Cố Thanh Phong nhíu mày: “Xem ra ngươi muốn khiến cho Trọng Minh tiên tộc diệt tộc.” Đôi mắt trống rỗng của Hi Hòa tiên hậu cuối cùng cũng xuất hiện một chút cảm xúc, bà ta bắt đầu khủng hoảng, bắt đầu sợ hãi, run rẩy nói: “Ta đã đồng ý với ngươi rồi, cuối cùng ngươi còn muốn thế nào nữa?”
“Đây chính là thái độ cầu xin người ta của ngươi? Nằm uỵch xuống giường giả xác chết? Không phải ngươi là kiếm tu sao? Cứ múa kiếm trợ hứng cho bổn đế trước đi.”
Hi Hòa tiên hậu cảm nhận được sự khuất nhục từ trước đến nay chưa từng có, bà ta đường đường là kiếm tu một giới, kiếm chính là vũ khí dùng để giết người, đã bao giờ dùng để múa đâu?”
Bốp!
“Múa kiếm nhanh lên, ngươi không nghĩ cho tộc nhân của ngươi sao, Hi Hòa tiên hậu?”
Không còn cách nào, Hi Hòa tiên hậu chỉ có thể chịu khuất nhục.
Bà ta dùng pháp lực ngưng tụ ra một thanh kiếm dài, bắt đầu múa kiếm.
Động tác của bà ta cứng ngắc như con rối bị điều khiển bằng dây, nhưng người đẹp chính là người đẹp, có cứng ngắc hơn nữa cũng khó có thể nén nỗi dung nhan tuyệt sắc, dáng người hoàn mỹ kia.
Mái tóc đen dài theo gió tung bay theo từng động tác của bà ta, lộ ra cái cổ xinh đẹp trắng như tuyết, đùi ngọc thon dài, vòng eo nhỏ nhắn, đôi chân trần trắng như tuyết bước đi nhanh nhẹn trên mặt đất, động hay không động đều vô cùng mê người.
Cố Thanh Phong nhìn mà miệng đắng lưỡi khô, đưa tay kéo tới: “Múa kiếm cũng tạm ổn, tiếp theo đây bổn đế sẽ kiểm tra chút kiến thức cơ bản của ngươi.”
Hi Hòa tiên hậu cực kì sợ hãi: “Ta… Ta không biết.”
Cố Thanh Phong không vui: “Mẹ nó bớt giả ngu cho bổn đế, ngươi và Trọng Minh tiên vương đã tu luyện với nhau không biết bao nhiêu lần, có cái gì mà không biết?”
“Ta nói thật mà, Trọng Minh tiên vương chưa từng chạm vào ta.”
Cố Thanh Phong hơi sững sờ: “Trọng Minh tiên vương là thái giám à?’
“Không cho phép ngươi nói xấu bệ hạ.”
Có thể thấy được Hi Hòa tiên hậu có mối quan hệ rất tốt với Trọng Minh tiên vương.
“Vậy vì sao hắn không chạm vào ngươi? Đối với một giai nhân tuyệt sắc cỡ này, thế mà hắn nhịn được?”
Có thể là do không muốn Trọng Minh tiên vương bị nhục mạ, thế là Hi Hòa tiên hậu đã chầm chậm nói rõ ngọn nguồn mọi chuyện.
Thì ra Hi Hòa tiên hậu là truyền nhân của Tất Phương tiên tộc, bản thế là Tất Phương điểu, chính là thần thú thượng cổ, huyết mạch cực kỳ trân quý thưa thớt, còn cao hơn một cấp so với Trọng Minh tiên tộc.
Đối với loại huyết mạch quý giá cỡ này, Trọng Minh tiên vương không thể không xem trọng cho nên hắn muốn không tùy tiện nhúm chàm Hi Hòa tiên hậu mà dự tính bồi dưỡng bà ta thành tiên vương, đến lúc đó sẽ song tu, dựa vào nguyên âm của Hi Hòa tiên hậu để nâng cao tu vi lên một bậc.
