Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 3196: CHƯƠNG 3195: NGUY HIỂM

Nguy hiểm

Sự quy vị của Thổ Thần Châu có nghĩa là cường độ của Vĩnh Hằng Chi Tâm lại tăng thêm một bậc.

Chẳng qua trong tình huống bình thường, chắc chắn Diệp Thiên Dật không dễ dàng lấy Vĩnh Hằng Chi Tâm ra chiến đấu.

"Vù..."

Diệp Thiên Dật nhanh chóng cất nó vào.

Vĩnh Hằng Chi Tâm hóa thành một đường sáng chui vào trong cổ tay của hắn, hóa thành một bản vẽ hình thanh kiếm.

Vật này không dễ bị phát hiện.

Cho dù toàn bộ đồ trên người của hắn ý người ta lật tung lên, nhưng cũng không đến mức có thể tìm đến nơi này.

"Dịch dung một chút thôi."

Diệp Thiên Dật suy nghĩ một lúc rồi nói.

Dù gì hoàn cảnh bây giờ của hắn quả thật tương đối nguy hiểm.

Tại cậu chiến trường này, người muốn giết hắn quá nhiều.

Hơn nửa trang rồi hắn còn một quả bom hẹn giờ.

Đó chính là bảng xếp hạng.

Vì sự tồn tại của bảng xếp hạng, cho nên chỉ cần là thiên tài thì có thể trong phạm vi nhất định biết được sự tồn tại của hắn

Và bây giờ vị trí của hắn rất ngượng, vừa bí ẩn vừa rất sâu.

Một khi đám cường giả kia theo thiên tài của bảng xếp hạng tới tìm hắn, chắc chắn có thể biết ở mọi vị trí nào đó có sự tồn tại của thiên tài trong bảng xếp hạng.

Mà thiên tài của xếp hạng một mình tới nơi thâm sâu thế này, chắc chắn sẽ khiến họ nghi ngờ mà tìm tới đây.

Cho nên sau khi Diệp Thiên Dật dịch dung thì đi tới nơi đông người, làm vậy chắc sẽ an toàn hơn.

Nhưng ở trước mặt một đám cường giả, dịch dung của hắn thật sự chưa chắc có thể có đất dụng võ.

Nhưng bình thường mà nói, đám cường giả kia cũng không đến mức sẽ cố tình đi xem có ai trong số rất nhiều người ở đây dịch dung hay không?

Sau đó, Diệp Thiên Dật trực tiếp dịch dung cho mình một phen.

Hắn dịch dung xong, lợi dụng phép tạo hoá thay đổi bộ quần áo. Hắn lẳng lặng đi về phía lúc nãy.

Bên kia, Chiến Vương tôn giả dẫn theo mấy vị cường giả đang trên đường đuổi theo Diệp Thiên Dật, còn dẫn theo thiên tài của Võ Thần Điện của hắn ta.

"Có thể cảm nhận được có người ở đây không?"

Chiến Vương tôn giả hỏi thiên tài bên cạnh.

"Có! Ở hướng đó!"

Tên thiên tài kia chỉ về một hướng.

"Đuổi theo!"

Chiến Vương tôn giả trực tiếp lên tiếng.

Rất có thể là người đó!

"Khoan đã! Hắn đang dịch chuyển với tốc độ nhanh."

Đột nhiên tên thiên tài kia lên tiếng.

"Đang chạy ư?"

"Không!"

Tên thiên tài kia cảm nhận kỹ một phen, đáp: "Không phải đang hạy, đang tiếp cận chúng ta."

"Hả?"

Chiến Vương tôn giả chau mày.

Đang tiếp cận họ?

Theo lý mà nói, nếu là người kia, hắn chỉ biết càng chạy càng xa mới đúng chứ?

Lẽ nào không phải ư?

Bây giờ hướng mà họ đuổi theo, chắc chính là hướng tên kia bỏ trốn.

Hướng mà thiên tài bên mình vừa nói, không phải nói về hướng phía họ, nhưng tổng thể chính là chạy qua phía bên này.

Về mặt lý thuyết, chắc không phải vậy chứ?

"Trước tiên đi xem thử đi."

Chiến Vương tôn giả nói.

"Rõ!"

Sau đó, họ trực tiếp vọt thẳng về hướng của Diệp Thiên Dật.

"Không hay rồi!"

Diệp Thiên Dật cảm nhận được khí tức cường đại từ xa trực tiếp đuổi theo phía mình, hắn chau mày.

Bảng xếp hạng chết tiệt này.

Hắn phải mau lên!

Phía trước có nhiều người trong bảng xếp hạng, chắc trong đó có không ít người.

Người vừa từ chỗ đó ra ngoài, có thể vẫn còn một nhóm tụ tập tại đó.

Vù...

Diệp Thiên Dật tăng tốc qua đó.

Chẳng mấy chốc, hắn nhìn thấy bóng dáng của số lượng lớn người xuất hiện tại đây.

Đám người này đều từ chỗ tranh giành Thổ Thần Châu ra ngoài, số lượng lớn cường giả đều đuổi theo qua đây, dĩ nhiên tồn tại một số người, họ tới để xem kịch.

Diệp Thiên Dật chạy vào trong.

"Vương huynh."

Diệp Thiên Dật cười với một trong số người trong đó và trực tiếp ôm chặt lấy.

"Hả?"

Người kia đơ ra.

