Virtus's Reader
Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 1001: CHƯƠNG 1000: CHA HIỀN CON HIẾU

Sách bản đẹp được thực hiện bởi Nhân Ebook

Zalo: 0945 787 018, bán sách truyện giá rẻ

--------------------------

“Nghĩa phụ! Nghĩa phụ! Hài nhi may mắn không làm nhục sứ mệnh, trước khi Trọng Minh tiên tộc bị hủy diệt toàn bộ đã đóng gói bảo vật lại hết rồi, chuyển đến đây trình lên cho nghĩa phụ.” Chỉ thấy một bóng dáng nho nhỏ chạy tưng tưng tới, trên khuôn mặt béo núc ních còn mang theo nụ cười ngây thơ vô tội, giơ cao một cái càn không giới trong tay lên.

Người đến chính là Cố Vô Ưu.

Vốn dĩ khi Cố Vô Ưu nhìn thấy tình thể của đám người Trọng Minh tiên tộc không ổn thì đã lui về phía sau lưng đám người, đợi đến khi ưu thế của Cố Thanh Phong càng lớn, hắn đã có ý định chạy trốn.

Nhưng chạy trốn thì nhất định phải mang theo đồ, hắn chỉ là một đứa bé, đâu có đồ gì đâu mà mang, chỉ có thể vào trong nhà trộm.

Chờ khi lấy được cũng đủ nhiều rồi đã thấy Cố Thanh Phong dùng tay bắt Tinh Uyên rồi lại nhốt toàn bộ Trọng Minh tiên tộc lại.”

Cố Vô Ưu nhìn thấy cảnh tượng này thì lại càng thêm điên cuồng nhồi nhét của cải, chẳng qua đó không phải là vì mình, mà là cho nghĩa phụ.

Đã đi theo bên người nghĩa phụ lâu như vậy, hắn biết rõ nghĩa phụ thích gì, vì để bảo vệ tính mạng nên hắn đành phải như vậy.

Dù thế nào thì Cố Vô Ưu hắn dựa vào cái gì mà tung hoành được đến nay?

Dựa vào cái nết mượn gió bẻ măng, co được dãn được và nhận giặc làm cha.

Phù phù!

Cố Vô Ưu quỳ rạp bên chân Cố Thanh Phong, hai bàn tay ngắn ngắn mập mập nâng nhẫn Càn Khôn qua khỏi đỉnh đầu.

“Nghĩa phụ à! Hài nhi nhớ người quá! Nghĩa phụ không biết đâu, hài nhi bị Trọng Minh tiên tộc bắt đi, bọn họ ngược đãi con, ép con nhận giặc làm cha nhưng trong lòng Vô Ưu, nghĩa vụ vĩnh viễn chỉ có một người là nghĩa phụ mà thôi! Một ngày là nghĩa phụ, cả đời là nghĩa phụ!

“Người đừng trách con trước kia đã nói những lời kia với người, thật ra đó đều là con diễn cho Trọng Minh tiên tộc nhìn xem mà thôi, để bọn họ nới lỏng cảnh giác với con, bây giờ mới có cơ hội nhân lúc người đại chiến mà vơ vét hết tất cả các bảo vật.”

“Ồ? Diễn thôi? Vậy thì ngươi diễn đạt quá luôn rồi.” Cố Thanh Phong nói với vẻ cười như không cười.

Trong lòng Cố Vô Ưu có hơi giật thót hồi hộp một chút, vội vàng giải thích nói: “Nghĩa phụ, Vô Ưu thề với trời, những lời con nói câu nào cũng là thật cả, con chỉ diễn kịch thôi, chỉ sợ bọn họ nhìn ra hai chúng ta cha con tình thâm, cha hiền con hiếu, lỡ như bọn họ dùng tính mạng hài nhi để uy hiếp nghĩa phụ, vậy thì phải làm sao bây giờ?”

“Hài nhi chết không có gì đáng tiếc nhưng nếu như bởi vì hài nhi mà khiến cho nghĩa phụ bị thương, vậy Vô Ưu ngàn vạn lần khó thoát khỏi tội chết!”

Cố Vô Ưu nói đến làm cho người ta cảm động, tình cảm dạt dào, lệ rơi lã chã.

