Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 3190: CHƯƠNG 3189: THỔ THẦN CHÂU?

Thổ Thần Châu?

Ánh mắt của Diệp Thiên Dật đại khái nhìn thoáng qua chiến trường.

Quả thật có một số phụ nữ tham gia chiến đấu.

Nhưng...

Hắn cảm thấy không có Diệp Tiên Nhi.

Đây cũng là chuyện hợp lý.

Hắn thôi diễn ra Diệp Tiên Nhi ở cách hắn một ngàn km, chắc ở vị trí cách một ngàn km.

Ở đây tuy đông người nhưng chưa Diệp Tiên Nhi.

Nàng ta có thể ở nơi nào đó cách đây không xa, khoảng mấy chục cây số, có thể trên hàng trăm cây số, vậy cũng không thành vấn đề.

"Nhưng theo lý mà nói, tình hình nơi này chắc cũng sẽ thu hút chị của ta sang đây chứ nhỉ?"

Diệp Thiên Dật suy nghĩ một lúc.

Về mặt lý thuyết cơ.

Chủ yếu phải xem rốt cuộc bên này là vì nguyên nhân gì.

Ngược lại cảnh này khiến hắn cảm thấy có vẻ quen thuộc.

Họ... hình như đang giành một thứ gì đó.

"Ngũ Nguyệt tôn giả, vật này không phải thứ mà ngươi có thể lấy đi. Nếu ngươi không muốn trở mặt với Võ Thần Điện ta thì giao đồ ra đây."

Một vị lão giả hừ lạnh một tiếng, khí thế dâng trào.

Diệp Thiên Dật: "..."

"Võ Thần Điện..."

Trong Thần Vực có thế lực cấp Thiên Hoa Bản nổi tiếng như Nguyệt Thần Cung.

Cho nên, họ là đang tranh giành báo vật xuất hiện tại Cổ chiến trường này ư?

Có thể khiến Võ Thần Điện ra tay, thậm chí mấy chục thế lực này không tiếc tranh giành với Võ Thần Điện, thứ này chắc chắn không phải vật tầm thường.

"Hừ!"

Ngũ Nguyệt tôn giả kia hừ lạnh một tiếng, nói: "Tại đây và Cổ chiến trường, những thứ này ai giành được thì của người đó. Không phải đông người như vậy tối nay giành vật này hay sao? Sao vậy? Lão phu giành được món đồ này ngươi kêu lão phu giao ra ư?"

"Hừ! Vậy thì phải xem ngươi có năng lực để lấy hay không? Lên!"

Sau đó, cường giả của Võ Thần Điện kia giận dữ gầm lên, mấy chục bóng dáng đồng loạt xông tới.

"Người của Ngũ Nguyệt Thiên!"

Ngũ Nguyệt tôn giả kia hét to: "Mang đồ về Ngũ Nguyệt Thiên!"

"Muốn đi?"

Lời vừa dứt, không chỉ là Võ Thần Điện, hàng ngàn người chung quanh đồng thời hành động.

Dĩ nhiên họ không muốn để thứ này bị người của Võ Thần Điện mang đi, dĩ nhiên cũng không muốn trơ mắt nhìn đồ bị người khác lấy mất.

Chỉ cần có cơ hội, bản thân họ, ai mà không muốn có được thứ này?

Diệp Thiên Dật đứng tại đó, nhìn thấy cảnh ác chiến sắp diễn ra, hắn âm thầm cảm thán.

"Đây rốt cuộc là thứ gì chứ? Vậy mà khiến bọn họ đối đầu gay gắt? Vậy mà Ngũ Nguyệt Thiên không tiếc trở mặt với Võ Thần Điện."

Diệp Thiên Dật khẽ trầm ngâm.

Ngũ Nguyệt Thiên này cũng là một tông môn lớn, đương nhiên là hoàn toàn không thể so được với Võ Thần Điện.

Cho nên người của Ngũ Nguyệt Thiên này và người của Võ Thần Điện trái ngược nhau, quả thật cũng khiến Diệp Thiên Dật khá là ngạc nhiên, chỉ có thể nói món đồ này khiến họ đánh mất lý trí ư?

Nhưng, ngược lại cũng không thể nói như vậy!

Họ ở đây náo loạn mâu thuẫn, tranh đoạt bảo vật, cũng là chuyện hợp tìn hợp lý.

Cùng lắm thì họ chính là một số cường giả của tông môn, thậm chí có thể không tính là sự tồn tại đẳng cấp trưởng lão, cho dù họ rất mạnh.

Cho nên mâu thuẫn giữa họ, cũng chỉ là mâu thuẫn, bình thường mà nói giữa họ đánh nhau cũng không dẫn tới ân oán giữa tông môn.

Đương nhiên, nếu thật sự là báu vật lợi hại, vậy thì các tông môn lớn cũng sẽ vì nguyên nhân này mà tấn công thế lực của đối phương.

Cho nên, đánh liều mạo hiểm lớn thế này, cũng phải giành được báu vật này, nó là thứ gì đây?

Trận chiến sắp bắt đầu!

Hàng ngàn Thái Cổ Thần Vương Cảnh lại chiến đấu ác liệt ở vùng lân cận.

Diệp Thiên Dật vốn định bỏ đi.

Tuy hắn muốn ở lại xem thử có thể tìm được Diệp Tiên Nhi hay không, nhưng hắn suy nghĩ, vẫn tự mình đi tìm thì hơn.

Nhưng không biết là thế lực nào, vậy mà phong toả một phạm vi cực lớn chung quanh.

