Virtus's Reader
Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 999: CHƯƠNG 998: DÙNG MỘT TAY NÂNG TINH UYÊN VẠN TRƯỢNG (1)

Dưới Tinh Uyên, một bóng dáng một tay chống trời, bóng dáng bị một bóng đen khổng lồ bao phủ, chỉ có đôi mắt là toát ra tia sáng đáng sợ xuyên qua bóng tối, thu hồn nhiếp phách, tóc đen điên cuồng bay múa trên không trung, áo đen phấp phới, tiếng cười kinh khủng vẫn còn quanh quẩn. Cảnh tượng này giống như đã trở thành vĩnh hằng, bóng dáng khí phách hùng vĩ bao la đã mãi mãi khắc sâu vào trong tâm trí của mỗi một tộc nhân của Trọng Minh tiên tộc, không thể xóa nhòa.

Phù phù!

Một vị trưởng lão mang vẻ mặt tuyệt vọng vặn vẹo quỳ rạp xuống đất, ông ta như điên cuồng mà run rẩy: “Đây… Loại tồn tại cỡ này sinh linh có thể chiến thắng thật hay sao?’

Sự điên cuồng của ông ta dường như cũng lây qua cho những người khác.

Lại một vị trưởng lão điên cuồng gào rú: “Chạy mau! Nếu không chạy tất cả chúng ta đều sẽ chết!”

“Khặc khặc khặc… Muốn chạy?”

Cố Thanh Phong bỗng nhiên vung tay lên, Tinh Uyên chứa đầy trọng lực bị hắn quăng lên không trung treo trên nền trời.

Một giây sau, ầm ầm!

Chỉ thấy cái Tinh Uyên dài ngàn vạn dặm kia ầm vang vỡ vụn, hóa thành bột phấn đầy trời, cùng lúc đó, một luồng trọng lực vô hình tản ra hóa thành một cái lồng ánh sáng màu đen nhạt, bao phủ tất cả tộc nhân Trọng Minh tiên tộc trong đó, lấp kín đường lui của bọn họ.

Lòng ánh sáng màu đen nhạt mỏng như giấy kia nhìn qua như vỏ trứng gà không thể chịu nổi một kích, nhưng những người chuẩn tiên vương có thể bước dài đoạt mệnh kia cho dù có sử dụng hết tất cả sức lực cũng không có cách nào rung chuyển được xíu xiu.

Cố Thanh Phong hài lòng nhìn cái luồng ánh sáng màu đen nhạt kia, cực kỳ thích thú với năng lực mới của mình.

Vừa rồi một kích do đám người kia gia trì xuống Tinh Uyên đã làm cho hắn thành công thu được thể chất đại diện cho cực hạn trọng lực Vạn Trọc Trấn Ngục thể!

Từ khi hỗn độn sơ khai, thanh khí lên cao thì hóa thành trời, trọc khí nặng nên hạ xuống, bởi vậy cái gọi là thiên thanh địa trọc chính là như thế.

Trọc là đại diện cho mặt đất, mà cái cơ bản nhất của trọc thể hiện ở trọng lực.

Tinh Uyên được sinh ra ở tinh hoa trong ngàn vạn trọc khí, cực hạn của trọc, đỉnh của trọng lực!

Vạn Trọc Trấn Ngục thế chính là đại diện cho cực đại của trọc.

Vòng trọng lực bảo hộ vừa mới ngưng tụ ra chính là sức mạnh cơ sở của Vạn Trọc Trấn Ngục thể.

“Đều hóa thành chất dinh dưỡng hết cho bổn đế đi! Khặc khặc khặc…”

Cố Thanh Phong điên cuồng cười to, cửa lớn minh phủ ở phía sau lại có vô cùng vô tận những bàn tay quỷ dữ tợn vươn ra, phô thiên cái địa che lấp toàn bộ hư không chộp tới đám người Trọng Minh tiên tộc đang chạy trối chết.

