Đối mặt với một Lưu Vân tiên vương đang trọng thương, Cố Thanh Phong không để cho nàng ta chút cơ hội để thở dốc nào. Chiến đấu cường độ cao sẽ khiến cho nàng ta càng kiệt sức, cho đến khi không thể phản kháng lại một cách triệt để. Sắc mặt Lưu Vân tiên vương trở nên sắc lạnh, đối mặt với Cố Thanh Phong cũng ra đòn công kích hung hãn hơn hẳn.
Chỉ trong chớp mắt, hai người ở trong không trung giao thủ không dưới mấy ngàn lần. Hư không vì thế bị nghiền nát, pháp tắc bị đập vụn.
Mỗi một đòn đánh đều làm cho đại địa vỡ tan, thiên địa bay màu.
Những người đứng ngoài Lưu Vân tiên vực xem trận chiến đều cảm thấy sợ đến chết khiếp.
Mãi đến lúc này, thế lực tiên vương lúc nào cũng kiêu ngạo mới nhận thức rõ được sức mạnh của Cố Thanh Phong lớn đến nhường nào. Cũng hiểu được chuyện người này hủy diệt Trọng Minh tiên tộc chắc chắn không phải nhờ có “gia nô ba họ” ở ngoài hợp lực, ở trong tiếp viện, mà người ta nhờ vào thực lực đường đường chính chính đi huỷ diệt.
Ngay cái phút giây nhận thức được thực tế, quân tâm mới được vực dậy khi thấy Lưu Vân tiên vương xuất hiện bắt đầu dao động. Đối đầu với một tên ma đầu mạnh đến biến thái đấy, Lưu Vân tiên vương còn đang bị đánh đến lên bờ xuống ruộng liệu có thể bảo vệ được mọi người không?
Trông lòng mỗi người đều có một dấu chấm hỏi to đùng.
Cố Thanh Phong trong trận chiến bễ nghễ vĩ ngạn, ma uy vô xong, lúc huy quyền công phạt kéo theo tinh quang bùng nổ, luân hồi ảm đạm, như thể hung ma vạn cổ sống lại, cường đại bá đạo cực điểm.
Ban đầu Lưu Vân tiên vương còn có thể chống cự lại, nhưng dần dà, thao tác pháp lực của Lưu Vân tiên vương càng ngày càng đứt gãy, chuyển động cũng chậm lại, liên tục bị đẩy vào thế hạ phong.
Đột nhiên, Cố Thanh Phong đấm một quyền, Lưu Vân tiên vương dùng cả hai tay đỡ lấy, cơ thể thướt tha bị đánh bay ra mấy trượng.
Phụt!
Lưu Vân tiên vương cũng không chống đỡ nổi nữa, phun ra mấy ngụm máu tươi, máu me bắn đến tận trời.
Nhìn thấy cảnh này, hàng tỷ vạn người ở Lưu Vân tiên vực cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt, sợ đến biến sắc.
“Tiên vương đại nhân!”
“Ngài không sao chứ?”
“Tiên vương đại nhân bị tên ma đầu kia đánh hộc máu rồi…”
Cảnh tượng đó khiến trái tim của rất nhiều người phải nát tan. Lưu Vân tiên vương đã từng cao cao tại thượng, là thần tượng trong lòng của hàng tỷ nữ tiên, giờ đây lại bị đánh đến mức hộc máu.
Một nỗi bàng hoàng không tên dâng lên trong lòng mỗi một người.
Cố Thanh Phong này rốt cuộc là hung ma đến từ phương nào? Cảnh giới mặc dù chỉ mới ở cấp bậc kim tiên, ấy thế lại có thể thi triển được áo nghĩa chỉ có tiên vương mới làm được. Thậm chí đấu tay đôi với tiên vương không rơi vào thế yếu thì chớ, trái lại còn đánh cho tiên vương hộc tiết.
