Virtus's Reader
Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 1011: CHƯƠNG 1010: THỪA DỊP LƯU VÂN TIÊN VƯƠNG BỊ THƯƠNG… (1)

Lưu Vân tiên vương giống như thiên thần hạ phàm, ánh mắt bình tĩnh nhìn thanh kiếm lớn đang giáng xuống kia, vẻn vẹn duỗi đôi bàn tay trắng nõn như ngọc ra nhẹ nhàng phất một cái, một luồng sức mạnh tối nghĩa huyền ảo khó tả tản ra. Ngay lập tức, thanh kiếm lớn kia giống như tuyết động gặp phải ánh mặt trời, bị hòa tan đi từng khúc một. Cảnh tượng ra tay nhanh gọn đó đã khiến cho đám người lập tức reo hò, có người kích động hơn thậm chí còn nước mắt lưng tròng, cúi đầu quỳ lạy.

Chỉ có Cố Thanh Phong là lộ ra vẻ nghi ngờ trên mặt.

Lúc này, Lưu Vân tiên vương đưa ánh mắt đạm mạc của mình nhìn về phía Cố Thanh Phong, thản nhiên nói: “Một là cút, hai là chết.”

Cố Thanh Phong đánh giá dáng người uyển chuyển của Lưu Vân tiên vương một chút, khóe môi lập tức hiện lên một nụ cười: “Khặc khặc khặc… Lưu Vân tiên vương, nếu như bổn đế không đoán sai thì trên người ngươi hẳn là đang mang thương tích, hơn nữa còn là bị thương rất nặng!”

Vẻ mặt Lưu Vân tiên vương vẫn không thay đổi, thờ ơ nói: “Thì ra ngươi chọn cái chết.”

“Khặc khặc khặc…” Dường như Cố Thanh Phong đã nghe được chuyện gì đó buồn cười lắm, hắn há mồm cười to: “Xem ra ngươi đã bị thương thật, bằng không làm sao một tiên vương cao cao tại thượng khi đối mặt với một người công phá đến cửa nhà mình lại không động thủ, ngược lại còn lên tiếng đe dạo nữa?”

Lưu Vân tiên vương vẫn mang vẻ cực kỳ bình tĩnh, trong thần thái còn mang theo sự khinh miệt nhè nhẹ, giống như đang khinh thường ra tay giết Cố Thanh Phong vậy.

“Vậy thì ngươi có thể thử xem một chút.” Trong sự bình tĩnh kia còn mang theo vẻ tràn đầy tự tin, cho dù là ai cũng sẽ không hoài nghi Lưu Vân tiên vương có đúng là đang bị thương hay không.

Đáng tiếc là, Cố Thanh Phong xưa nay không sợ bị dọa.

“Lưu Vân tiên vương, thật ra không cần hành động như vậy đâu, bởi vì… Mặc kệ là ngươi có bị thương hay không thì trong mắt bổn đế, ngươi chẳng qua chỉ là một lô đỉnh song tu mà thôi.”

Lời nói vừa dứt, toàn bộ Lưu Vân tiên vực vỡ tổ trong phút chốc.

Tiên vương đại nhân là người bọn họ tôn kính nhất, là thiên hạ đệ nhất nữ cường giả, lại bị người ta coi như là lô đỉnh song tu?

“Ngươi dám vũ nhục Tiên Vương đại nhân!”

“Tiên vương đại nhân, nhanh ra tay giết tên ma đầu này đi, hắn bất kính đối với ngài, tội đáng chết vạn lần!”

Đối mặt với sự phẫn nộ của đám người, Lưu Vân tiên vương không hề lay động, trong đôi mắt bình tĩnh của nàng hiện lên chút vẻ nghiêm trọng.

Đúng như lời Cố Thanh Phong nói, nàng đang bị thương hơn nữa còn là rất nặng.

Thật ra trước đó nàng đã trở lại rồi, hơn nữa còn lặng lẽ ẩn nấp trong Lưu Vân tiên vực, không làm ảnh hưởng đến bất kì kẻ nào bởi vì trước đó nàng đã trải qua một trận chiến lớn trên chiến trường, xém chút nữa đã bỏ mình ở đó, mặc dù cuối cùng vẫn sống tiếp được nhưng bị thương quá nặng, vốn không thể tái chiến được nữa, cộng thêm vì sợ tiên vương đi cùng nàng sẽ nãy lên lòng dạ xấu xa cho nên nàng mới nhanh chóng chạy về đại bản doanh.

Dù sao nàng là nữ tiên vương duy nhất trong tinh khư thứ sáu, không biết có bao nhiêu tiên vương đang âm thầm vụng trộm nhìn chằm chằm mình.

Đến cảnh giới tiên vương này, muốn tăng thực lực lên nữa là một chuyện rất khó khăn, chỉ có vài cách mà thôi, giống như hấp thụ vật chất siêu thoát, lại giống như thải bổ một vị nữ tiên vương mạnh mẽ.

Lưu Vân tiên vương biết rõ đối với đàn ông mà nói, nhan sắc của nàng có sức dụ hoặc đến mức nào, hơn nữa lại thêm thân phận tiên vương, cho dù đám tiên vương kia không mê nữ sắc thì cũng sẽ không bỏ qua cho mình.

Lúc đầu nàng muốn trở về nhà mình dưỡng cho lành vết thương, ai ngờ Cố Thanh Phong lại tìm tới cửa đồng thời còn một kích công phá hộ sơn đại trận, vì cứu vớt con dân, nàng không thể không xuất hiện.

Nhưng nàng cũng không muốn đánh nhau với Cố Thanh Phong, bởi vì thực lực tên ma đầu này chắc chắn không kém, nếu như là thời kì toàn thịnh thì nàng có thể đánh bại hắn được, nhưng bây giờ thân mang trọng thương, nàng chỉ có thể phô trương thanh thế, hi vọng có thể dọa đối phương chạy, nếu không một khi ra tay, chắc chắn lộ tẩy.

Vừa rồi khi diệt thanh kiếm lớn của Cố Thanh Phong, động tác nhìn như nước chảy mây trôi nhưng thật ra nàng đã vận dụng toàn bộ sức mạnh, thậm chí vết thương còn phản phệ, toàn bộ đều là nhờ vào ý chí cố ép bản thân mình không phun một ngụm máu ra ngoài.

“Chặc chặc, xem ra tiên vương đại nhân kính yêu của các ngươi đã đến mức như đèn cạn dầu, nếu đã như vậy, quả nhiên đây là cơ hội trời cho, nếu như là bình thường chắc sẽ không có được cơ hội ngon ăn như vậy, có thể bắt một vị tiên vương làm lô đỉnh song tu, khặc khặc khặc…”

Tiếng cười ngông cuồng của Cố Thanh Phong vang vọng khắp nơi.

Điều hắn nói là sự thật bởi vì dưới trạng thái bình thường, hắn và tiên vương ngang nhau thôi, tức là hắn không làm gì được tiên vương mà tiên vương cũng không làm gì được hắn, nhưng bây giờ hắn lại đang nhìn thấy một tiên vương thụ thương lạc đàn. Vậy… khặc khặc khặc…”

Chương 1010 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!