Sát ý trong lòng bà ta đã đặt đến cùng cực, bởi vì cái giả phải trả quá lớn rồi. Cái giá cho chuyện trấn áp Cố Thanh Phong, cho dù là Trọng Minh tiên tộc cũng không thể tiếp nhận nổi, sau trận chiến này, sự phát triển của Trọng Minh tiên tộc ít nhất cũng phải lùi lại hàng triệu năm.
Không chỉ bởi vì vô số tộc nhân đã chết mà còn là bởi vì Trọng Minh tiên tộc xây dựng trên Tinh Uyên, mượn nhờ sự thần kỳ của Tinh Uyên nên mới phát triển nhanh chóng được như thế.
Nhưng hôm nay Tinh Uyên bị tế ra, đây cũng đại diện cho công sức tích góp hàng ngàn hàng vạn năm đã bị phá hoại chỉ trong chốc lát, tất cả bí cảnh, động thiên linh tuyền dược điền vân vân, đều sẽ bị hủy hoại sạch sẽ.
Điều này khiến cho Hi Hòa tiên hậu có thể nào không hận cho được?
Bốp bốp bốp…
Cố Thanh Phong vỗ tay khen ngợi, vừa cười tà mị vừa nói: “Con người bổn đế luôn coi trọng sự công bằng nhất, ngươi muốn vĩnh viễn trấn áp bổn đế vậy bổn đế có ép lại ngươi vĩnh sinh vĩnh thế thì cũng không phải là điều quá đáng đúng không?”
“Sắp chết đến nơi rồi còn mạnh miệng, tất cả các trưởng lão nghe lệnh, trấn ma!”
Sau khi Hi Hòa tiên hậu quát một tiếng.
Ầm ầm!
Tiếng vang đinh tai nhức óc vang lên, ngay lập tức, tất cả mọi người đều cảm thấy tai như bị điếc.
Dưới sự điều khiển của mọi người, tòa Tinh Uyên vô bến vô bờ kia giống như bầu trời sập xuống, mạnh mẽ đè về phía Cố Thanh Phong.
Quả thật đúng là một cảnh tượng tận thế ập đến. Tinh Uyên ép xuống, tất cả mọi thứ ngăn cản nó bất luận là hư không hay không khí toàn bộ đều bị sức mạnh khủng khiếp nghiền ép thành chân không.
Một kích này mang theo hi vọng của toàn bộ Trọng Minh tiên tộc.
Đối mặt với một kích kinh khủng thế này, đến cả tiên vương cũng không dám lấy cứng đối cứng. Cố Thanh Phong phấn chấn phát ra một tiếng cười khẽ.
Chỉ thấy hắn duỗi bàn tay phải trắng trẻo thon dài ra, vươn về phía Tinh Uyên.
So với Tinh Uyên thì bàn tay kia đúng là giống như mặt trời so với con kiến, vốn không phải là sự tồn tại cùng một đẳng cấp.
Ánh mắt nhóm người Hi Hòa tiên hậu lộ ra vẻ vui mừng.
Bọn họ vạn lần không ngờ tới thế mà Cố Thanh Phong tên ma đầu này lại khinh thường Tinh Uyên đến thế, đây là thứ mà đến cả tiên vương cũng không dám đỡ vậy mà hắn lại đưa tay ra bắt, đây không phải là muốn chết thì là cái gì?
Điều bọn họ sợ nhất chính là Cố Thanh Phong lại thi triển ra ma pháp quỷ dị gì đó tránh khỏi vòng công kích của Tinh Uyên chứ đâu hề nghĩ đến trên đời này lại có người có thể ngăn cản được Tinh Uyên.
Bây giờ thì hay rồi, tên ma đầu cuồng ngạo tự phụ này lại tự chui đầu vào lưới.
Vào lúc mọi người nghĩ đã nắm chắc thắng lợi trong tay.
Một cảnh tượng quỷ dị đã xảy ra.
Lúc bàn tay của Cố Thanh Phong nhẹ nhàng chạm vào Tinh Uyên, Tinh Uyên đang rơi xuống với tư thế không ai có tể cản được thế mà lại dừng lại một cách quỷ dị!
Không sai, chính là dừng lại!
Tất cả mọi người đều không dám tin vào hai mắt mình, đầu óc trống rỗng gióng như ở hiện đại nhìn thấy một người giơ tay nâng địa cầu lên vậy.
Không thể tưởng tượng được! Không thể tin nổi!
“Bắt… Bắt được rồi?” Hi Hòa tiên hậu thốt lên với vẻ hoảng sợ theo bản năng, cánh môi hồng nhuận khẽ nhếch lên, đôi mắt xinh đẹp cũng trừng to.
“Chuyện này sao có thể được!” Một vị trưởng lão cũng nghẹn ngào hô lên, như điện như dại.
Những người còn lại thì mất hết âm thanh hệt như câm điếc, hồn vía lên mây.
“Trình độ chỉ có nhiêu đây thôi ư?” Giọng nói mang theo sự thất vọng của Cố Thanh Phong truyền ra khắp toàn trường.
Sau khi Hi Hòa tiên hậu nghe xong thì đột nhiên bừng tỉnh: “Mọi người đừng để bị cảnh tượng trước mắt làm cho mù mịt, cho dù hắn có thể bắt được Tinh Uyên thì như thế nào? Chắc chắn trọng lực cực hạn trên Tinh Uyên sẽ nghiền chết hắn, làm hắn không thể động đậy xíu nào, bây giờ chính là thời điểm tốt nhất để giết chết tên ma đầu này! Ra tay!”
Bảy vị trưởng lão còn lại cũng ào ào tỉnh ngộ, cố ép sự chấn động trong lòng mình xuống, đi theo Hi Hòa tiên hậu phóng về phía Cố Thanh Phong.
Bọn họ đều sử dụng thần thông tiên pháp mạnh mẽ nhất của bản thân, ý đồ một lần diệt luôn Cố Thanh Phong.
Rầm rầm rầm!
Tiếng vang từ các loại thần thông tiên pháp phát ra, lớn như biển cả, tiên quang sáng bừng trời.
Sức mạnh kinh khủng như dòng thác lũ rót xuống tầng chín tầng trời trên ngân hà, che khuất bầu trời, lại như thần hỏa luyện từ thương khung, thiên trụi bát hoang.
Từng luồng sức mạnh kinh khủng tung hoành bốn phía, mảnh trời đất này như bị cắt đứt, như muốn sập rồi hủy diệt, như ngày tận thế đã đến vậy.
Đối mặt với một kích hợp lực của mọi người, khóe môi Cố Thanh Phong chợt giương lên lộ ra hàm răng trắng, hắn duỗi cánh tay trái còn sót lại đối kháng với sức mạnh kinh khủng như thác lũ kia, nhẹ nhàng đỡ lấy một chút.
Ầm!
Tất cả công kích đều như đụng phải lỗ đen, trong phút chốc đều tan biến không còn thấy nữa.
Không ai có thể hiểu được tâm trạng của đám người Hi Hòa tiên hậu lúc này, chỉ thấy bọn họ vốn đang ở thế xông lên trong phút chốc đã dừng cả lại, ai nấy đều như thất hồn lạc phách ngu ngơ đứng nguyên tại chỗ, khẽ thốt lên “Không thể nào”.
Lúc này, tiếng cười cuồng vọng của Cố Thanh Phong vang lên toàn trường.
“Khặc khặc khặc… Cho dù có dùng một tay nâng một vạn cái Tinh Uyên thì bổn đế cũng vô địch thế gian như thường!”
Chương 997 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]