Anh vợ muốn làm gì?
"Anh vợ, chúng ta chia nhau ra, ngươi xem thử có thể giúp ta tìm tên Vương Thế Ngọc kia không? Ta cảm thấy, chắc chắn hắn ta đã phát hiện gì đó." Diệp Thiên Dật nói.
"Yên tâm."
Diệp Thiên Dật lao ra khỏi cửa sổ nát bét bên kia.
"Đừng chạy!"
Phía trước có một nhóm người đã chặn Diệp Thiên Dật.
"Đi chết đi."
Vì thời gian không còn nhiều, bây giờ rất đông người vì muốn sống tiếp mà đánh mất lý trí. Hiện tại họ muốn giết người có hiềm nghi lớn nhất.
Còn việc sau khi giết người xong cần phải chỉ định, chuyện này chỉ có thể nói sau. Đợi tới lúc họ dùng hai lần cơ hội cho hai người bị nghi ngờ nhất, đối với rất nhiều người bây giờ cũng chỉ có thể làm vậy.
Diệp Thiên Dật là một trong những người bị tình nghi nhiều nhất.
"Muốn chạy ư? Một Chân Thần cảnh còn có thể lật trời hay sao?"
Một cường giả Thần Minh cảnh ngũ giai trực tiếp ngưng tụ sức mạnh tập kích về phía Diệp Thiên Dật.
Diệp Thiên Dật định chuẩn bị ứng phó, đột nhiên phía trước hắn ta xuất hiện một bóng dáng.
"Vương Thế Ngọc!" Hắn nhìn hắn ta với ánh mắt nghi ngờ.
Là người này.
Vương Thế Ngọc quay đầu liếc Diệp Thiên Dật: "Ngươi đi trước đi."
"Ngươi tới gian phòng đó lúc nãy tụ tập tại quảng trường đi."
Diệp Thiên Dật nói xong, trực tiếp biến mất tại chỗ.
Hắn đã trốn.
Thật ra đối với hắn mà nói, đây là một tin tốt. Vậy mà Vương Thế Ngọc lại chủ động tới cứu hắn. Điều đó chứng minh, hắn ta có chuyện muốn nói với mình. Hắn ta không cách nào tin tưởng những người khác.
Bên kia.
Bạch Thiên Hạo đang lang thang trong chiến trường.
Chát...
Đột nhiên hắn ta trực tiếp vỗ mông của một người.
"Con mẹ nó! Tập kích ông à?"
Người kia nghiến răng nghiến lợi và trừng mắt nhìn Bạch Thiên Hạo.
"Chậc..."
Bạch Thiên Hạo ngượng ngùng sờ chóp mũi, sau đó cười toe toét, hỏi: "Người anh em, ngươi từng yêu đương chưa?"
Người kia bị câu nói của Bạch Thiên Hạo làm cho đơ ra.
"Con mẹ nó!" Hắn ta hoàn hồn và gầm thét giận dữ với Bạch Thiên Hạo.
Mà Bạch Thiên Hạo trực tiếp né tránh.
"Coi như ngươi chạy nhanh." Tên võ giả kia nói kháy.
Bạch Thiên Hạo lại chạy tới bên cạnh một người đang xem kịch.
"Người anh em." Hắn ta vỗ vai người đó.
Người kia quay đầu nhìn sang.
"Ngươi từng yêu đương chưa?" Hắn ta nói xong, còn vỗ một cái chát lên mông của tên kia.
"Ôi mẹ nó!"
Người kia mắng một tiếng.
"Đừng nha, đừng vội mắng ta, ta nghiêm túc đó." Bạch Thiên Hạo cười toe toét.
"Ông đây giết ngươi!"
Bạch Thiên Hạo lập tức bỏ chạy.
"Khốn kiếp. Mọi người, nơi này có một tên cuồng vỗ mông. Mẹ nó, vậy mà dám vỗ mông của ông, giết hắn ta!"
"Ông đây lơ là cũng bị vỗ một phát, thật kinh tởm, giết hắn ta!"
"Đúng là biến thái quá mà, tranh thủ lúc loạn mà vỗ mông đàn ông, mẹ nó!"
"Con mẹ nó, giết!"
"..."
Diệp Thiên Dật trốn trong phòng kia chờ Vương Thế Ngọc tới.
Đột nhiên, hắn nhìn thấy một nhóm người chạy vụt qua trước mặt mình, điều này làm cho Diệp Thiên Dật ngỡ ngàng.