Có thể chính là vì ngăn cản người khác chạy thoát.

Diệp Thiên Dật cũng đang ở trong phạm vi này.

Trừ hắn ra, còn rất nhiều người qua đường cũng đang ở trong phạm vi này.

Diệp Thiên Dật nhanh chóng né đến một vị trí xa một chút.

"Hửm? Diệp huynh? Sao ngươi lại ở đây?"

Đột nhiên có một giọng nói truyền đến từ phía sau của Diệp Thiên Dật.

Hắn quay đầu nhìn.

Vương Thế Ngọc!

Diệp Thiên Dật nhìn thấy hắn ta thì cũng ngạc nhiên.

Họ gặp nhau ở một hướng khác, cùng tham gia di chỉ kia, sao hắn ta cũng ở đây chứ?

Lúc đó trong màn sương đen, hắn ta vẫn chưa đi.

Vì hắn ta không hứng thú với báu vật trong tay của Diệp Thiên Dật, có lẽ hành vi của hắn ta đã ngăn cản hắn ta không đi vì báu vật mà là đi theo Diệp Thiên Dật, tìm cơ hội giết chết hắn đây.

Cho nên khi đó hắn ta bỏ đi.

Diệp Thiên Dật tuyệt đối không ngờ, vậy mà lại gặp hắn ta ở một hướng khác.

"Vương huynh, sao ngươi lại ở đây?"

Diệp Thiên Dật ngạc nhiên hỏi.

Đối với hắn ta, tuy Diệp Thiên Dật không hiểu nhiều nhưng vẫn tương đối yên tâm.

Nhắm vào điểm hắn ta biết mình có được Huyền Thiên Thánh Khí, không chần chừ mà rời đi, Diệp Thiên Dật nghĩ nhân phẩm của người này cực tốt.

Chí ít không phải người đệ tiện.

Tuy giết người đoạt báu vật là chuyện vô cùng bình thường, nhưng có lẽ đối với hắn ta mà nói, hắn ta không thèm làm chuyện này. Hắn ta nghĩ báu vật thì phải dựa vào năng lực của chính mình đạt được.

Đương nhiên, chỉ là tương đối tin tưởng hắn ta, không có nghĩa Diệp Thiên Dật không đề phòng hắn ta.

Vương Thế Ngọc nói: "Sau khi rời khỏi nơi đó, ta nhận được tin nên đuổi theo qua đây, cũng đúng lúc tới nơi này."

Diệp Thiên Dật gật đầu: "Thì ra là vậy, hay chi bằng Vương huynh là người của thế lực nào đó."

Người này có thể kết bạn.

Hơn nữa, Vương Thế Ngọc này là người trong bảng xếp hạng.

Nhưng ngay từ đầu, hắn ta nhìn thấy Diệp Thiên Dật là đã nghi ngờ, nhưng đột nhiên một giây sau, hắn đã hiểu.

Trong tay của Diệp Thiên Dật có Huyền Thiên Thánh Khí, đem vật này trong tay tất nhiên là khoai lang bỏng tay, đám người kia lại biết thứ này đang trong tay hắn, tất nhiên hắn muốn tìm cơ hội rời khỏi nơi đó, thoát khỏi đám người này.

Sau đó, với tốc độ nhanh nhất để tới một hướng khác.

Chẳng qua đúng lúc trùng hợp là hắn tới nơi này.

"Mẫn Nguyệt Cung."

Vương Thế Ngọc nói.

"Mẫn Nguyệt Cung?"

Diệp Thiên Dật nhướng mày.

Hắn tới Thần Vực lâu như vậy, đối với các thế lực lớn nhỏ tại đây cũng có hiểu biết chút ít, nhưng thật sự chưa từng nghe tới cái tên có thế lực như Mẫn Nguyệt Cung này.

"Mẫn Nguyệt Cung? Ta chật sự chưa từng nghe qua."

Diệp Thiên Dật nói.

"Một trong ba mươi sáu cung của Nguyệt Thần Cung."

Vương Thế Ngọc nói tiếp.

Diệp Thiên Dật chau mày: "Ngươi là người của Nguyệt Thần Cung?"

Vương Thế Ngọc cũng có vẻ ngạc nhiên trước phản ứng của Diệp Thiên Dật.

Thân phận này có gì đặc biệt ư?

Hắn ta cũng đâu phải huyết thống trực hệ của Nguyệt Thần Cung, cũng đâu phải nhân vật cường đại đại loại như Thánh tử của Nguyệt Thần Cung.

"Ừm, tính là vậy đi, ta là đệ tử của ngũ trưởng lão Mẫn Nguyệt Cung."

Diệp Thiên Dật: "..."

Một trưởng lão đệ tử trong ba mươi sáu cung của Nguyệt Thần Cung.

Thân phận này cũng cừ khôi.

Nhưng nghĩ ra cũng phải, dù gì cũng là nhân vật của bảng xếp hạng, toàn bộ Đại lục chỉ có mấy chục ngàn người.

Diệp Thiên Dật cũng không vội hỏi han chuyện của Diệp Tiên Nhi, mà nhìn cuộc chiến phía trước, hỏi: "Nơi này có bảo vật gì?"

Vương Thế Ngọc cùng nhìn qua, gât đầu: "Ừm, mấy ngàn vị tiền bối thuộc các thế lực lớn tại nơi này vừa trải qua một trận kinh thiên động địa, lấy được Thổ Thần Châu."

"Thổ Thần Châu?"

Diệp Thiên Dật cau mày.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!