Suy nghĩ của Diệp Thiên Dật
Thổ Thần Châu?
Thổ Thần Châu không phải ở Đồ Đằng chi địa sao?
Trên người hắn còn một thần khí cực kỳ nghịch thiên, thanh Vĩnh Hằng Chi Tâm thần bí của Đồ Đằng chi địa mà Tiểu Tử Nhi đã tặng cho hắn!
Hắn không dám lấy thanh kiếm này ra dùng.
Vì thanh kiếm này, sức mạnh của nó chắc là mười hai Pháp Tắc và Ngũ đại thánh châu.
Bây giờ, một mình hắn đã sở hữu pháp tắc sức mạnh, phép tạo hoá và Linh Hồn Pháp Tắc, e là không ai có thể tin. Cho nên Diệp Thiên Dật cũng không dám lấy ra.
Sức mạnh khác của thanh kiếm này là mười hai Pháp Tắc và Ngũ đại thánh châu trong truyền thuyết, thật là không tưởng.
Trong Ngũ đại thánh châu, bao gồm cả Thổ Thần Châu.
Mà đúng lúc, hắn chưa tìm được Thổ Thần Châu.
Ngũ đại thánh châu, bốn viên đã về vị trí cũ, một viên Thổ Thần Châu còn lại cuối cùng vẫn chưa tìm được. Nhưng khi đó, điều mà Diệp Thiên Dật chắc chắn là Thổ Thần Châu vẫn ở lại Đồ Đằng chi địa. Nhưng hắn cũng nên quay về, cho nên hắn tạm thời cũng không đi tìm Thổ Thần Châu trước, vì quả thật là chưa tìm thấy.
Sau này, có lẽ có cơ hội, có thể quay lại Đồ Đằng chi địa. Tới lúc đó, hắn sẽ đi tìm lần nữa.
Cho nên Thổ Thần Châu của Đồ Đằng chi địa không thể xuất hiện tại đây.
Rốt cuộc chuyện này là sao?
Vì mọi người đều biết, Đồ Đằng chi địa cũng từng là một thế giới được Thời đại Chúng Thần kích hoạt ra, dần dần hình thành một Đại lục khác.
Đồ Đằng chi địa có pháp tắc riêng của nó.
Mỗi người bọn họ chỉ có thể vào trong đó một lần.
Sau khi ra ngoài thì cũng không vào được nữa.
Nhưng Diệp Thiên Dật nghĩ, cũng sẽ có cách thôi.
Cho nên khi đó hắn mới rời đi.
Mà người tại đó, thông qua thế giới bên ngoài mà họ biết, nhưng họ lại không cách nào ra ngoài, chỉ có thể ở lại Đồ Đằng chi địa.
Nghĩ tới đây, Diệp Thiên Dật cũng có chút nhớ tới đám người của Đồ Đằng chi địa.
Nhưng bây giờ mấu chốt ở chỗ tại sao Thổ Thần Châu lại ở đây?
Người của nơi đó không ra ngoài, cho nên cũng không tồn tại khả năng người trong đó mang ra ngoài.
Lẽ nào có người nào đó tiến vào Đồ Đằng chi địa, có được Thổ Thần Châu mang ra ngoài?
Nhưng đây rõ ràng là đồ xuất hiện tại Cổ chiến trường.
Cho nên, về mặt lý thuyết Thổ Thần Châu vẫn luôn ở trong này hàng ngàn năm.
Kỳ lạ, thật là kỳ lạ.
Cho nên Thổ Thần Châu này là giả ư?
Rất có thể là vậy.
Một nhóm cường giả vì một món đồ giả mà ra tay với nhau tại đây.
"Đúng rồi Vương huynh, ngươi biết Thánh nữ Nguyệt Thần Cung ở đâu không?" Diệp Thiên Dật hỏi.
"Thánh nữ điện hạ?"
Vương Thế Ngọc ngạc nhiên nhìn sang Diệp Thiên Dật.
"Chắc nàng ta cũng ở gần đây." Hắn ta đáp.
Diệp Thiên Dật gật đầu.
"Ngươi cũng ái mộ nàng ta ư?" Vương Thế Ngọc hỏi.
"Hả?"
Diệp Thiên Dật ho khan một tiếng.
Vương Thế Ngọc nói: "Không cần phải che giấu làm gì, người ái mộ Thánh nữ điện hạ rất nhiều, không chỉ riêng trong nội bộ Nguyệt Thần Cung, toàn bộ Đại lục, Đỉnh Cấp Thiên Tài, thì có ai mà không ái mộ nàng ta?"
Hắn ta nghĩ Diệp Thiên Dật không phải người của Nguyệt Thần Cung nhưng lại nghe ngóng tin tức của Thánh nữ Nguyệt Thần Cung, vậy chỉ có thể là muốn nhìn thấy khuôn mặt của nàng ta.
Chuyện này quá đỗi bình thường.
"Nhưng Thánh nữ điện hạ tu luyện tâm pháp Nguyệt Thần Chí Cao, cắt đứt thất tình lục dục, mặc định không ai có thể trở thành đối tượng chân ái của nàng ta. Tuy Diệp huynh quả thậ có ngoại hình bất phàm, nhưng cũng vô ích thôi."
"Ha ha ha." Diệp Thiên Dật cười gượng, gật đầu: "Ừm , phải, ta chỉ là muốn nhìn thử xem cũng đủ thoả mãn rồi."
Trong lòng hắn lại thở dài.
