Đương nhiên sau khi tin tức này bị truyền ra, Cố Thanh Phong không nhịn được mà cười, mấy thế lực tiên vương này đúng là đã cao cao tại thượng quá lâu, tự cho rằng bản thân mình không ai động tới được. Thực lực như sắt thép đã bày ra trước mặt bọn họ thế mà bọn họ lại úp cho hắn một cái cớ nói cái gì mà nội ứng ngoại hợp với Cố Vô Ưu?
Cũng được, nếu đã như vậy thế thì đây là thời điểm hắn đến đập nát vẻ bề ngoài cao ngạo của bọn họ.
Chỉ là, trước tiên nên đi tìm ai đây?
Cố Thanh Phong suy nghĩ, hay là cứ ưu tiên phụ nữ trước đi.
Lưu Vân tiên vương vậy!
...
Lưu Vân tiên vực.
Đây là một mảng biển mây rộng lớn, yên tĩnh xinh đẹp, giống như tiên cảnh nhân gian.
Bên trong biển mây thỉnh thoảng sẽ có giao long bay lên, trên đó còn có tiên hạc giương cánh, cất giọng ca vàng.
Trên biển mây này, có một mảnh lục địa cực kỳ to lớn, trên đó xây dựng một tòa thành trì cổ xưa.
Lưu Vân tiên thành.
Trong tòa thành này cực kì náo nhiệt, phồn hoa đô hội, hương thơm màu sắc giăng khắp nơi trên đường phố, những kiến trúc cổ xưa nối tiếp nhau mọc lên khắp nơi, trong đó còn có hình ảnh các tiên nhân cưỡi mây đạp gió hay là đang ngự kiếp phi hành, quá là yên ả.
Nhưng mà, tiệc vui chóng tàn…
Một ngày này, trên bầu trời Lưu Vân tiên vực bỗng nhiên tối sầm lại, trời cao mây đen ngùn ngụt, sấm sét vang dội, mua rền gió dữ.
Trong gió còn mang theo một mùi tanh nữa.
Vô số tiên nhân ngẩng đầu lên nhìn trời, lòng sinh ra cảm giác không ổn lắm, chỉ thấy hôm nay có chút dị thường.
Đột nhiên những tiếng sấm vang lên càng thêm dày đặc.
Tí tách.
Trời bắt đầu mưa.
Mùi tanh trong không khí cũng càng đậm hơn.
Có người nghi ngờ nói: “Sao trong nước mưa này lại có mùi tanh vậy?” Trong lúc nói chuyện, hắn sờ sờ khuôn mặt ướt nhẹp của mình một cái, đưa tay ra xem.
Trong phút chốc hắn đã sợ hãi: “Máu! Sao lại có máu được? Chẳng lẽ ta bị thương?”
Hắn vội vàng sờ sờ cái mặt nhưng không phát hiện bất kì vết thương nào, nhưng sau khi vuốt loạn thì vết máu lại càng nhiều hơn.
Lúc này cuối cùng hắn cũng đã nhận ra được vấn đề, nói với vẻ mặt kinh sợ: “Không phải là máu của mình! Đây chính là nước mưa! Là mưa máu! Gió tanh mưa máu.
Người phát hiện bất thường không chỉ có mỗi mình hắn mà đồng thời, tất cả mọi người đều phát hiện ra.
Một vài người có tu vi thấp bắt đầu khủng hoảng, gió tanh mưa máu, đây là điềm không may!
Những người có tu vi cao thâm thì lộ ra vẻ mặt nghiêm trọng, bọn họ hiểu rất rõ một vài tiên nhân có thiên phú dị bẩm ra đời thì trên trời cũng sẽ có dị thượng.
Nhưng đa số đều sẽ là cảnh tượng cát tường, ví dụ như hoa trên trời rơi xuống, đất mọc sen vàng, long phượng trình tường, kỳ lân chúc phúc, mặt trăng nhô trên biển, sao trời sáng chói lóa kiểu như vậy, đã bao giờ thấy mây đen vây thành, gió tanh mưa máu đâu?
Là ma đầu trình độ nào đây?
“Khặc khặc khặc…”
Trên bầu trời bỗng nhiên có một tràng tiếng cười phát ra khiến cho người ta thấy rùng mình.
“Một nơi tiên cảnh tuyệt vời thế này, đáng tiếc qua ngày hôm nay, tất cả đều sẽ hóa thành bụi bặm.”
“Ai đó! Ai giả thần giả quỷ!”
“Ma đầu phương nào dám đến Lưu Vân tiên vực ta làm càn!”
Vài tiếng hét to từ chỗ sâu trong Lưu Vân tiên vực vang lên.
Ngay sau đó, mấy bóng dáng được bao phủ bởi tiên quang vô lượng lăng không bay lên.
Đợi khi tiên quang tản đi, bóng dáng ba nữ hai năm tổng là năm người, trên người năm người này đều mang theo khí tức khủng bố tối nghĩa kỳ dị, đó là khí tức pháp tắc.
Năm người bỗng nhiên xuất hiện này đều là chuẩn tiên vương.
Người dẫn đầu là một người phụ nữ xinh đẹp.
Tư thái thướt tha, tóc dài đen nhánh búi lại, trên đó có cài một cây trâm phượng, một bộ váy dài màu xanh da trời, da thịt trắng còn hơn tuyết, khuôn mặt xinh đẹp như hoa.
Nhưng hết lần này đến lần khác, khí chất của nàng ta lại cực kì lạnh lùng, đôi mắt xinh đẹp sắt bén như lưỡi dao.
Ánh mắt năm người bọn họ sáng rực nhìn chằm chằm bầu trời đang đen kịt, dường như muốn nhìn thấu thân phận của ma đầu.
Đột nhiên, chỗ sâu trong đám mây đen nổi lên biến hóa, dường như có một cơn gió lốc đang càn quét vậy, gió lốc tung hoành ngang dọc trong chỗ sâu kia, nhanh chóng bay lượn kéo dài, dài thẳng đến giữa nền trời, chiều dài tròn vạn trượng.
Một giây sau, gió lốc màu đen tản đi, lộ ra một bóng dáng cao lớn giống hệt ma đầu.
Nhìn thấy bóng dáng này, năm vị chuẩn tiên vương và nhóm tiên nhân bình thường của Lưu Vân tiên vực đều giật nảy cả mình.
” Thiên kiếp đế quân!”
” Là ngươi! Cố Thanh Phong!”
“Tên ma đầu này, đến Lưu Vân tiên vực ta làm gì!”
Cố Thanh Phong rất hài lòng với nét mặt của mọi người, cười tà nói: “Bổn đế nghe nói Lưu Vân tiên vực mỹ nữ như mây, nghe danh mà đến, ta đến đây để thưởng thức một phen.”
Trong phút chốc, đôi mày của người phụ nữ xinh đẹp dẫn đầu kia dựng lên, nàng quát lớn: “Cái đồ vô sỉ nhà ngươi, ngươi thật sự xem Lưu Vân tiên vực ta là nhà của ngươi đó hả?”
“Khặc khặc khặc… Nếu như các ngươi thật sự kiên cường như vậy vậy thì không bằng cứ mở hộ sơn đại trận ra đi, đứng đây muốn tâm sự với bổn đế? Đương nhiên, các ngươi chắc chắn không có cái gan này.”
Lúc này, một người đàn ông trung niên mặc áo màu tím đứng bên cạnh người phụ nữ xinh đẹp không nhịn được nói: “Đúng là tên ma đầu ngông cuồng, hôm nay để cho bổn tọa đến lĩnh giáo cao chiêu của ngươi đi!”
Chương 1008 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]