Tộc nhân của Trọng Minh tiên tộc hết người này đến người khác bị ném vào đại môn minh phủ chuyển hóa thành chất dinh dưỡng cho Cố Thanh Phong, nụ cười trên mặt hắn càng thêm dữ tợn, ma quang trong mắt cực mạnh, cơ hồ sắp che lấp cả mặt trời.

Cảm giác toàn thân tràn ngập sức mạnh này khiến cho hắn cảm thấy sung sướng không nói nên lời, cả người hoàn toàn bị me hoặc trong khoái cảm tràn ngập sức mạnh.

Điều mà người tu luyện chính phái kiêng kỵ nhất là trầm mê trong sức mạnh, biến thành nô lệ của sức mạnh, đó chính là biểu hiện của rơi vào ma đạo.

Nhưng Cố Thanh Phong vốn dĩ cũng không quan tâm đến điều này, hắn không rõ vì sao đã có được sức mạnh rồi lại cố khắc chế, nếu đã như vậy thì vì sao lại muốn truy cầu sức mạnh?

Nếu như ngươi đã có được sức mạnh mà còn cần khắc chế, không thể thật sự là chính bản thân mình, vậy tức là sức mạnh của ngươi còn chưa đủ, thế gian này luôn có vài khuôn mẫu có thể buộc chặt ngươi, đợi khi ngươi có được đầy đủ sức mạnh thì sẽ phát hiện rằng cái chó má gì cũng đều là nô lệ của sức mạnh.

Thứ đại diện cho ngươi chính là sức mạnh bản thân! Tất cả mọi người đều là nô lệ của ngươi!

“Ma đầu, ngươi mau dừng tay!” Hi Hòa tiên hậu cực kì bi thương hét to lên, bà ta không trốn đi, không hề từ bỏ tộc nhân của mình.

Hi Hòa tiên hậu giơ trường kiếm trong tay lên, đâm về phía Cố Thanh Phong hết kiếm này đến kiếm khác.

Keng keng keng!

Tia lửa bắn ra tung tóe, trên kiếm của bà ta cũng đã xuất hiện mấy vết nứt.

Cố Thanh Phong đã có được Vạn Trọc Trấn Ngục thể, thể phách đã sớm đạt đến một loại trạng thái khó có thể tưởng tượng được rồi.

Răng rắc!

Kiếm gãy.

Hi Hòa tiên hậu vẫn còn đâm hết kiếm này đến kiếm khác về phía Cố Thanh Phong, nước mắt đã làm đôi mắt bà ta nhòe đi, lệ cứ hết giọt này đến giọt khác lăn dài trên gương mặt xinh đẹp, bà ta như con rối bị mất đi linh hồ, chỉ biết phải quơ kiếm.

Dù là không thể chiến thắng kẻ thù, cho dù lạch trời khó vượt qua được, cho dù sức mạnh đã không còn lại bao nhiêu nhưng bà ta vẫn đang cố vung kiếm.

Trong miệng lập đi lập lại một câu: “Dừng tay! Dừng tay!”

Cuối cùng…

Lại thêm một tiếng răng rắc.

Thanh kiếm đã gãy kia cũng như chiếc gương hoàn toàn vỡ vụn, hóa thành mảnh vụn đầy đất.

Hi Hòa tiên hậu ngơ ngác nhìn chuôi kiếm trong tay rồi lại ngẩng đầu nhìn Cố Thanh Phong không bị thương chút nào kia.

Cố Thanh Phong lễ phép mỉm cười lại bà ta.

Bịch!

Giống như bị rút hết sức lực, Hi Hòa tiên hậu tê liệt ngã xuống bên chân Cố Thanh Phong, bất lực khóc rống lên.

Nhưng, tất cả sự giết chóc trên thế gian này cũng sẽ không bởi vì vài tiếng thút thít mà ngưng hẳn.

Trận giết chóc vẫn còn tiếp tục.

Chương 998 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!