Huyền Thiên Thánh Khí
"Lúc trước ta tới đây, tuyệt đối không ngờ, vậy mà nơi này lại có Huyền Thiên Thánh Khí, như vậy cũng phô trương quá rồi đấy!"
Diệp Thiên Dật nhún vai: "Ai nói không phải đâu?"
"Nhưng cũng rất ngượng nha, nơi này có nhiều cường giả đến vậy, nếu bọn họ bắt tay nhau giết chúng ta trước, há chẳng phải nguy hiểm sao?"
Bạch Thiên Hạo cau mày và nói.
"Bình thường mà nói thì không thể, vì trong góc nhìn của họ, có lẽ cũng cần chúng ta."
"Nói cũng phải." Bạch Thiên Hạo gật đầu
Nhưng quả thật cần phải chú ý một chút.
Diệp Thiên Dật liếc nhìn chung quanh.
Chắc có ba người là cường giả Thái Cổ Thần Vương Cảnh.
Một tên cường giả Chu Khắc Ninh mang theo bên người ức hiếp Anh Vũ Nặc.
Người kia hình như là một mình tới đây.
Còn một người thì có vẻ cũng là thiên tài của thế lực nào đó tới đây.
Hình như có ba người này.
Chỉ cần họ không đi chung, vậy thì không phải vấn đề to tát.
Đám người còn lại, cơ bản cũng là một số thiên tài.
Đa số là Thần Minh cảnh, ít có ai là Chân Thần cảnh.
"Bây giờ phải làm sao?"
Có người tò mò hỏi.
Lúc này, trên hư không có giọng nói truyền đến.
"Bổn toạ thích thơ ca, bây giờ các ngươi cần phải ngồi tại đó, mỗi người sáng tác một bài thơ. Thời gian là một nén nhang, bổn toạ sẽ trực tiếp giết hai người có bài thơ không vượt ải, nếu có ai to gan thì thầm với nhau, lén truyền âm, ắt sẽ chết!"
Đám đông: "..."
Công bằng mà nói, chuyện này gây ngạc nhiên.
Đám đông đều tỏ vẻ ngỡ ngàng.
Đây?
Mỗi người bọn họ chắc đều trải qua không ít di chỉ cường giả, nhưng nói thật thì ai có thể nghĩ tới tình huống thế này?
Trong di chỉ cường giả, vậy mà kêu họ lập tức viết thơ?
Đây?
Thật ra, thứ này khiến họ cảm thấy có hơi hốt hoảng.
Hơn năm trăm người, sẽ có hai trăm người viết thơ, viết không hay thì bị giết ngay.
Ai gặp phải tình huống này đâu chứ?
Mọi người đều so thực lực và năng lực, tài hoà cũng có thể trở thành nhân tố quyết định sống chết trong di chỉ?
Nhưng sự thật chính là như vậy.
"Đây?"
Lúc này, có người vui, cũng có người lo.
Ở đây, người có lợi hại đi nữa, đều chưa chắc có tài hoa.
Nhưng nói thật thì đám người từng tuổi này cho dù tài hoa không phải làm người khác ngạc nhiên, bình thường mà nói cũng tương đối lợi hại, chắc không đến mức nói là phải giết chết một trong số hai trăm người.
Tới cảnh giới rất cao, rất nhiều người trong đám cường giả này tiếp xúc một số văn hoá đại loại vậy, vì nội tâm của họ cần mấy thứ này để cảm thấy sự phong phú và thoả mãn.
Dù có tệ đến đâu, kinh nghiệm của họ cũng bày ra trước mặt, ngẫu hứng sáng tác có ưu thế hơn so với những người khác.
"Bên này có quy tắc cụ thể."
Có người nhìn thấy một tờ giấy trên bàn, sau đó lên tiếng.
Rất nhiều người nhao nhao qua xem.
"Theo quy tắc, không thể có bất kỳ giao tiếp nào, nếu không thì phải chết. Hơn nữa cần phải lập tức sáng tác ngay."
"Nhưng nói thật thì vị tiền bối này là nhân vật từ rất nhiều năm trước. Bao nhiêu năm trôi qua, ngoại giới chúng ta có thơ ca gì, hắn ta cũng không biết có phải do chúng ta sáng tác hay không."
