Virtus's Reader
Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 1012: CHƯƠNG 1011: THỪA DỊP LƯU VÂN TIÊN VƯƠNG BỊ THƯƠNG… (2)

Đối mặt với những lời nói tùy tiện của Cố Thanh Phong, Lưu Vân tiên vương không nói nên lời, sự bình tĩnh trong mắt dần dần tản đi. Lúc này, đến cả những người sùng bái Lưu Vân tiên vương một cách mù quáng cũng phát hiện ra điều không thích hợp.

Trong ấn tượng của bọn họ, tính tình của Lưu Vân tiên vương cũng đâu có tốt như vậy, đã từng có một người đàn ông bởi vì quá thích Lưu Vân tiên vương, nửa đêm cầm bức hình Lưu Vân tiên vương…”

Kết quả là khi màn đêm buông xuống hắn ta đã bị sét từ trên trời giáng xuống bổ cho chết không toàn thây.

Cuộc đời này Lưu Vân tiên vương ghét nhất là người ta dùng cách này mạo phạm mình, có thể vì nàng là nữ tiên vương duy nhất, chịu khổ nhiều hơn các nam tiên vương, trước khi trở thành tiên vương có thể nàng đã chịu rất nhiều kỳ thị cho nên tính cách mới trở nên như vậy.

Nhưng bây giờ, đối mặt với Cố Thanh Phong đang đứng vũ nhục nàng ở ngay trước mặt, thế mà Lưu Vân tiên vương lại thơ ơ, chẳng lẽ tiên vương đại nhân bị trọng thương thật?

Trong lúc nhất thời, trong mắt mọi người hiện lên đầy vẻ lo lắng.

“Không sai, đúng là ta bị thương thật.” Lưu Vân tiên vương thừa nhận một cách lạnh nhạt.

Lời nói vừa dứt, toàn trường đều kinh sợ, một vài chuẩn tiên vương định bước lên hỏi thăm nhưng đều bị Lưu Vân tiên vương cản lại.

Chỉ nghe nàng tiếp tục nói: “Sở dĩ ta thả ngươi đi cũng không phải là vì ta không đối phó được ngươi mà là bởi vì ta không muốn tổn thương địch một ngàn tự hại tám trăm, chẳng qua nếu như ngươi đã chấp mê bất ngộ vậy thì ta sẽ thành toàn cho ngươi.”

Bốp bốp bốp…

Cố Thanh Phong vỗ tay, hứng thú dạt dào, cười nói với Lưu Vân tiên vương: “Ngươi là người phụ nữ trấn tĩnh nhất mà bổn đế gặp qua trong số đám phụ nữ, cho dù đến mức nguy cấp như lúc này rồi mà vẫn mang vẻ mặt không đổi sắc đi phô trương thanh thế như cũ, bội phục, bội phục.”

Đột nhiên Cố Thanh Phong quay lại, khóe môi lộ ra một nụ cười tà mị: “Chẳng qua càng là như vậy thì bổn đế lại càng thấy tò mò, thật muốn xem sau khi ngươi đã là tù binh của bổn đế, lúc nằm dưới thân bổn đế, vẻ mặt có còn bình tĩnh được như vậy hay không. Tưởng tượng đến cảnh kia một chút, tứ chi ngươi bị trói thành hình chữ đại, sau đó quần áo…”

“Im ngay! Tên ma đầu kia!”

Người luôn giữ vẻ bình tĩnh như Lưu Vân tiên vương cuối cùng cũng không nhịn được nữa, trên khuôn mặt xinh đẹp lộ ra vẻ tức giận, nàng thế mà không thèm để ý đến vết thương, không phô trương thanh thế nữa mà đánh thẳng đến Cố Thanh Phong.

Tiên Vương cuối cùng là vẫn Tiên Vương, cho dù tiên vương có bị thương, đó cũng là lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa béo.

