Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 3176: CHƯƠNG 3175: CHẮC HẮN TA CÓ MANH MỐI (2)

Chắc hắn ta có manh mối (2)

Thậm chí ánh mắt của mấy người do tên Chu Khắc Ninh dẫn theo nhìn hắn ta có gì đó không đúng.

Chu Khắc Ninh chau mày.

"Lẽ nào các ngươi nghi ngờ ta?"

Hắn ta nhìn đám người phía sau rồi hỏi.

Tuy nhiên, họ cũng chẳng nói được gì.

"Là hắn ta, chính là hắn ta! Hắn ta cũng có thuộc tính không gian, ta cảm thấy điều kiện phía trên rất đúng với hắn ta, chính là hắn ta!"

"Chắc chắn chính là hắn ta. Hắn ta luôn đánh lừa dư luận, có ý muốn sự chú ý của chúng ta dồn lên người của người khác, đều là vì che giấu bản thân."

"Hắn ta giết người cũng vì muốn giảm bớt số người. Thứ nhất làm giảm tiến độ điều tra và liên lạc của mọi người. Thứ hai người mà hắn ta đem theo cộng lại cũng mười mấy người còn có một vị Thái Cổ Thần Vương Cảnh, sau khi chết quá nhiều người, nó có thể dễ dàng để nắm bắt số lượng người chỉ định. Hắn ta muốn chỉ định ai thì là người đó!"

"..."

Đôi mắt của Chu Khắc Ninh nhìn hầm hầm vào Diệp Thiên Dật.

"Ông đây giết ngươi!"

"Chỉ định hắn ta. Mọi người mau chỉ định hắn ta."

Có người hét lớn.

"Các ngươi điên rồi sao? Thiếu gia luôn đi chung với chúng ta, toàn bộ hành trình đều ở cạnh chúng ta, cơ bản cũng không có bất kỳ cơ hội ra tay, sao có thể là Ám sát giả?"

Một người đàn ông phía sau Chu Khắc Ninh quát mắng.

"Ta thấy ngươi mới là Ám sát giả."

Sau đó, người kia chỉ vào Diệp Thiên Dật rồi nói.

"Hắn là Ám sát giả. Hắn quả thật có khả năng là Ám sát giả."

Lại có người chỉ vào Diệp Thiên Dật rồi hét lên.

"Hắn có thuộc tính không gian pháp tắc của ta nhìn lén linh đồng, ta có thể thấy hắn có thuộc tính không gian."

Diệp Thiên Dật chau mày.

"Cái gì?"

Lúc này, đám đông hoàn toàn choáng váng.

"Nhưng hắn có vẻ ngoài rất điển trai, vốn không phải kiểu bình thường, không phù hợp với manh mối."

"Mẹ nó. Ai biết được manh mối là thật hay giả, lỡ như là Ám sát giả đánh lừa dư luận thì sao? Một người cũng không thể bỏ qua."

Chu Khắc Ninh phẫn nộ nhìn Diệp Thiên Dật rồi nói: "Ngươi mới là Ám sát giả."

"Giết."

"Giết."

"Mẹ nó. Ai cũng đừng hòng sống."

Bạch Thiên Hạo đơ ra.

"Đi."

Sau đó, Diệp Thiên Dật dẫn theo hắn ta phóng thích thuộc tính không gian trực tiếp trốn đi.

"Đuổi theo. Đuổi theo cho ta."

Một vị Thái Cổ Thần Vương Cảnh nói: "Tên Chu Khắc Ninh này chắc chắn là Ám sát giả. Giêt!"

Trong chớp mắt xung quanh lại hỗn loạn lần nữa.

Cho nên về cơ bản chia thành ba phe.

Một phe dĩ nhiên là đám người của Chu Khắc Ninh. Phe kia là của Thái Cổ Thần Vương Cảnh, họ nghĩ Chu Khắc Ninh là Ám sát giả, còn phe còn lại nghĩ rằng Diệp Thiên Dật là Ám sát giả."

Diệp Thiên Dật và Bạch Thiên Hạo trốn trong một gian phòng.

"Ôi trời! Ta nói Diệp Thiên Dật này, không phải ngươi là Ám sát giả đấy chứ?"

Bạch Thiên Hạo hỏi.

"Sao có thể?"

Diệp Thiên Dật nói.

"Ta cảm thấy chắc chắn ngươi không phải, ngươi cũng không hợp manh mối. Vậy Chu Khắc Ninh đúng rồi nhỉ."

Diệp Thiên Dật cũng lắc đầu: "Ta chắc hắn ta cũng không phải."

"Hả?"

