Thổ Thần Châu, quy vị
Rất hiển nhiên, Chiến Vương tôn giả này có vẻ giết người điên rồi.
Bây giờ hắn ta hoàn toàn không để ý tới bất kỳ hậu quả gì.
Dù sao đều đã giết nhiều người vậy rồi, thế thì mọi người cùng giết nhau, cuối cùng người thắng có được Thổ Thần Châu thì có vấn đề gì chứ?
Nay có thể nói ra câu này, cũng là vì hắn ta quả thật tương đối có tự tin.
"Các ngươi có ý kiến gì sao?"
Tên Chiến Vương tôn giả kia liếc nhìn số lượng lớn Thái Cổ Thần Vương Cảnh.
Một vị Thái Cổ Thần Vương Cảnh nói: "Ngược lại thì bọn ta không có ý kiến gì lắm, nhưng không nhất định phải lấy mạng đặt cược."
"Nếu không lấy mạng đặt cược, thì sao có thể giao Thổ Thần Châu ra?"
Chiến Vương tôn giả lên tiếng phản bác.
"Giết!"
"Giết!"
Nhất thời, đám đông trực tiếp hỗn chiến với nhau.
Tuy đây là trận ác chiến, nhưng mục tiêu ưu tiên của mọi người là những người từng chạm vào Thổ Thần Châu bị cường giả cùng thế lực giết.
Vì họ vẫn là những người đầu tiên nghi ngờ.
Họ không giao ra, có một khả năng, đó chính là đã cho người cùng thế lực.
Chí ít đây cũng là một hướng.
Còn về Diệp Thiên Dật, hình như có chút bị lãng quên.
Nhưng họ đánh vẫn đánh, tạm thời chưa có ai chú ý nhiều đến đám hậu bối.
Nếu họ vẫn muốn giết hậu bối, vậy thì lần này lớn chuyện rồi.
Cho nên, trước mắt Diệp Thiên Dật vẫn tính là an toàn.
Diệp Thiên Dật cau mày.
"Nếu tình tiết phát triển theo kiểu này, vậy thì, sớm muộn cũng sẽ tính đến đầu mình."
Diệp Thiên Dật trầm ngâm một tiếng.
Dù gì khi họ tiêu diệt các cường giả cùng thế lực xong mà chưa tìm ra Thổ Thần Châu, vậy thì cho dù khả năng cực kỳ nhỏ trong mắt họ, cũng tuyệt đối sẽ đe doạ đến Diệp Thiên Dật.
Dẫu sao tới lúc đó, hắn chính là người duy nhất từng tiếp xúc với Thổ Thần Châu.
Cho nên Diệp Thiên Dật tranh thủ lúc này hỗn loạn, tìm cơ hội trốn ra ngoài.
"Vương huynh, có chạy không?" Diệp Thiên Dật hỏi Vương Thế Ngọc.
"Chạy? Làm sao chạy? Phong toả không gian cường đại thế này, ngay cả Thái Cổ Thần Vương Cảnh cũng không chạy thoát, hai chúng ta làm sao chạy?" Vương Thế Ngọc hỏi.
"Hơn nữa..."
Hắn ta nói tiếp: "Cũng chưa chắc phải chạy, họ giết thì mặc họ giết, bình thường mà nói, họ sẽ không chạm vào những vãn bối như chúng ta."
"Nhưng ta từng tiếp xúc với Thổ Thần Châu." Diệp Thiên Dật nói.
Ánh mắt của Vương Thế Ngọc nhìn sang Diệp Thiên Dật.
Hắn ta suy nghĩ một lúc.
"Ý ngươi muốn nói, nếu họ mãi không tìm được, khó tránh sẽ nghi ngờ lên đầu ngươi, khó tránh cũng sẽ ra tay với ngươi." Vương Thế Ngọc nói.
Dĩ nhiên Diệp Thiên Dật sẽ không báo tin món đồ hiện đang trong tay mình cho hắn ta biết.
"Nhưng ngươi có cách gì không?"
Vương Thế Ngọc hỏi.
"Có thể thử xem." Diệp Thiên Dật nói.
"Vậy dĩ nhiên là tốt nhất." Hắn ta gật đầu.
Chiến trường bây giờ vô cùng kịch liệt, nhưng không ai có thể chú ý tới động tác của Diệp Thiên Dật.
Để họ đánh nhau lần nữa.
Vẫn chưa đủ.
Trong lòng của Diệp Thiên Dậtđ ang tính toán.
Trận chiến ngày càng khốc liệt.
"Được rồi."
Diệp Thiên Dật trầm ngâm một tiếng.
"Vô Hạn Ảnh Phân Thân!"
Diệp Thiên Dật âm thầm phóng thích Vô Hạn Ảnh Phân Thân. Người đứng bên viên đá này cùng với Vương Thế Ngọc, trên thực tế là phân thân của Diệp Thiên Dật.
Trong cục diện hỗn loạn kiểu này, trừ phi có người luôn dõi theo Diệp Thiên Dật, nếu không thì quả thật không dễ phát hiện.
Mà chính chủ Diệp Thiên Dật đã tới bên rìa phong toả không gian.
Bên ngoài cũng có người.
Chẳng qua ở nơi này, đám Thái Cổ Thần Vương Cảnh chắc cũng không để ý.
Diệp Thiên Dật lấy Chí Trăn Chi Phong ra.