Lưu Vân tiên vương bước ra một bước, thân thể mềm mại khuấy động trên pháp tắc áo nghĩa, diễn hóa ra một cái lao ngục pháp tắc quỷ dị, lao ngục được hình thành từ vô số xiềng xích pháp tắc đan xen nhau, khí tức thần thánh kinh thiên động địa chí cao vô thượng.

Lao ngục pháp tắc bay về phía Cố Thanh Phong theo cái phất tay của Lưu Vân tiên vương.

Hiển nhiên nàng cũng đã có nghe về thân thể bất tử của Cố Thanh Phong, mặc dù nàng không tin trên đười này có người nào mà giết không chết được nhưng dưới tình trạng cơ thể bây giờ không đủ cho nàng ra tay, không thể nào thông qua những lần đánh nhau tìm được sơ hở của Cố Thanh Phong cả, chỉ có thể nhốt lại trước rồi lại nói.

Nhà giam cho tiên vương lĩnh ngộ pháp tắc áo nghĩa tạo thành, dưới tiên vương, không một ai có thể chạy thoát!

Đối mặt với lồng giam pháp tắc áo nghĩa đáng sợ đang ập xuống kia, khoé miệng Cố Thanh Phong lộ ra một nụ cười nham hiểm: “Pháp tắc áo nghĩa cơ à? Ngươi nghĩ chỉ mình ngươi biết dùng nó thôi sao?”

Dứt lời Cố Thanh Phong bỗng siết chặt nắm tay, ngay sau đó đưa tay ra sau, cơ bắp trên cánh tay phải phình to ra giống hệt mội lò so đang tụ lực.

Đột nhiên, trên nắm tay phải của hắn hội tụ những ánh tinh quang. Tinh quang này càng lúc càng nhiều, giống như vô số con đam đóm tụ tập lại, chậm dãi toả ánh sáng rực rỡ như vầng thái dương chói lọi.

Hàng tỉ tinh quang bao phủ lên nắm đấm của Cố Thanh Phong, một làn sóng pháp tắc huyền ảo thâm sâu dập dờn xuất hiện.

Lưu Vân tiên vương đứng ở phía đối diện lập tức kinh hãi, bởi vì nàng ta ấy vậy lại cảm nhận được làn sóng quen thuộc ở trên người Cố Thanh phong.

“Tinh Cực áo nghĩa!!” Lưu Vân tiên vương buộc miệng hét lớn: “Sao ngươi lại có Tinh Cực áo nghĩa của Tinh Cực tiên vương? Rốt cuộc ngươi là ai?”

“Khà khà khà khà… bổn đế là ai ấy hả? Đương nhiên là chủ nhân tương lai của ngươi rồi!”

Đùng!

Cố Thanh Phong đấm một quyền.

Vô vàn tinh quang chói lọi, trong nháy mắt bộc phát ra thứ sức mạnh khổng lồ, như thể có hàng tỷ vì sao nổ tung cùng một lúc. Sức mạnh khủng khiếp ấy như dòng nước lũ cuồn cuộn quét qua toàn bộ Lục Tinh khư. Thậm chí đến cả sinh linh nằm ở rìa Tinh khư cũng có thể cảm nhận được rõ chấn động đáng sợ này.

Trong một cú đấm này như thể chứa đựng cả quần thể vũ trụ, có hàng tỷ ngôi sao trong đó chỉ trong nháy mắt vụt tắt, va chạm kịch liệt với ngục tù pháp tắc ban nãy.

Cả đất trời rung chuyển, quầng sáng chói lọi của thiên thể bị đập nát hoành hành phủ khắp.

Còn chưa đợi đòn này phân ra cao thấp, Cố Thanh Phong đột nhiên biến mất hút, sau một khắc ngay bóng dáng hắn xuất hiện, đã thấy Cố Thanh Phong xuất hiện ngay sát Lưu Vân tiên vương.

Chương 1011 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!