Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 3192: CHƯƠNG 3191: THỔ THẦN CHÂU LÀ GIẢ HẢ?

Thổ Thần Châu là giả hả?

Bây giờ quả thật Diệp Thiên Dật tương đối ngượng ngùng và khó xử.

Nhưng suy nghĩ kỹ lại, Thổ Thần Châu này xuất hiện đúng là tốt hơn khi chưa xuất hiện.

Thổ Thần Châu ở Đồ Đằng chi địa cũng chẳng có bất kỳ tin tức hay manh mối gì, cục diện này quả thật khó hơn.

Bây giờ, chí ít Thổ Thần Châu đã xuất hiện tại Thần Vực, đồng thời mọi người đang tranh luận, kết quả có tệ đến đâu, sau đó Diệp Thiên Dật cũng có thể thông qua thôi diễn thiên cơ của mình để biết vị trí của Thổ Thần Châu.

Tóm lại, tình hình bây giờ độ khó của việc lấy được Thổ Thần Châu chắc chắn sẽ nhỏ hơn nhiều so với việc Thổ Thần Châu ở Đồ Đằng chi địa.

Chẳng qua bây giờ điều khiến Diệp Thiên Dật tò mò hơn chính là tại sao nó lại xuất hiện tại đây.

"Đây chính là Thổ Thần Châu ư?"

Vương Thế Ngọc cau mày, nhìn cảnh tượng rung động lòng người kia.

Thổ Thần Châu trong truyền thuyết, quả nhiên danh bất hư truyền.

"Hừ! Ngũ Nguyệt tôn giả, nếu Thổ Thần Châu này thành công nhận ngươi làm chủ, bọn ta thật sự cũng hết cách. Nhưng bây giờ ngươi chẳng qua có thể phóng thích sức mạnh một phần của nó mà thôi. Chút sức mạnh này không đủ lay động bọn ta!"

Cường giả của Võ Thần Điện kia rống to, ánh sáng màu đen trực tiếp xuyên qua trong gió cát.

Đồng thời, phần lớn sức mạnh của cường giả khác cũng đột phá trong gió cát.

Tên Ngũ Nguyệt tôn giả kia cảm nhận được sức mạnh chống lại mình từ mọi hướng, vẻ mặt thay đổi.

"Haiz."

Trong lòng hắn ta thở dài.

Vì Thổ Thần Châu này, hắn ta quả thật đã dốc quá nhiều nỗ lực.

Nhưng trong hoàn cảnh này, hắn ta quả thật không có tư cách mang Thổ Thần Châu đi.

Hắn ta đã rất cố gắng, thật sự không mang nó đi được.

"Hừ! Ta không lấy Thổ Thần Châu đi được, các ngươi cũng đừng hòng dễ dàng có được. Cho dù là có được Thổ Thần Châu, các ngươi cũng phải trả một cái giá nhất định."

Mà tại sao đám người này phải trả giá?

Bản thân đã bỏ cuộc, hắn ta từng cố gắng, nhưng đúng là chẳng còn cách nào.

Vậy để đám người này tiếp tục liều mạng tranh giành đi.

Vù...

Sau đó, tên Ngũ Nguyệt tôn giả kia trực tiếp vứt Thổ Thần Châu trong tay từ trên trời xuống.

"Các người giành đi."

Hắn ta nói xong, trực tiếp né ra.

Mà Diệp Thiên Dật đứng cách đó xa xa, hắn ngẩng đầu, trừng mắt nhìn về hướng Thổ Thần Châu bị vứt đi.

Hả?

"Mau! Giành!"

Đồng thời, số lượng lớn cường giả cũng trực tiếp từ bỏ việc ra tay với Ngũ Nguyệt tôn giả. Dù gì nguyên nhân cơ bản mà họ đối phó hắn ta thật ra đều là vì muốn giành Thổ Thần Châu trong tay hắn ta.

"Mau giành lấy!"

Đám đông nhao nhao lao qua.

Diệp Thiên Dật vươn tay ra, phóng thích linh lực, sau đó bắt lấy Thổ Thần Châu bị vứt đi kia.

Hả?

Thổ Thần Châu trở thành của mình rồi?

Vận may này cũng tốt quá chứ.

Người ta tuỳ tiện vứt đi, nơi lớn thế này, đông người như vậy, đúng lúc rơi vào trong tay mình?

Nhưng...

Diệp Thiên Dật nắm chặt Thổ Thần Châu và chau mày.

Tuy nhiên, chính ngay lúc này, Thổ Thần Châu trong tay hắn, nhưng hắn cũng không có tư cách lấy nó đi.

"Tên nhóc!"

Đám đông cường giả nhao nhao tập trung tới trước mặt của Diệp Thiên Dật và phía trên hư không.

"Giao Thổ Thần Châu ra đây!"

Cường giả của Võ Thần Điện kia vươn tay ra với Diệp Thiên Dật.

Có thể cảm nhận được, tu vi của tên nhóc trước mắt cực yếu, bản thân kêu hắn giao ra Thổ Thần Châu, dĩ nhiên hắn không dám ngỗ ngược.

"Tên nhóc, đưa ta!"

Lại có một vị cường giả nhìn chằm chằm vào Diệp Thiên Dật rồi nói.

"Đưa lão phu!"

"Nếu ngươi không muốn chết, vậy thì giao Thổ Thần Châu cho lão phu!"