Dù chiến đấu với một tiên vương đang bị thương thì chiến tích này biến thái nó vừa thôi.
Tiên vương vẫn luôn là một đại danh từ chỉ sự vô địch. Dưới mắt tiên vương vạn vật là con sâu cái kiến, kẻ đánh bại được tiên vương cũng chỉ có thể là tiên vương.
“Khà khà khà khà… Xem ra ngươi bị thương nặng lắm rồi. Bổn đế mới vừa làm nóng người thôi đấy, còn chưa chiến hết sức thì ngươi đã sắp ngã xuống rồi. Thôi thì bổn đế khuyên ngươi tốt nhất là ngoan ngoãn nhận thua, làm một song tu lô đỉnh nghe thời, tránh sau này bị hành hạ thảm hơn.”
“Làn da trắng nõn như ngọc thế này, cơ thể mềm mại không xương như vầy, bổn đế đúng là không nỡ làm ngươi đau mà.”
Lưu Vân tiên vương lau vết máu ở khoé miệng, hai tròng mắt rực sáng, chiến ý trong mắt bốc lên ngùn ngụt, như một nữ chiến thần vĩnh viễn bất bại.
“Chết đi!”
Lưu Vân tiên vương lần nữa phóng về phía Cố Thanh Phong.
Phất tay, pháp tắc như mây cuồn cuộn kéo đến, áp sập trời cao, sắp sửa nghiến chết Cố Thanh Phong.
Cố Thanh Phong đưa hai tay ra làm động tác xé thật mạnh, chỉ nghe một tiếng xoẹt, đám mây pháp tắc khủng khiếp kia chỉ trong vòng nháy mắt đã bị hắn xé thành hai nữa.
Xoẹt!
Tiếng xé gió rít ngay sát bên tai, chân ngọc trắng nõn thon dài dưới lớp váy dài đá mạnh đến.
Trước một đòn cường lực này, Cố Thanh Phong đưa tay lên đỡ, nhưng ngay sau đó, ánh sáng pháp tắc áo nghĩa bọc trên chân ngọc phát sáng, tức khắc đánh bay tay hắn ra ngoài.
Chung quy thì cảnh giới của hắn vẫn chưa phải tiên vương. Cho dù có dùng được tinh cực áo nghĩa thì vẫn không thể nhuần nhuyễn bằng tiên vương được.
Có điều, chỉ là một cánh tay mà thôi, đối với Cố Thanh Phong mà nói chẳng đáng để vào mắt.
Ngay một phần ngàn giây khi cánh tay bị đập nát, vô tận kiếp số ùn ùn kéo đến, một cánh tay nguyên vẹn lại mọc ra.
“Gì thế này?” Lưu Vân tiên vương sửng sốt, nàng ta không ngờ Cố Thanh Phong dính một đòn pháp tắc áo nghĩa rồi lại có thể khôi phục lại nhanh đến vậy. Trong lòng nàng ta sinh ra dự cảm bất tường, vội vàng rút chân lại.
Nhưng liệu Cố Thanh Phong có cho nàng ta cơ hội đấy không?
Hiếm lắm tiên vương mới dâng chân ngọc đến tận tay đấy, sao hắn nỡ lòng bỏ qua được.
Chỉ thấy hắn dùng cánh tay mới mọc lại của mình chộp lấy cái, tức thì mắt cá chân mảnh mai trắng muốt của Lưu Vân tiên vương đã bị hắn nắm lại thật chặt.
“Khà khà khà khà… Không uổng danh tiên vương, đúng là vừa dài vừa trắng lại còn mịn màng, để bổn đế cảm nhận cái nào.”
Cố Thanh Phong cười tà mị, vừa định thò tay kia ra.
Lưu Vân tiên vương cảm nhận độ nắm và hơi ấm từ mắt cá chân mình truyền đến, ngay lập tức giận dữ.
Xoay mình, chân còn lại đã đá thẳng vào đầu Cố Thanh Phong.
Chương 1012 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]