Nói rồi ông ta muốn xông ra ngoài hộ sơn đại trận, nhưng đã bị người phụ nữ xinh đẹp lên tiếng cản lại. Chỉ thấy sắc mặt người phụ nữ xinh đẹp tỏ ra nghiêm trọng, nói: “Tuyệt đối không được trúng chiêu khích tướng của tên ma đầu này, hắn đã có thể diệt được Trọng Minh tiên tộc thì tất nhiên là cũng có mấy phần năng lực.”
“Khặc khặc khặc… Quả nhiên là một đám rùa đen rút đầu, chẳng qua các người cho rằng núp trong mai rùa là có thể kê cao gối ngủ hay sao? Cũng được, nếu như các ngươi đã không muốn ra thì cứ để cho bổn đế đi vào là được.”
Trong giọng nói của Cố Thanh Phong tràn ngập sự khinh thường với hộ sơn đại trận của Lưu Vân tiên vực.
Nếu như lúc trước hắn muốn phá vỡ kết giới của tiên vương thì sẽ có hơi tốn sức nhưng bây giờ hắn đã khác xưa nhiều rồi.
Chỉ thấy Cố Thanh Phong nhẹ nhàng nâng tay phải lên, hắn chỉ tay lên trời, trong miệng quát lớn: “Kiếm đến!”
Hắn giống như hoàng đế miệng nói là trời, ra lệnh một tiếng, từ chỗ sâu trong tinh khư lập tức truyền đến dị động quỷ dị.
Dần dần, tiếng động phát ra càng lớn, đến mức như tiếng sấm vang lên ầm ầm.
Ầm ầm!
“Cái gì vậy!”
“Đây là…”
Vẻ mặt của đám người Lưu Vân tiên vực ào ào thay đổi, chỉ vì bọn họ đã nhìn thấy một cảnh tượng khủng khiếp khó có thể tưởng tượng nổi.
Những mảnh vỡ tinh tú trôi nổi trong tinh khư, thậm chí tất cả tinh tú cổ xưa còn nguyên vẹn trong phạm vi hàng trăm triệu dặm xung quanh, hết thảy, tất cả những vật có thực thể đều hội tụ về phía tay phải Cố Thanh Phong.
Tay của Cố Thanh Phong giống như một cái lỗ đen vô hình, yên lặng dẫn dắt thôn phệ vạn vật xung quanh.
Dần dần, tinh cốt tụ lại càng lúc càng nhiều, còn có những cổ tinh kia, bọn chúng đều điên cuồng ép vào lòng bàn tay Cố Thanh Phong, nổ thành một đám tro bụi, tro bụi lại bị nắn ép thành thực thể.
Cứ lặp đi lặp lại như thế, bàn tay Cố Thanh Phong đã ngưng tụ ra một thanh kiếm dài ngàn vạn trượng.
Thời điểm thanh kiếm hiện ra, một luồng sức mạnh vô hình đè bẹp hư không, hu không xung quanh đều vì không thể chịu nổi trọng lượng của thanh kiếm này mà vỡ vụn ra như mạng nhện.
Đây là trọng lực tạo ra trong lúc áp súc, hình thành một loại kiếm giống như tinh uyên!
Cố Thanh Phong có được Vạn Trọc Trấn Ngục thể, hắn lúc nào cũng có thể điều kiển trọng lực tạo thành tinh uyên đồng thời lúc ngưng tụ còn có thể muốn hình nào cũng được.
Vì để thuận tiện cho chuyện phá vỡ hộ sơn đại trận của Lưu Vân tiên vực, tất nhiên phải dùng điểm phá mặt, dùng kiếm càng tiện phá hơn.
Mặc dù thanh kiếm này có hơi lớn, có thể chỉ cái mũi kiếm cũng sẽ nhanh vượt hết tòa hộ sơn đại trận này nhanh thôi nhưng cái này không quan trọng lắm, điều quan trọng là trông thật ngầu là được.
Nhóm Chuẩn tiên vương Lưu Vân tiên vực nhìn thấy thanh kiếm lớn trông không thấy cán kia thì trong lòng lập tức chấn động mãnh liệt.
Giờ khắc này, bọn họ mới đột nhiên hiểu rõ vì sao Cố Thanh Phong có thể diệt được Trọng Minh tiên tộc.
