Vô số những bàn tay quỷ dữ tợn vẫn không dừng lại mà kéo người vào bên trong cửa lớn, tiếng kêu la thảm thiết, tiếng mắng chửi, tiếng kêu rên không dứt bên tai, Trọng Minh tiên tộc vốn phồn hoa lúc này lại giống như địa ngục trần gian. Không biết là âm thanh hét lên thảm thiết của người nào đã đánh thức Hi Hòa tiên hậu từ trong cơn sụp đỗ, bà ta với đôi mắt đẫm lệ quỳ rạp xuống bên chân Cố Thanh Phong, nắm lấy ống quần hắn nói với giọng cầu khẩn: “Cầu xin ngươi mau dừng tay! Mau dừng tay lại!”
Cố Thanh Phong nhìn chằm chằm nữ nhân đang khóc lóc bên chân mình cúi người xuống, nhẹ nâng gương mặt đầy nước mắt của bà ta lên, nói với giọng dịu dàng: “Đừng nghĩ chết là chuyện quá đáng sợ, trên đời này tất cả đều có bảo toàn, thật ra bọn họ vẫn chưa chết đâu, chẳng qua là chuyển từ trạng thái vật chất sinh linh thành chất dinh dưỡng của bổn đế mà thôi.”
“Bọn họ… sẽ tồn tại cùng bổn đế.”
Những câu nói nhẹ nhàng của Cố Thanh Phong cứ quanh quẩn bên tai Hi Hòa tiên hậu.
Giọng nói kia nghe như êm ái nhưng lại giống như tiếng kêu rên của ma quỷ.
Hi Hòa tiên hậu quên cả khóc, bà ta ngu ngơ nhìn Cố Thanh Phong với ánh mắt mang vẻ không thể tin được, đột nhiên!
Như đã hoàn toàn suy sụp, bà ta gào to: “Tên ma đầu nhà ngươi! Ngươi chính là một tên ma đầu tội ác tày trời! Ngươi sẽ chết không được yên thân!”
“Khặc khặc khặc… Ngươi nói không sai, bổn đế chính là ma mà! Trời không sinh Cố Thanh Phong ta! Ma đạo như đêm dài vạn cổ!”
Sự bất lực tuyệt vọng dâng lên trong lòng Hi Hòa tiên hậu, sau khi giãy dụa một hồi, bà ta mới hạ quyết tâm.
“Không phải ngươi thèm muốn ta lắm sao? Ta đồng ý với ngươi! Cái gì ta cũng đồng ý với ngươi, chỉ cần ngươi bỏ qua cho tộc nhân của ta!”
Sau khi nói ra câu này, phòng tuyến tâm lý của Hi Hòa tiên hậu hoàn toàn sụp đổ.
“Khặc khặc khặc… Đây là ngươi nói đó nha, trước nay bổn đế không ép buộc người khác, nếu như ngươi đã tự nguyện, vậy bổn đế cũng không tiện cự tuyệt ý tốt của ngươi.”
Cố Thanh Phong điên cuồng cười to kéo Hi Hòa tiên hậu từ dưới đất lên ôm vào trong lòng.
Hi Hòa tiên hậu ngơ ngác như một con rối, dường như là quên cả vùng vẫy, giống như đã chịu thua.
Ầm ầm!
Cửa lớn Minh phủ đóng lại, ngàn vạn những bàn tay quỷ dữ tợn tan biến, chỉ còn lại những tộc nhân của Trọng Minh tiên tộc đang đầy rẩy vết thương nằm kêu la la liệt,
Thật ra Cố Thanh Phong chưa hề có ý định diệt sạch Trọng Minh nhất tộc, một bữa ăn no luôn và bữa nào cũng được ăn no hắn chia ra rõ ràng, mổ gà lấy trứng hay tát ao bắt cá là chuyện chỉ có đồ ngu mới.
Tư chất Trọng Minh tiên tộc cũng không tệ, thuộc về chủng tộc thượng đẳng, sau này chỉ cần dốc lòng bồi dưỡng tất nhiên sẽ có thể tạo ra người nhà không ngừng.