Hắn đã nghĩ kỹ, khi hắn phá vỡ bên này thì lập tức chuồn mất.
Đám người kia chắc trong thời gian ngắn cũng sẽ tương đối choáng váng.
Cho dù họ nghi ngờ Thổ Thần Châu trong tay mình, lúc đó, hắn chắc cũng có thể chạy xa mất rồi.
Nếu là Vương Thế Ngọc, hắn ta là thiên tài của Nguyệt Thần Cung, hơn nữa cũng không liên quan gì tới chuyện này, dĩ nhiên Diệp Thiên Dật không cần quan tâm.
Chí Trăn Chi Phong cứa vào màn chướng không gian.
Trong phút chốc, màn chướng không gian khổng lồ trực tiếp sụp đổ và vỡ tan!
"Cái gì?"
Phong tỏa không gian bị phá vỡ, mọi người đều ngỡ ngác.
"Người nào phá phong tỏa không gian thế?"
"Chạy mau!"
"Chạy!"
Ngũ Nguyệt tôn giả chờ đám cường giả thế lực bị giết, vậy mà bọn họ phát hiện phong tỏa không gian bị phá vỡ, cũng nhanh chóng bỏ chạy!
Hết cách rồi, bây giờ đám người này chính là nghi ngờ Thổ Thần Châu ở trong tay người nào đó trong bọn họ, vậy họ chắc chắn cũng khó mà thoát chết.
Sự vây kích của hàng ngàn Thái Cổ Thần Vương Cảnh, làm sao họ có thể sống sót? Chắc chắn phải tháo chạy!
"Đuổi theo!"
"Đuổi theo cho ta!"
"Đáng ghét, khốn kiếp!"Đáng ghét!"
Đám đông nói kháy.
Một khi mọi người bỏ chạy, ai cũng không biết tới lúc đó thì rốt cuộc Thổ Thần Châu ở đâu.
Rốt cuộc là trong tay đám người kia, hay là trong tay cường giả nào đó trong bọn họ mà cơ bản cũng không nghi ngờ?
Không cách nào phân biệt.
Nhưng trước mắt, dĩ nhiên họ càng nghi ngờ trong tay của đám người của Ngũ Nguyệt tôn giả và cường giả các thế lực khác có Thổ Thần Châu.
"Là ai phá vỡ phong toả không gian?"
Chiến Vương tôn giả nghiến răng nghiến lợi hỏi.
"Là tên nhóc lúc trước."
Một thiên tài của Võ Thần Điện nói.
"Tên nhóc nào?"
"Chính là võ giả Chân Thần cảnh lúc trước ngươi từng hỏi, trong tay hắn không biết cầm linh khí gì đó, chỉ cần một nhát vào kết giới phong tỏa không gian, phong tỏa không gian sẽ vỡ tan!"
"Là hắn!"
Đôi mắt của Chiến Vương tôn giả tỏ ra nghiêm nghị.
Lẽ nào, vậy mà Thổ Thần Châu này ở trong tay hắn?
Rắc rắc rắc...
Chiến Vương tôn giả siết chặt nắm tay.
Là có khả năng.
"Đáng ghét! Vậy mà dám giở trò với bổn tôn."
Hắn ta không nói tin này cho những người khác.
Có lẽ những người khác đuổi theo Ngũ Nguyệt Thiên và cường giả thế lực khác, nhưng hắn ta định đuổi theo Diệp Thiên Dật.
Vì lúc này, hắn ta chợt cảm thấy Thổ Thần Châu có khả năng ở trong tay của tên nhóc này hơn.
"Chạy đâu rồi?"
"Hắn phóng thích không gian chạy rồi."
"Trực tiếp phóng thích không gian chạy rồi?"
Chiến Vương tôn giả càng nghi ngờ Thổ Thần Châu nằm trong tay Diệp Thiên Dật.
"Đồ khốn kiếp. Người đâu, đuổi theo cho tôi!"
Bên kia, Diệp Thiên Dật không ngừng chạy sâu hơn.
"Toang rồi!"
Đột nhiên hắn cảm thán.
Hắn đã chạy rất lâu, nhưng không ngờ phản ứng của đối phương hình như có hơi nhanh, khí tức của sức mạnh không gian mà hắn phóng thích trước mặt giống như bị khoá lại.
Mau chuồn thôi!
Có thể chuồn bao xa thì chuồn, tốt nhất có thể tìm được một nơi tốt để ẩn nấp.
Sau đó, hắn lấy Thổ Thần Châu này ra khảm nạm vào Vĩnh Hằng Chi Tâm.
Nếu như vậy, chí ít có bị bắt, họ tuyệt đối không tìm ra được Thổ Thần Châu.
Còn về việc có ích hay không, để sau hẵng nói.
Tìm một khu rừng, Diệp Thiên Dật chui vào đó.
Hắn lấy Thổ Thần Châu ra.
"Thật sự là Thổ Thần Châu à!"
Diệp Thiên Dật cảm nhận hình vẽ Vĩnh Hằng Chi Tâm trên cổ tay mình rung lên, trong lòng vui mừng.
Sau đó, hắn tế thần khí thực thụ, Vĩnh Hằng Chi Tâm ra.
"Thổ Thần Châu, quy vị."
Thổ Thần Châu và Vĩnh Hằng Chi Tâm lơ lửng giữa không trung, sau đó hoá thành một đạo ánh sáng rót vào trong Vĩnh Hằng Chi Tâm.