Một người trầm tư và phát biểu.
"Ta nghĩ chắc sẽ không xảy ra sơ hở như vậy. E là nếu ai làm như vậy, hậu quả thật sự không cách nào tưởng tượng."
"Ta nghĩ không ai dám đạo thơ ca của ngoại giới. Trừ phi muốn chết, mọi người cũng đâu phải kẻ ngốc. Nhưng nếu quả thật không còn cách nào thì có lẽ phải làm vậy thôi."
"Vậy bây giờ có phải chúng ta phải bắt đầu rồi không?"
"Nhang đốt lên rồi."
"..."
Đám đông nhìn về một hướng, hướng kia không biết từ lúc nào đã bắt đầu đốt nhang lên.
Lúc này tất cả mọi người đều hoảng.
"Mau mau mau, bắt đầu rồi!"
"Mẹ nó! Ai mà trụ được đây, mau lên mau lên!"
Đám đông cũng không dám chần chừ lâu, nhanh chóng nháo nhào tìm một cái bàn mà ngồi xuống.
Diệp Thiên Dật buồn cười chết mất.
Thứ mà hắn không sợ nhất chính là thứ này.
"Anh sư tỷ, có vấn đề gì không?"
Diệp Thiên Dật nhìn sang Anh Vũ Nặc rồi hỏi.
"Yên tâm đi, chắc chắn không có vấn đề."
Anh Vũ Nặc nói.
Ngày thường nàng ta ngoài việc tu luyện, thời gian rảnh thì thích mấy thứ này.
Hết cách rồi, nàng ta có Tai Ách Chi Thể, cho nên nàng ta không thể làm một số hoạt động khác.
Nhưng không ngờ tới đây lại có thể áp dụng được.
Mà anh vợ Bạch Thiên Hạo, Diệp Thiên Dật càng không cần phải lo.
Họ cùng nhau đến từ Hạ giới.
Tuy nói là không thể đạo văn, nhưng đồ ở Hạ giới, nếu không thể dùng ở đây thì cũng không ổn lắm.
Nhưng cũng chưa chắc.
"Anh vợ, ngươi vẫn ổn đấy chứ?"
Bạch Thiên Hạo cười nói: "Đương nhiên không thành vấn đề, chuyện nhỏ."
"Ừm, vậy thì được."
Bắt đầu từ bây giờ, họ không thể thì thầm với nhau, hay nói cách khác, có thể thì thầm với nhau nhưng không thể nói bất kỳ chuyện nào liên quan tới khía cạnh sáng tác.
Diệp Thiên Dật ngồi xuống.
Lúc nãy ở trên hư không, lời của tên cường giả kia đã rõ ràng. Tại đây, ai có thể có được Huyền Thiên Thánh Khí, vậy thì phải xem cuối cùng thì biểu hiện của người nào là tốt nhất. Đồng thời, người này phải sống sót.
"Mẫu thân."
Một người phụ nữ trẻ nhìn một phụ nữ trung niên.
"Ừm, không cần lo, theo những gì ngày thường mình học mà sáng tác một bài thơ là được, vấn đề chắc không lớn đâu."
Người phụ nữ kia thản nhiên nói một câu.
"Dạ, mẫu thân."
Diệp Thiên Dật quay đầu lại và liếc nhìn.
Còn hai mẹ con nhà này ư?
Nhưng họ trông có vẻ cũng không có chỗ nào khác biệt.
Nếu là tu vi thì đều là Chân Thần cảnh, thuộc về mức tương đối thấp.
Xem ra hai mẹ con này chắc là vì muốn tìm cơ duyên một lần nên tới Cổ chiến trường này.
Cũng coi như khá là có dũng khí và quyết đoán.
Nhưng họ suy nghĩ quá đơn giản rồi.
Cho dù ở đây, cuối cùng họ có được Huyền Thiên Thánh Khí kia, thì có thể sống sót mà lấy củ khao nóng hổi này đi hay sao?
"Viết một bài gì đây nhỉ?"
Diệp Thiên Dật trầm ngâm một tiếng.