Xem ra Diệp Tiên Nhi đã tu luyện đến một trình đột nhất định rồi, e là khó mà quay đầu.
"Ở đây có lẽ có cơ hội bắt gặp nàng ta đó."
Vương Thế Ngọc nói.
"Ừm."
Diệp Thiên Dật gật đầu.
Đại chiến phía trước ngày càng gay cấn.
Nhưng đám cường giả này chắc cũng có mối lo ngại, người chung quanh xem kịch hay bị phong toả tại đây cũng không ít, nhưng họ cũng tuyệt đối cố hết sức tránh làm bị thương nhầm đám người này.
Rất bình thường, tại đây có một số người chưa đạt tới Thái Cổ Thần Vương Cảnh, ai mà không có bối cảnh cường đại chứ? Một khi làm bị thương nhầm, vậy sẽ là chuyện lớn.
Ngũ Nguyệt tôn giả kia bị đám đông vây kích, nhất thời cũng không thoát được, xem ra hắn ta cũng bó tay.
"Thổ Thần Châu!"
Sau đó, Ngũ Nguyệt tôn giả kia giơ Thổ Thần Châu trong tay lên.
Tuy Thổ Thần Châu chưa nhận chủ, nhưng vẫn bùng nổ một cỗ sức mạnh cực kỳ khủng khiếp.
Bỗng chốc phạm vi khổng lồ bị gió cát bao phủ đầy trời.
Mà gió cát đầy trời, trông có vẻ là gió cát bình thường, nhưng hạt bụi này hình như có sức phá hoại vô cùng đáng sợ!
Chỉ đơn thuần là cỗ sức mạnh này, trong tay của tên Đỉnh Cấp Cường Giả này bùng nổ ra, thậm chí còn có thể chặn hàng ngàn người trong một khoảng thời gian.
Diệp Thiên Dật: "..."
Ôi trời!
Hắn ngỡ ngàng.
Mẹ nó!
Thổ Thần Châu này là thật ư?
Cái quái gì thế?
Rốt cuộc là cái quái gì vậy?
Làm sao mà Thổ Thần Châu này là thật được?
"Vương huynh, ngươi có biết chi tiết về sự xuất hiện của Thổ Thần Châu này không?" Diệp Thiên Dật hỏi Vương Thế Ngọc.
Quá ư là kỳ lạ.
Trừ phi tin tức mình nhận được khi đó tại Đồ Đằng chi địa là nhầm lẫn.
Nhưng khi đó, hắn đã thôi diễn thiên cơ.
Chắc sẽ không xảy ra sơ sót đâu.
Tuy lúc đó hắn chưa mạnh như vậy, tin tức thôi diễn thiên cơ không phải rõ lắm, nhưng chí ít chắc cũng là sự thật.
Lúc đó, hắn chỉ biết Thổ Thần Châu ở Đồ Đằng chi địa cũng đủ rồi.
Sao lại xuất hiện tại đây chứ?
"Đây..."
Vương Thế Ngọc lắc đầu: "Ta cũng không rõ lắm. Chắc chín là họ đã phát hiện ra Thổ Thần Châu, sau đó bắt đầu tranh giành."
"Là vong hồn tiền bối nào đó giao ra phải không? Hay là rớt từ trên người ra ngoài?"
Vương Thế Ngọc nói: "Hình như thật sự không phải như thế, có vẻ chính là bị phát hiện ở nơi nào đó."
Diệp Thiên Dật cau mày.
Nếu là như vậy...
Có lẽ hắn đã hiểu.
Lúc trước, Thổ Thần Châu này quả thật ở Đồ Đằng chi địa, Diệp Thiên Dật cũng không thôi diễn nhầm.
Cho nên, quả thật có người mang Thổ Thần Châu ra ngoài, sau đó hắn ta cũng tới Cổ ciến trường này.
Nhưng...
Thứ đó không nên ở trên người hắn ta sao? Tại sao lại rớt ra ngoài?
Lẽ nào là xảy ra chuyện, chết rồi? Trùng hợp làm Thổ Thần Châu rớt ra ngoài?
Diệp Thiên Dật thật sự không hiểu.
Cuộc chiến vẫn tiếp tục diễn ra.
Đôi mắt của hắn tỏ ra nghiêm nghị.
Ánh mắt của hắn nhìn chằm chằm vào Thổ Thần Châu trong tay của tên Ngũ nguyệt tôn giả kia.
Ông trời thật sự đã trêu hắn một phen ra trò.
Thổ Thần Châu đã xuất hiện, xem ra đây quả thật là một tin tốt, nhưng...
Hàng ngàn vị Thái Cổ Thần Vương Cảnh, làm sao hắn có thể giành được nó từ trong tay của đám người này?
Vậy, lùi một bước để nói, cho dù là hắn giành được Thổ Thần Châu trong tay, cho dù hắn vẫn thành công mang Thổ Thần Châu bỏ trốn, bị hàng ngàn người có thế lực cường đại không biết bao nhiêu biết được, từ nay về sau, cảnh ngộ của hắn vô cùng xấu hổ.
Đi lại thật khó khăn.
"Haiz, bây giờ cách tốt nhất chính là để ta biết Thổ Thần Châu này đang rơi vào tay ai. Đợi sau này có cơ hội, ta lại có được Thổ Thần Châu, như vậy mới là an toàn nhất. Nhưng chuyện ngượng ngùng lại đến, nếu thời gian sau này Thổ Thần Châu này lại rơi vào tay người khác, ta không biết thì sao."