Hắn nhìn kỹ hơn.
"Ôi trời, anh vợ? Sao đám người này, ai nấy cũng đều đuổi theo anh vợ? Lẽ nào cảm thấy hắn ta là Ám sát giả?" Diệp Thiên Dật gãi đầu.
Đột nhiên ở trước mặt hắn xuất hiện một trận pháp. Diệp Thiên Dật nhìn chăm chú, sau đó bóng dáng của Bạch Thiên Hạo xuất hiện trong đó.
"Phù, làm hết hồn." Bạch Thiên Hạo thở phào nhẹ nhõm.
"Anh vợ, ngươi làm gì thế?" Diệp Thiên Dật hỏi.
"Không có gì, không có gì. Bọn họ thấy ta chướng mắt nên muốn giết. Thiên Dật à, thời gian không còn nhiều, ngươi phải cố lên. Mặc kệ thế nào, ngươi là hy vọng lớn nhất của bọn ta." Bạch Thiên Hạo vỗ vai của Diệp Thiên Dật và nói.
"Anh vợ, ngươi yên tâm. Ta nhất định sẽ tìm cho ra người."
Bạch Thiên Hạo gật đầu: "Ừm, ngươi tuyệt đối phải chú ý, đừng để Ám sát giả để ý đến mình. Yên tâm đi, chuyện còn lại giao cho ta."
Hắn ta nói xong thì lao ra ngoài.
"Nè, anh vợ."
Diệp Thiên Dật ngạc nhiên, hét to một tiếng.
Sau đó, hắn cũng chạy ra ngoài.
"Mẹ nó, người anh em, mông nảy dữ." Bạch Thiên Hạo lướt qua một người, ra sức vỗ lên mông hắn ta một cái rồi nói.
"Con mẹ nó!" Người kia quát ầm lên.
"Bà mẹ ngươi, có biết kinh không thế, ông đây giết chết ngươi."
"Nè nè nè, chỉ vỗ mông một cái thôi mà, có giận đến mức này không?"
Bạch Thiên Hạo nói xong thì vội bỏ chạy.
Diệp Thiên Dật chau mày nhìn qua.
"Mẹ nó, em gái, mong to thật. Ngầu nha, chắc chắn sinh con trai." Bạch Thiên Hạo vỗ mông một em gái rồi hét to.
"Của em ngươi, mông của bà đây đâu có to như thế, chính vì ngươi vỗ nên sưng lên, bây giờ ngươi vẫn còn muốn vỗ phải không? Mẹ nó!"
Bạch Thiên Hạo: "..."
"Sorry sorry." Hắn ta ngượng ngùng gãi đầu.
"Mẹ nó, anh vợ muốn làm gì thế?" Diệp Thiên Dật lộ vẻ hoang mang.
Diệp Thiên Dật đâu phải kẻ ngốc, hắn có thể nhìn ra anh vợ muốn làm gì.
Hắn ta muốn đem bản thân mình làm mồi nhử, thu hút sự chú ý của Ám sát giả thật. Từ đó cho mình cơ hội và thời gian tìm ra Ám sát giả.
"Điên rồi à, không cần mạng sao?" Diệp Thiên Dật cắn răng.
Hắn có thể hiểu cách làm của Bạch Thiên Hạo, nhưng quá nguy hiểm. Diệp Thiên Dật tuyệt đối không muốn để hắn ta gặp sự cố gì.
Hắn ta là anh trai của Bạch Hàn Tuyết, cũng có người mình thương, tiền đồ tươi sáng. Nếu vì chuyện này mà xảy ra bất trắc, chắc chắn Diệp Thiên Dật không chịu nổi.
Đối với Bạch Thiên Hạo mà nói, mọi chuyện, cơ hội đều giao cho Diệp Thiên Dật.
Hắn ta tin Diệp Thiên Dật.
Nếu mình không ra tay, vậy thì không có bao nhiêu là cơ hội.
Nếu Ám sát giả còn sống tiếp, chắc chắn từng giờ từng phút đều đang quan sát, có thể thấy hành vi của từng người. Người có hành vi kỳ lạ trong mắt hắn ta chính là Dạ hành giả.
Vậy thì, nguy hiểm của Diệp Thiên Dật quá lớn. Tuy hắn ẩn mình không tệ, nhưng hắn ta cần mang lại cơ hội lớn cho Diệp Thiên Dật.
Còn về chuyện bị Ám sát giả giết...