Virtus's Reader
Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 1003: CHƯƠNG 1002: BÁO THÙ (1)

“Bảo ngươi gọi thì ngươi gọi đi!” Cố Thanh Phong bắt đầu bóp bong bóng luyện ngón tay.” Hi Hòa tiên hậu không dám nghi ngờ gì, vội vàng lấy cái ngọc bội màu trắng mỡ dê ra, bắt đầu liên hệ với Trọng Minh tiên vương.

Rất nhanh sau đó, trong ngọc bội truyền đến giọng nói lo lắng của Trọng Minh tiên vương.

“Thế nào rồi Hi Hòa? Tạm thời bổn vương không thể nào thoát ra được, các ngươi cứ ở trong đại trận hộ sơn đi đừng đi ra ngoài, chờ ta trở lại rồi nói sau.”

Rầm rầm rầm!

Những tiếng đánh nhau kịch liệt liên tiếp truyền đến.

Rất hiển nhiên, Trọng Minh tiên vương vẫn đang chiến đấu ở chiến trường đồng thời nghe ngữ khi lo lắng của hắn, người đối chiến với hắn tất nhiên cũng không kém.

Nghe như vậy Cố Thanh Phong liền thấy không vui, chuyện gì mà còn quan trọng hơn bổn đế nữa? Còn dám không trở lại?

“Bệ hạ, ta ….... A!”

Hi Hòa vừa muốn nói chuyện thì Cố Thanh Phong đã dùng sức khiến bà ta kêu đau lên một tiếng.

“Hi Hòa! Hi Hòa! Nàng sao rồi? Bên nàng đã xảy ra chuyện gì?” Trọng Minh tiên vương nói với vẻ lo lắng.

“Khặc khặc khặc… Trọng Minh tiên vương, ngươi cứ an tâm ở bên ngoài chiến đấu đi, tiên hậu của ngươi bổn đế sẽ chăm sóc thay ngươi.” Cố Thanh Phong cười như điên nói.

“Cái gì!” Giọng nói phẫn nộ điên cuồng của Trọng Minh tiên vương truyền đến.

âm!

“A!”

“Trọng Minh, chiến đấu với bản tọa thế mà còn dám phân tâm, hôm nay ngươi chắc chắn phải chết!”

Chỉ nghe trong ngọc bội truyền đến một tiếng cười âm lãnh cùng với tiếng gào thảm thiết của Trọng Minh tiên vương, Cố Thanh Phong rơi vào trầm tư thật lâu.

Hình như, có khi nào, bổn đế đã làm sai một chuyện rồi không.

“Bệ hạ, người thế nào rồi! Người đừng dọa ta mà!” Hi Hòa tiên hậu dùng hai tay nâng ngọc bội, lo lắng hét lên.

Nhưng đầu bên kia đã không còn vang lên tiếng của Trọng Minh tiên vương nữa rồi.

Chỉ nghe một tiếng bụp vang lên, hình như là tiếng ngọc bội bị vỡ vụng.

Xem ra ngọc bội trên người Trọng Minh tiên vương đã bị đánh nát.

Cuối cùng thì chiến trường Tiên Vẫn có thứ gì? Lại khiến cho người như Trọng Minh tiên vương cũng rơi vào khổ chiến, sống chết không rõ như thế?

“Bệ hạ! Người mau trả lời ta đi! Bệ hạ!” Hi Hòa tiên hậu vẫn không từ bỏ ý định mà la lên, muốn nghe thấy lại giọng nói quen thuộc kia.

Tâm trạng Cố Thanh Phong rất bực bội, trời đất làm chứng, hắn chỉ muốn bảo Trọng Minh tiên vương mau về nhà thôi, hắn có lỗi à?

Đương nhiên hắn không sai, vậy ai sai?

Bốp!

“Đừng có mẹ nó khóc sướt mướt nữa, mẹ nó trách ngươi hết, ai bảo ngươi đi liên hệ với Trọng Minh tiên vương? Nếu không phải tại ngươi sao hắn có thể phân tâm trong lúc chiến đấu được?”