Đám đông nhìn Diệp Thiên Dật và thi nhao lên tiếng.

Nơi này quá đông người, nếu không thì chắc chắn đã có người trực tiếp ra tay giết chết Diệp Thiên Dật.

"Vậy rốt cuộc ta phải đưa cho ai?"

Diệp Thiên Dật hỏi.

"Đương nhiên là đưa lão phu."

Tên cường giả của Võ Thần Điện kia quát lên.

"Đưa lão phu!"

"Nếu ngươi dám đưa cho người khác, lão phu giết ngươi."

"..."

Diệp Thiên Dật nhìn họ, sau đó nói: "Các ngươi xem, các vị tiền bối người nào cũng muốn, mà ta đưa cho bất kỳ ai cũng sẽ chọc giận những vị tiền bối khác, ta nên lựa chọn thế nào? Ta không đưa vị tiền bối này, người khác đòi giết ta. Ta đưa rồi, vị tiền bối này cũng muốn giết ta, ta có thể làm sao đây?"

Đám cường giả bọn họ đều tương đối tin tưởng rằng một khi Thổ Thần Châu được chính họ nắm chắc trong tay, vậy cơ bản không ai có thể cướp đi.

Chẳng hạn, Thổ Thần Châu này ở trong tay của đám cường giả của Võ Thần Điện, Nguyệt Thần Cung, người của họ ở khắp nơi cũng đông, dựa vào gì mà không thể cầm chắc Thổ Thần Châu này?

"Như vậy đi. Tiền bối, ta cũng không muốn chọc giận ai, vãn bối vứt Thổ Thần Châu này lên hư không, các vị tiền bối còn lại tự mình giành lấy!"

Diệp Thiên Dật nói xong, cũng chẳng do dự mà dùng sức ném Thổ Thần Châu lên hư không.

Một võ giả Chân Thần cảnh thập giai, dùng sức ném Thổ Thần Châu, tốc độ này, khoảng cách này, chắc chắn là rất phô trương.

Vù vù vù...

Đám cường giả kia đồng loạt lao về phía hư không, xông tới chỗ của Thổ Thần Châu.

Mà khoé miệng của Diệp Thiên Dật lại nở nụ cười.

Thổ Thần Châu đã bị hắn thu vào.

Thổ Thần Châu mà hắn ném đi, chẳng qua là một thứ giống hệt hình dáng và khí tức với Thổ Thần Châu thật. Là trong giây phút hắn ta có được Thổ Thần Châu, phóng thích phép tạo hoá tạo ra hàng giả mà thôi.

Nhưng trong tình hình này, ai có ngờ điểm này?

Ai có thể phát hiện chứ?

Nhìn đám người này tranh giành kịch liêt thế này, thì có thể nhìn ra chẳng ai phát hiện cả.

Vương Thế Ngọc bên cạnh cũng không phát hiện thủ đoạn nhỏ này của Diệp Thiên Dật.

Đám người kia vì tranh giành Thổ Thần Châu giả, lại đánh nhau lần nữa.

Cục diện vô cùng hoành tráng.

"Chà, đúng là phô trương mà."

Diệp Thiên Dật cảm thán.

Trên thực tế, tâm trạng của hắn cực kỳ tốt.

"Tranh giành bảo vật như Thổ Thần Châu này là chuyện bình thường mà."

Thời gian từng phút từng giây tori6 qua.

"Haiz."

Ngũ Nguyệt tôn giả kia đứng tại đó nói với mấy chục tên cường giả phía sau: "Hết cách rồi, cuối cùng Thổ Thần Châu này vô duyên với Ngũ Nguyệt Thiên ta."

"Không sao đâu đại trưởng lão, ngươi đã cố hết sức rồi, thật ra là số lượng cường giả tại đây đông quá."

Ngũ Nguyệt tôn giả nói: "Thật đáng tiếc, nếu lão phu có thời gian để Thổ Thần Châu này nhận chủ, vậy thì có sức chiến đấu và sức phòng ngự cường đại của Thổ Thần Châu hỗ trợ, cho dù đám người này hợp sức lại cũng khó làm lay động lão phu. Chỉ tiếc là không có cơ hội và thời gian."

Chính vào lúc này, vị cường giả của Võ Thần Điện kia dịch chuyển, đột nhiên đi tới sau lưng vị cường giả đang cầm Thổ Thần Châu trong tay, vỗ một chưởng vào lưng hắn ta.

"Phụt..."

Vị cường giả kia phun ra một ngụm máu tươi, Thổ Thần Châu vừa mới đoạt được lại rơi hẳn xuống đất.

"Hừ!"

Tên cường giả của Võ Thần Điện kia vươn tay chụp lấy Thổ Thần Châu.

"Cuối cùng, Thổ Thần Châu này cũng bị ta lấy được."

Hắn ta nở nụ cười mỉa.

"Vậy thì..."

Ánh mắt của hắn ta liếc nhìn đám đông, nói: "Ngược lại ta muốn xem thử, Thổ Thần Châu trong tay bổn tôn, các ngươi ai có thế cướp lấy?"

Hắn ta nói xong, bè phóng thích sức mạnh của Thổ Thần Châu, tuy nhiên...

Ào...

Thổ Thần Châu trong tay, dưới sự phóng thích linh lực của hắn ta đã biến thành hư vô!

"Cái gì?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!