che giấu một Huyền Thiên Thánh Khí.
"Không ngờ lại là Huyền Thiên Thánh Khí."
Anh Vũ Nặc trầm ngâm một tiếng.
Nàng ta nghĩ lại cũng thấy có hơi hối hận.
Nếu biết trước thì không có chỗ dành cho đám người này.
Nhưng suy đi nghĩ lại thì có lẽ là số mệnh định sẵn.
Nếu chỉ có nàng ta và Diệp Thiên Dật tới đây, chắc thật sự không sống tiếp được.
"Cho nên, bây giờ chúng ta phải làm gì đây?"
Đám đông chau mày.
Chính vào lúc này, phía sau có mấy chục người chạy qua.
"Phù, đuổi kịp rồi, còn tưởng không có cơ hội nữa chứ. Các vị tiền bối, mọi người nói gì vậy?"
Một người đàn ông cười ha hả và nói một câu.
Diệp Thiên Dật chỉ cảm thấy giọng này có vẻ quen thuộc, hắn quay đầu nhìn một cái.
"Ôi trời! Anh vợ ư?"
Diệp Thiên Dật nhìn hắn ta rồi thốt lên.
Bạch Thiên Hạo trừng to mắt mà nhìn Diệp Thiên Dật.
Hiển nhiên hắn ta chắc chắn không ngờ tới đây mà còn gặp được Diệp Thiên Dật.
"Ôi trời!"
Bạch Thiên Hạo cười và nhanh chóng chạt tới ôm mạnh Diệp Thiên Dật một cái.
"Ây da, ta đoán ngươi có thể sẽ tới Cổ chiến trường, nhưng ta tuyệt đối không ngờ, vậy mà Cổ chiến trường rộng lớn như thế vẫn có thể gặp được ngươi. Ha ha ha!"
Bạch Thiên Hạo cười to rồi vỗ vai của Diệp Thiên Dật, trông hắn ta có vẻ rất vui.
"Ta cũng không ngờ nữa. Anh vợ, dạo ở đâu rồi?"
Diệp Thiên Dật cười hỏi.
"Hi hi."
Bạch Thiên Hạo gãi đầu, sau đó cười nói: "Ta đã tìm được một bạn gái, ở tông môn của người ta."
"Ồ? Lợi hại nha, nữ tông chủ hả?"
"À ha ha ha, cũng tương tự như thế."
"Tông môn gì vậy?" Diệp Thiên Dật hỏi.
"Vạn Kiếm Tông."
Diệp Thiên Dật há hốc.
"Ôi trời, anh vợ, nhớ che chở ta nha."
Tuy Vạn Kiếm Tông này không phải tông môn đỉnh cấp nhất của Thần Vực, nhưng chắc chắn cao hơn Trường Sinh Môn một bậc.
Nó thuộc tông môn lớn có máu mặt trong Thần Vực.
Vậy mà người anh vợ này lại tán trúng nữ tông chủ của tông môn lớn, phải nói là tài ba thật.
"Khốn kiếp, ngươi còn cần ta che chở à? Cho dù ông đây có rất nhiều chuyện không biết, cũng có thể hiểu rõ chắc chắn ngươi còn tốt hơn ta."
Diệp Thiên Dật gãi đầu, nói: "Thật sự không có, bây giờ ta rất liêm khiết, chẳng có gì cả."
"Xì!"
Bạch Thiên Hạo tuyệt đối không tin.
Lúc đó ở Hạ giới, tên Diệp Thiên Dật này khoa trương như thế, tới Thượng giới này, tuy cơ duyên của Bạch Thiên Hạo hắn ta quả thật không ít, nhưng Diệp Thiên Dật có thể nhiều hơn.
Hai người này trò chuyện tại đây, người mới thì đang tìm hiểu tình hình.
"Xin giới thiệu một chút, đây là Anh Vũ Nặc, Anh sư tỷ. Lúc trước đã giúp ta rất nhiều tại học viện Hoàng gia Thánh Dương. Anh sư tỷ, đây là một vị đại ca tốt của ta."
Diệp Thiên Dật cười nói.
"Ôi trời!"
Bạch Thiên Hạ không nhịn được mà vỗ vai của Diệp Thiên Dật, sau đó giơ ngón tay cái lên.
"Ngầu nha!"
Hắn ta nói xong, mỉm cười chào hỏi với Anh Vũ Nặc.
Nàng ta cũng gật đầu.
"Em gái nhỏ chắc cũng tới Thần Vực phải không?"
Bạch Thiên Hạo hỏi.
Cách liên hệ của họ tại Chúng Thần Chi Vực có thể hữu dụng, khi tới Thần Vực thì không còn như thế nữa.
Diệp Thiên Dật nói: "Ừm, khoảng thời gian trước có tới, khoảng thời gian đó ta ở Trường Sinh Môn, cũng không có cơ hội gì. Sau khi rời khỏi đó thì nhận được tin của nàng ta, bọn ta liên lạc với nhau."
Dĩ nhiên Diệp Thiên Dật và Bạch Hàn Tuyết liên lạc qua Truyền Âm Phù.
"Ừm, nàng ta sao rồi?"
"Ta đưa vài tầm Truyền Âm Phù cho anh vợ, tới lúc đó ngươi và Tiểu Hàn Tuyết liên lạc với nhau đi. Mọi chuyện cũng ổn."
Bạch Thiên Hạo nhận lấy Truyền Âm Phù và gật đầu: "Ừm, vậy thì tốt, bên này là tình hình gì vậy?"
Sau đó, Diệp Thiên Dật nói sơ qua tình hình tại đây cho hắn ta nghe.
"Ôi trời, Huyền Thiên Thánh Khí!"
Bạch Thiên Hạo không nhịn được mà thốt lên.