Đôi mắt Hi Hòa tiên hậu đỏ bừng, trừng lớn chửi ầm lên: “Tại ngươi! Tại ngươi hết! Là ngươi kêu ta liên hệ với bệ hạ, nếu như bệ hạ có xảy ra chuyện gì không hay…”

“Con tiện nhân này! Nếu như người nhà bổn đế xảy ra chuyện gì không hay thì ta nhất định sẽ không bỏ qua cho ngươi!”

Hi Hòa tiên hậu sững sờ trong phút chốc, luôn có một loại cảm giác như lời thoại của mình bị cướp mất rồi.

“Ngươi… Ngươi vô sỉ!”

“Bổn đế vô sỉ? Vừa rồi nếu như ngươi không gọi thì sao? Nếu ngươi không gọi thì hắn đâu có phân tâm?”

“Ta gọi? Nhưng nếu như ngươi không ép buộc thì ta có gọi không”

“Đã là tù binh rồi mà còn dám mạnh miệng!”

Bốp bốp bốp…

Hi Hòa tiên hậu ngoan ngoãn lại rồi, bà ta như một oán phụ khuê phòng bị người ta vứt bỏ, bò trên dường yên lặng rơi nước mắt, về phần vì sao bà ta không nằm, là bởi vì bà ta không nằm xuống được.

Bà ta vừa chảy nước mắt vừa âm thầm nắm chặt ngọc bội, chờ mong có thể nghe lại được âm thanh quen thuộc kia một lần nữa.

“Lấy ra đi!” Cố Thanh Phong trực tiếp cướp lấy ngọc bội.

Nói về sốt ruột, hắn cũng gấp lắm chứ, ai mà không muốn người nhà của mình bình an trở về đâu?

Hi Hòa tiên hậu sốt ruột, ngọc bội đó chính là vật gửi gắm tình cảm duy nhất của bà ta.

“Mau trả lại cho ta!”

Lúc này Hi Hòa tiên hậu mang dáng vẻ giống như chó con bảo vệ đồ ăn, trực tiếp đánh về phía Cố Thanh Phong, chẳng để tâm khoảng cách giữa đôi bên gần đến cỡ nào, bị người ta ăn đậu hủ bao nhiêu, chỉ một lòng muốn cướp ngọc bội lại.

Phù phù.

Cố Thanh Phong thuận thế ngã xuống, dáng vẻ vờ như bị Hi Hòa tiên hậu bổ nhào làm té ngã.

“Trả lại cho ta nhanh lên!”

“Vội vã không thể kìm nổi rồi sao?” Cố Thanh Phong cười một tiếng tà mị.

“Tên khốn nạn nhà ngươi, mau trả ngọc bội cho ta!” Hi Hòa tiên hậu cũng để ý đến động tác và lời nói của mình có hơi không quá thích hợp, nhưng ngọc bội thì nhất định phải có được.

“Muốn ngọc bội? Dễ thôi, để bổn đế…”

Cố Thanh Phong cũng hiểu rằng người nhà vẫn ở trên chiến trường xa xôi, việc này không thể gấp được, việc quan trọng bây giờ vẫn là nên chăm sóc vợ của người nhà trước, tránh cho sau này người nhà lo lắng.

Cũng đâu thể để cho cuối cùng biến thành người nhà ở bên ngoài chiến chinh đẫm máu, khi trở về lại phát hiện thê tử đang ở trong ổ chó được.

Hắn cảm thấy mình phải làm đủ trách nhiệm, an ủi vợ của người nhà cho tốt, không được để bà ta đau buồn quá độ.

Cứ như vậy mà an ủi liên tù tì ba ngày.

Dưới sự săn sóc cẩn thận và tỉ mĩ của Cố Thanh Phong, nổi lo lắng của Hi Hòa tiên hậu cũng được giảm đi rất nhiều.

Ít nhất thì không còn khóc sướt mướt mỗi ngày nữa mà là sức chiến đấu sục sôi, không có việc gì thì phải cố gắng tu luyện, trong mắt tràn ngập ngọn lửa báo thù, mong muốn sớm ngày đột phá lên Tiên vương.

Chương 1002 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!