"Vương huynh, không ngờ vậy mà lại gặp ngươi tại đây, tốt quá rồi." Diệp Thiên Dật cười nói.

"Vị huynh đài này, ngươi nhìn lầm người phải không?"

Người kia nghi ngờ nhìn hắn.

Lúc này Diệp Thiên Dật mới nhìn kỹ một chút.

"Thật là ngại quá." Diệp Thiên Dật lộ vẻ mặt áy náy.

"Ta còn tưởng ngươi là Vương huynh của mình. Thật lòng xin lỗi."

Diệp Thiên Dật nhanh chóng chắp tay.

"Không sao đâu."

Người kia lắc đầu.

"Tiện thể cho hỏi, tại sao ở đây đông người thế?" Diệp Thiên Dật hỏi.

"À, lúc nãy à..."

Người kia đem những việc mà mình biết đại khái nói cho. Diệp Thiên Dật nghe.

"Thì ra là vậy."

Chính ngay lúc này, Chiến Vương tôn giả và những người khác trở lại đây.

"Là tên nào?" Chiến Vương tôn giả chau mày và hỏi.

"Vãn bối... cũng không rõ. Trong đám đông ở đây có một vài người trong bảng xếp hạng, không chắc người vừa gia nhập là tên nào, nhưng... diện mạo không phải tên kia."

Chiến Vương tôn giả cũng liếc sơ qua.

Quả thật là không có tên đó.

Có khi nào là dịch dung rồi không?

Chiến Vương tôn giả bản tính đa nghi.

Hắn ta cảm giác, có khả năng này.

Thay vì tìm kiếm vu vơ, chi bằng nắm bắt mọi manh mối để tìm cho ra.

Sau đó, Chiến Vương tôn giả vừa đi vào đây vừa nhìn từng người có thể phù hợp tiêu chuẩn, liệu có dấu vết của dịch dung hay không?

Diệp Thiên Dật quay lưng với họ mà nói chuyện với mấy người kia.

Nhưng trên thực tế, hắn luôn lén lút theo dõi phản ứng của đám người bên Chiến Vương tôn giả.

Toang thật rồi.

Vậy mà họ đã đáp xuống đi xung quanh tìm kiếm rồi.

Đến mức này ư?

Thật sự đã nhận ra hắn sao?

Toang rồi.

Trình độ mình dịch dung cỡ này, cơ bản không trốn khỏi

Khi đó, quả thật là thời gian không đủ, nếu không thì chí ít hắn chắc chắn có thể làm ra dịch dung khiến Chiến Vương tôn giả không tài nào nhận ra.

"Hả?"

Đột nhiên ánh mắt của Chiến Vương tôn giả nhìn thấy Diệp Thiên Dật.

Đương nhiên, chỉ là Diệp Thiên Dật đang quay lưng với hắn ta.

Nhưng hắn ta cũng không có gì bất ngờ, sau khi đi qua, thăm dò một lượt những người khác, sau đó quay đầu, đúng lúc có thể nhìn thấy Diệp Thiên Dật.

Lúc này, hắn ta trực tiếp nhìn thấu dịch dung của Diệp Thiên Dật.

"Tên nhóc!"

Một cỗ uy lực cường đại bùng nổ ra từ trên người của Chiến Vương tôn giả.

"Ngươi còn giấu? Giao Thổ Thần Châu ra đây!"

Hắn ta phẫn nộ quát lên với Diệp Thiên Dật.

"Cái gì?"

Đám đông chung quanh nhao nhao lộ vẻ mặt ngạc nhiên.

Là ý gì đây?

"Tiền bối!"

Diệp Thiên Dật phát hiện mình đã bị nhận ra, dĩ nhiên cũng sẽ không tiếp tục giả bộ nữa.

"Thổ Thần Châu vốn không có trong tay của vãn bối. Ngoài ra, vãn bối hy vọng tiền bối có thể làm động tĩnh nhỏ một chút, kẻ địch của vãn bối đang ở cách đây không xa, vẫn mong tiền bối có thể thông cảm."

Diệp Thiên Dật nói.

"Hừ! Đừng hòng giả bộ. Ngươi nghĩ bổn tôn sẽ tin hay sao? Giao Thổ Thần Châu ra đây!"

"Tiền bối, ngươi đang nói gì vậy? Sao Thổ Thần Châu lại có trong tay của vãn bối chứ?"

"Còn giả bộ?"

Một cỗ gió mạnh trực tiếp thổi bay dịch dung của Diệp Thiên Dật.

"Là hắn à."

Một đám người cũng nhận ra Diệp Thiên Dật.

"Cái gì? Thổ Thần Châu trùng hợp bị hắn đánh tráo ư? Không phải chứ? Trước mặt nhiều cường giả như vậy, hắn dám làm ra chuyện này sao?"

"Nếu không thì tại sao Chiến Vương tôn giả tới tìm hắn? Nhưng cũng có một khả năng, Chiến Vương tôn giả không tha cho bất kỳ ai có thể bị nghi ngờ."

Diệp Thiên Dật nói: "Tiền bối, vãn bối không cố làm ra vẻ. Nhưng vãn bối cũng rõ, theo tác phong của ngươi, mặc kệ ta nói gì, chắc tiền bối cũng chẳng tin. Cho dù ta để ngươi kiểm tra khắp người, không tra ra được, ngươi cũng sẽ nghĩ Thổ Thần Châu này bị ta giấu đi, đúng không?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!