Điều buồn cười chính là bọn họ còn tưởng rằng hắn ta dựa vào gia nô ba họ Cố Vô Ưu nội ứng ngoại hợp mà thành.
Thanh kiếm lớn khủng khiếp chỉ vào đám người, người phụ nữ xinh đẹp dẫn đầu kịp phản ứng lại trong phút chốc, bây giờ không phải là lúc để sợ hãi đâu.
“Nhanh lên! Tất cả mọi người cùng nhau thi pháp gia trì hộ sơn đại trận, tuyệt đối không thể để tên ma đầu này công phá được!”
Thế là, cảnh tượng trên dưới một lòng xuất hiện, chỉ thấy tất cả mọi người trong Lưu Vân tiên vực đều hai tay bắt chéo niệm pháp quyết, pháp lực trong cơ thể tràn ra thi nhau tuôn chảy rót vào hộ sơn đại trận, trong lúc nhất thời, hào quang của hộ sơn đại trận Lưu Vân tiên vực rực rỡ đến cực hạn.
“Khặc khặc khặc.. Ánh sáng hạt gạo cũng dám tranh giành với mặt trăng trên trời! Cho dù có nhiều sâu kiến tụ tập lại một chỗ thì cũng đều là sâu kiến như cũ thôi! Phá cho bổn đế!”
Cố Thanh Phong vung mạnh tay lên, thanh kiếm lớn dài vạn trượng mạnh mẽ lao đến đập vào hộ sơn đại trận, ánh sáng phát ra chói lọi lấp lánh, trông giống như một ngọn núi lớn éo xuống, ma quang tràn ngập chói mắt, hư không vỡ vụn như mưa, ma uy vô lượng.
Ầm!
Vào khoảnh khắc khi thanh kiếm đụng vào hộ sơn đại trận, một cỗ sức mạnh hủy diệt kinh khủng bỗng nhiên phát ra lan sang hai bên.
Trời đất rung mạnh, hư không ngàn vạn dặm sụp đỗ, sao trời rơi xuống.
Hào quang chói lọi đến nỗi ánh mắt của mọi người đều không mở ra được, như muốn ngạt thở.
Sau đó, ánh sáng kia bay loạn bốn phía, bụi mù tỏa ra khắp nơi, một cảnh tượng không thể tưởng tượng nổi xuất hiện trước mắt mọi người.
Hộ sơn đại trận… Vỡ rồi!
Hộ sơn đại trận như lạch trời bảo vệ Lưu Vân tiên vực mấy vạn năm nay đã vỡ vụn như vỏ trứng gà.
Mà thế chém của thanh kiếm lớn kia vẫn không giảm mà ập về phía ngàn vạn người của Lưu Vân tiên vực như cũ. Dưới sự đè ép của trọng lực, hư không vỡ ra vô số khe nứt, các loại kiến trúc mang hương vị cổ xưa trong tiên vực sụp đổ liên miên.
Trong lúc mọi người ở đây tuyệt vọng thì đột nhiên, ở nơi sâu nhất trong Lưu Vân tiên vực phát ra một tiếng ngâm khẽ.
“Ngươi dám!”
Ngay sau đó, chỉ thấy một bóng dáng xinh đẹp tuyệt mỹ, độc lập tuyệt thế, tràn ngập tiên quang như thần tiên trên trời bay lên không trung ngăn thanh kiếm lớn đó lại.
Lúc nhìn thấy hình dáng của người phụ nữ, ngàn vạn người của Lưu Vân tiên vực sôi trào.
“Là Lưu Vân tiên vương!”
“Quá tốt rồi, Tiên vương đại nhân về rồi! Chúng ta được cứu rồi!”
“Ta đã biết là Lưu Vân tiên vương không thể nào bỏ lại con dân của mình đâu mà!”
Tiếng hoan hô phát ra như núi như biển, có thể thấy được Lưu Vân tiên vương được người ta kính yêu cỡ nào.
Trong mắt Cố Thanh Phong lộ ra dáng vẻ kinh ngạc, không phải các tiên vương đều đi chiến trường Tiên Vẫn hết rồi hay sao? Sao Lưu Vân tiên vương lại không đi vậy? Hay là, vừa mới trở về?”
Chương 1009 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]