Bạch Thiên Hạo ngỡ ngàng.

"Không phải ngươi nói là hắn ta sao?"

Diệp Thiên Dật nói: "Dưới vẻ ngoài chính nghĩa là tà ác bị Nhân Tộc không thể dung thứ là gì? Nghĩ kỹ lại, thật ra hắnt a vốn không phải chính nghĩa, mọi chuyện hắn ta làm không có chuyện nào là chính nghĩa. Trông có vẻ đang tìm Ám sát giả, nhưng trên thực tế thì hắn ta đang giết người. Tình hình lúc đó, ta cũng là vì không muốn họ hoàn toàn đi chệch hướng nên mới nói như vậy. Chắc có rất nhiều người cũng không kịp suy nghĩ."

"Hơn nữa, ta phải bảo vệ người kia."

"Vương Thế Ngọc?"

Bạch Thiên Hạo hỏi.

"Hắn ta tên Vương Thế Ngọc ư?"

Diệp Thiên Dật trầm ngâm một tiếng, sau đó nói: "Chắc hắn ta tìm thấy manh mối quan trọng nào đó."

Bạch Thiên Hạo chau mày.

Ánh mắt của hắn ta nhìn sang Diệp Thiên Dật.

"Tại sao hắn ta nói với ngươi?" Bạch Thiên Hạo hỏi.

Cho dù hắn ta có thể quả thật biết được manh mối gì đó, nhưng tại sao phải nói với người khác chứ?

Diệp Thiên Dật nói: "Vì bây giờ hắn ta chỉ có thể tin tưởng ta."

"Hả?" Bạch Thiên Hạo gãi đầu.

Bây giờ, tên Vương Thế Ngọc kia vẫn là đối tượng nghi ngờ quan trọng.

Cho dù không có ai nghi ngờ hắn ta, chắc chắn cũng không thể dễ dàng tin tưởng hắn ta.

Nhưng lúc trước, Diệp Thiên Dật cũng tính là có giao hảo với hắn ta, mà lúc ở quảng trường khi nãy còn giúp hắn ta giải vây.

Bản thân hắn ta cũng muốn sống sót, nên đành phải làm như vậy.

"Nói thật thì ngươi là Dạ hành giả phải không?" Bạch Thiên Hạo nhìn Diệp Thiên Dật rồi nói.

Hắn nhìn Bạch Thiên Hạo.

Thật ra Diệp Thiên Dật vẫn rất tin tưởng người anh vợ này. Tuy hắn chưa vỗ mông hắn ta, nhưng Diệp Thiên Dật nghĩ rằng hắn ta tuyệt đối không phải là Ám sát giả.

"Gì vậy?" Diệp Thiên Dật hỏi.

"Xì, đừng giả bộ nữa, ta đã nhìn ra từ lâu rồi. Người chắc chắn là Dạ hành giả, nếu không phải là ngươi, ta sẽ trồng chuối và bị tiêu chảy."

Diệp Thiên Dật: "..."

Hết cách rồi, hắn ta đã nói như vậy, Diệp Thiên Dật cũng không thể tiếp tục giả bộ được nữa.

"Tại sao ngươi có thể chắc chắn ta chính là Dạ hành giả?"

Bạch Thiên Hạo không nhịn được mỉm cười rồi nói: "Ây da, ngươi là người thế nào, ta biết rành quá mà. Lúc trước có người nói ngươi thích hắn ta, ta suy nghĩ điều này tuyệt đối không thể, làm sao ngươi thích đàn ông được chứ?"

"Cho nên, ta nghi ngờ ngươi chắc chắn có nguyên nhân gì đó. Cộng thêm năng lực của Dạ hành giả cần điều kiện nào đó, cách làm của ngươi quả thật quá kỳ lạ, khiến ta phải nghi ngờ ngươi chính là Dạ hành giả."

Diệp Thiên Dật gãi đầu.

"Vậy không phải ta dễ dàng bị lộ tẩy hay sao?"

Bạch Thiên Hạo lắc đầu, nói: "Cũng chưa chắc. Trước mắt, những gì ta hiểu là ngươi vốn không thu hút quá nhiều sự chú ý. Nếu là vậy thì Ám sát giả, chắc cũng chưa chú ý tới ngươi. Nếu hắn ta để ý đến, thế thì bây giờ e là ngươi đã gặp nguy hiểm rồi, chắc chắn không thể theo ta tới đây trò chuyện đâu."

Diệp Thiên Dật gật đầu: "Ta cũng nghĩ như vậy."

"Ám sát giả ở đây." Đột nhiên có người hét lên.

Hai người ngạc nhiên.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!