“Được rồi, đừng khóc nữa.” Cố Thanh Phong dùng miệng lau đi nước mắt của Hi Hòa tiên hậu, an ủi: “Trọng Minh tiên tộc các ngươi đã tung hoành ở tinh khư thứ sáu này hàng ngàn vạn năm, thế lực bị các ngươi diệt sạch không đếm hết được, sát nghiệt tạo ra cũng vô số kể, theo lý thuyết thì hẳn là đã quen với chuyện giết chóc này rồi, sao chuyện đặt trên người mình thì lại không thích ứng được vậy?”
“Làm yêu quái đâu thể lấy tiêu chuẩn cao để yêu cầu người khác rồi dùng tiêu chuẩn thấp dùng cho bản thân, cái này gọi là tiêu chuẩn kép, có hiểu không?”
Hi Hòa tiên hậu không trả lời lại, giống như con rối đã mất đi linh hồn.
Cố Thanh Phong cau mày: “Bổn đế ghét nhất nữ nhân mang vẻ mặt bi đát, mau cười lên một cái cho bổn đế nào.”
Dường như Hi Hòa tiên hậu không hề nghe thấy.
Ầm!
Tay Cố Thanh Phong lại ngưng tụ ra một cái lỗ đen kinh khủng, không gian bốn phía và tia sáng đều vì nó mà vặn vẹo.
Lực hút khủng khiếp nổ ra từ đó, những tộc nhân Trọng Minh cách đó không xa bị hút hét lên thảm thiết.
Cuối cùng Hi Hòa tiên hậu cũng có phản ứng, vội vàng ngăn hành động của Cố Thanh Phong lại, nói trong hoảng loạn: “Đừng! Ta cười! Ta cười!”
Khuôn mặt xinh đẹp mỹ miều kia của bà ta nặn ra một nụ cười, cánh môi hồng nhuận cứng ngắc cong lên lại cộng với hốc mắc đang đỏ bừng kia khiến cho người ta khó lòng mà phân biệt được bà ta đang khóc hay đang cười.
Nhưng mà mỹ nhân quả đúng là mỹ nhân, không thể không thừa nhận tư thái kiểu điềm đạm đáng yêu hoa lê đẫm mưa lại còn hơi miễn cưỡng vui cười này cũng đẹp đến làm người ta nao lòng, thậm chí còn có nhiều hơn một loại vẻ đẹp khác nữa.
Khiến cho Cố Thanh Phong cảm thấy cực kỳ thỏa mãn.
Giống như đàn ông khi gặp một cô gái quá trời đáng yêu thì chỉ muốn đánh cho khóc, Cố Thanh Phong nhìn thấy loại tiên tử cao cao tại thượng này hầu như hắn cũng muốn đánh bà ta rớt xuống nhân gian, nhún vào vũng bùn, nhìn cả người bà ta đầy bùn, lộn xộn không chịu nổi.
Lúc này, Cố Thanh Phong chợt nhớ tới ở thời hiện đại có một vị chuyên gia đã dạy cách rèn luyện ngón tay tốt nhất chính là xoay hạch đào hoặc hạt châu gì đó, nhưng nếu như điều kiện có hạn thì thật ra cũng có thể chọn dụng cụ cấp thấp hơn, chính là bóp bong bóng.
Đổ nước vào trong quả bong bóng khiến cho nó vừa to vừa tròn nhưng không nên đổ quá đầy, dùng tay bóp bóp mềm mềm lại còn mang theo tính đàn hồi, đong đưa theo ngón tay, bong bóng cũng sẽ lắc lư theo ý mình đồng thời khi mình tăng nhẹ lực lên đó, sẽ có cảm giác nó bị lún vào, giữa các ngón tay còn có bong bóng tràn ra.
Đang lúc Cố Thanh Phong đắm chuyền trong chuyện cái bong bóng thì đột nhiên có một giọng nói từ xa xa truyền đến.
Chương 999 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]