Hi Hòa tiên hậu đứng kế bên nhìn theo mà ngẩn người.

“Vô Ưu, ngươi…”

“Im ngay! Con tiện nhân kia! Vô Ưu là để cho ngươi gọi à? Trên đời này chỉ có nghĩa phụ mới có thể gọi ta như vậy!” Cố Vô Ưu cười lạnh nói.

“Những ngày qua ta uất ức cầu toàn, cầu đường sống trong khe hẹp chính là vì làm tiện nhân ngươi buông bỏ cảnh giác, đợi nghĩa phụ đến đây cứu ta.”

“Ngươi…” Hi Hòa tiên hậu một câu cũng không nói nên lời, bà ta nhìn Cố Vô Ưu người đang mang đầy sự ghét bỏ trên mặt, lại nghĩ đến đứa bé hiểu chuyện hiếu thuận lúc trước, chỉ cảm thấy giống như là hai người vậy.

“Ừ, không tệ, con ta có lòng quá đi.” Cố Thanh Phong nhận lấy càn khôn giới, lại thuận tiên vỗ vỗ đầu Cố Vô Ưu, dáng vẻ như cổ vũ.

Cố Vô Ưu lập tức vô cùng vui mừng, nhanh nhảu nói: “Không dám nhận sự khích lệ của nghĩa phụ, có thể phân ưu cho nghĩa phụ là vinh hạnh lớn nhất của Vô Ưu.”

“Vô Ưu con đây.”

“Sống vì nghĩa phụ.”

“Những tộc nhân Trọng Minh còn lại sẽ giao cho ngươi quản lý, đừng để xảy ra sơ sót gì.” Cố Thanh Phong thờ ơ ra lệnh.

Cố Vô Ưu vội vàng nhận lệnh, lớn tiếng nói: “Tuyệt đối không để nghĩa phụ thất vọng!”

Nói xong, Cố Thanh Phong đã ôm ngang Hi Hòa tiên hậu đi về phía xa xa.

Cả đám Trọng Minh tộc nhân nhìn tiên hậu nhà mình bị ma đầu ôm đi, trong lòng tràn ngập nhục nhã, bọn họ có thể nghĩ đến tiếp sau đó, Hi Hòa tiên hậu sẽ bị đối xử như thế nào.

Dù sao Hi Hòa tiên hậu chính là đệ nhất mỹ nhân của Trọng Minh tiên tộc, mỹ nhân bực này mà rơi vào tay kẻ địch, không biết còn phải chịu sự nhục nhã đến cỡ nào nữa.

Hoặc là nói, mỹ nhân đến đẳng cấp này, có chịu vũ nhục cũng không có gì lạ.

“Ma đầu! Mau buông Hi Hòa tiên hậu ra!” Một vị tộc nhân của Trọng Minh tộc kéo thân xác chồng chất vết thương không sợ chết mà đứng lên.

Nhưng Cố Thanh Phong lại chẳng thèm để ý đến hắn.

Ầm!

Cố Vô Ưu đứng ở một bên lại nhanh chân đạp một cái, tức mồm mắng to: “Thứ không biết sống chết! Thế mà lại dám can đảm nhục mạ nghĩa phụ đại nhân của ta, muốn chết đúng không!”

“Vũ Văn Vô Ưu cái tên phản đồ nhà ngươi! Đừng quên dòng máu chảy trên người ngươi chính là của Trọng Minh tiên tộc!”

“Thì sao nào? Ta và nghĩa phụ không có quan hệ máu mủ nhưng nghĩa phụ đối với ta ân trọng như núi, không phải là cha để nhưng còn hơn cả cha đẻ!” Giọng Cố Vô Ưu rất lớn, dường như đặc biệt nói cho Cố Thanh Phong nghe vậy.

Nhưng Cố Thanh Phong đã sớm không còn hứng thú nghe nữa, hắn ôm thân thể mềm mại của Hi Hòa tiên hậu biến mất rồi.

Trong một cung điện.

Hi Hòa tiên hậu bị ném lên chiếc giường mềm mại, loạn chiến một trận.

Bà ta cũng không phản kháng, ánh mắt trống rỗng nhìn lên trần nhà, giống như con rối gỗ đã mất đi sức sống.

Chương 1000 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!