Đồng thời đôi bên đều là tiên vương, sau này nếu như có thể sinh ra con cháu thì tất nhiên cũng là thiêu chi kiêu tử, thiên tư tuyệt đỉnh!
Chính vì có suy nghĩ như vậy cho nên Trọng Minh tiên vương mới mãi chưa chạm vào Hi Hòa tiên hậu, hai người vẫn cứ luôn yêu đương suông mà thôi.
Bây giờ vừa vặn để cho Cố Thanh Phong được lợi.
Cố Thanh Phong kín đáo phê bình chuyện này. Thế mà không phải vợ người ta? Vui vẻ cũng mất đi một nửa.
Hi Hòa tiên hậu ở kế bên cũng thấy hơi lạ lùng, bà ta cũng không rõ vì sao vừa rồi Cố Thanh Phong còn vội vã như vậy nhưng giờ nhiệt tình lại đột nhiên giảm đi phân nửa, chẳng qua cái này đối với bà ta mà nói cũng là chuyện tốt.
Bà ta có thể cố tranh thủ thêm chút thời gian, chỉ cần kéo đến khi Trọng Minh tiên vương trở về hì không cần lo lắng bị thất thân chịu nhục.
“Ngươi mới vừa nói ta múa kiếm cũng tàm tạm vậy thì hãy nghe thử cầm nghệ của ta đi, kỹ thuật đàn của ta còn cao hơn kiếm đạo nữa đó.”
Nói xong bà ta mặc kệ Cố Thanh Phong có đồng ý hay không, trực tiếp tự đi đến cây đàn cổ nằm cách đó không xa bắt đầu đàn tấu.
Đôi tay ngà ngọc nhẹ nhàm vê vỗ trên dây đàn, dáng vẻ đoan trang nhu mì, tiếng đàn phát ra giống như hạt châu rơi trên khay ngọc, âm luật thánh thót lại linh hoạt.
Rất nhanh sau đó, một khúc đàn cũng đến cuối cùng, nhưng Hi Hòa tiên hậu vẫn không dừng lại, tiếp tục đàn thêm khúc tiếp theo.
“Ngươi muốn kéo dài thời gian chờ Trọng Minh tiên vương trở về?” Cố Thanh Phong nói với vẻ thản nhiên.
Phựt!
Đàn đã đứt một dây, lòng Hi Hòa tiên hậu loạn lên, bà ta biết kỹ thuật diễn vụng về của mình đã bị Cố Thanh Phong nhìn ra được nhưng thật sự bà ta không còn cách nào khác.
Lúc này bà ta cứ như con dê đợi bị làm thịt, lúc nào cũng có thể bị ăn, bà ta căn bản không có cách nào quyết định, chỉ có thể yên lặng chịu đựng sự tra tấn của vận mệnh.
“Ta…’
“Không cần vội vã phủ nhận, thật ra bổn đế cũng đang chờ đợi Trọng Minh tiên vương trở về, thật sự muốn xem xem sau khi hắn trở về, nhìn thấy Trọng Minh tiên tộc bị hủy đi trong phút chốc, thấy nữ nhân mình yêu nhất nằm trên giường kẻ khác thì vẻ mặt sẽ đặc sắc như thế nào? Khặc khặc khặc…” Trên mặt Cố Thanh Phong hiện lên một nụ cười.
Hi Hòa tiên hậu thấy thế cũng không thèm viện cớ, nói thẳng: “Ngày tiên vương bệ hạ trở về chính là ngày ngươi chết không có chỗ chôn thân!”
“Khặc khặc khặc… Hẳn là ngươi có cách liên lạc với Trọng Minh tiên vương, bây giờ liên hệ với hắn, hỏi thử một chút xem hắn đi tới đâu rồi.”
Hi Hòa tiên hậu hơi sững sờ, có chút không dám tin vào lỗ tai mình.
Chương 1001 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]